Vệ Đông Quân mở mắt, từ trên giường bật dậy. Không dừng lại một khắc, nàng nhảy xuống giường, ba bước thành hai chạy đến bên bàn vỗ mạnh sau gáy Trần Khí.
"Nhanh tỉnh lại đi, Trần Khí, mau tỉnh lại!".
Trần Khí mơ màng mở mắt, còn chưa kịp phản ứng thì nghe rầm một tiếng cửa mở, lại rầm một tiếng nữa đóng sầm lại.
"Chuyện gì vậy?".
Hai tiếng cửa đóng mở khiến Trần Khí tỉnh hẳn ngủ, lau mặt một cái rồi cũng chạy ra ngoài. Ngẩng đầu lên lập tức thấy Mã Trụ đứng trước cửa phòng bên cạnh, mặt mày hoảng hốt.
"Ngươi làm gì mà mặt mũi như gặp ma thế?".
"Vừa rồi Tam tiểu thư chân đất chạy ra ngoài luôn”.
Con nhóc này có thể chú ý chút hình tượng không vậy?
"Nàng đâu rồi?".
Mã Trụ chỉ vào cánh cửa phía bên kia.
Trần Khí vội quay vào lấy đôi giày, rồi đẩy cửa bước vào: "Vệ Đông Quân, ngươi...”.
Trần Khí thấy gì? Vệ Đông Quân và Ninh Phương Sinh đang ngồi đối diện nhau, bốn mắt nhìn chằm chằm không rời, ánh mắt nóng bỏng đến mức như muốn nuốt sống đối phương.
"Ngươi… các ngươi đang…".
Vệ Đông Quân: "Câm miệng”.
Ninh Phương Sinh: "Im đi”.
"...”
Trần Khí đứng ngây ra tại chỗ.
Vệ Đông Quân không nhịn được: "Ninh Phương Sinh, lúc nãy ngươi...”.
"Đúng vậy”.
"Ngươi ở đâu?".
"Trên một cái đèn lồng rách”.
"Ta cũng vậy”.
"Ta ở đuôi thuyền”.
"Ta ở mũi thuyền”.
"Ngươi thấy gì?".
"Ngươi thấy gì?".
"G.i.ế.c người”.
"Ta cũng vậy”.
"Nàng thật sự g.i.ế.c sao?".
"Không rõ”.
"Người xông ra sau đó thì sao? Ngươi thấy rõ không? Ta không thấy rõ”.
"Ta thấy rõ”.
"Là ai?".
"Là...”.
"Là tổ tông nhà ngươi, Thập Nhị gia ta đây!".
Một cú đ.ấ.m lớn giáng xuống, ấm trà, chén trà đổ lăn lóc.
Vệ Đông Quân và Ninh Phương Sinh ngẩng đầu lên, thấy một con mãnh thú đang nổi giận đùng đùng.
Con thú ấy mắt đỏ ngầu, gân xanh trên trán giật giật: "Hai ngươi mà còn nói thêm một câu mà ta không hiểu, có tin ta đập nát cái phòng này không hả?".
Vệ Đông Quân và Ninh Phương Sinh nhìn nhau. Sao lại không hiểu? Bọn họ đang nói tiếng người mà.
"Nói tiếng người cho ta!".
Hai người còn dám trừng mắt với hắn, Trần Khí ném đôi giày đến trước mặt Vệ Đông Quân. Lúc này Vệ Đông Quân mới nhận ra, mình vì quá kích động mà quên cả mang giày.
Nàng vội cúi người xỏ giày, kiên nhẫn giải thích với Trần Khí: "Vừa rồi ta vào trong giấc mộng của Đàm Kiến, Ninh Phương Sinh cũng vào theo”.
Ninh Phương Sinh: "Lúc nàng vào, ta đang nắm tay nàng nên bị kéo vào theo”.
Vệ Đông Quân: "Chúng ta hóa thành hai chiếc đèn lồng rách trên một chiếc thuyền cũ nát, tận mắt chứng kiến một vụ mưu sát”.
Ninh Phương Sinh: "Người đẩy người xuống nước là Hướng Tiểu Viên, kẻ bị đẩy tên là Triệu Đại Hổ”.
Vệ Đông Quân: "Triệu Đại Hổ vùng vẫy trong nước một lúc, không hiểu sao bỗng biến thành Hướng Tiểu Viên”.
Ninh Phương Sinh: "Lúc đó có người lao từ khoang thuyền ra, nằm rạp bên mạn thuyền nhìn Hướng Tiểu Viên chìm xuống, rồi chiếc đèn lồng của ta bị gió thổi rơi xuống boong tàu, rời khỏi giấc mộng”.
Vệ Đông Quân: "Còn chiếc đèn lồng của ta thì rơi xuống sông, đúng lúc đối diện với gương mặt người kia, thế nên ta thấy rõ đó là Đàm Kiến”.
Câu cuối vừa dứt, hai người lại cùng nhìn về phía Trần Khí.
Trần Khí cố gắng kiềm chế cơn run rẩy vì kinh hãi, nghiêm mặt nói: "Nếu hai ngươi nói rõ ràng ngay từ đầu như thế này, thì ta đã không nện một quyền xuống rồi”.
Dứt lời, hắn quay sang nhìn người trên giường, lén hít sâu hai hơi, lau đi giọt lệ trực trào nơi khóe mắt.
"Sao hắn còn chưa tỉnh?".
Do quá chấn động, hít hai hơi vẫn không đủ, hắn lại hít thêm hai cái nữa, nước mắt vẫn chưa chịu dừng, hắn lại lau thêm hai lần.
Vệ Đông Quân cũng quay sang nhìn về phía giường: "Đúng đó, sao hắn vẫn chưa tỉnh? Ninh Phương Sinh?".
Ninh Phương Sinh nhíu mày: "Ngươi có biết vì sao trước khi vào giấc mộng ta lại kéo tay ngươi không?".
"Tại sao?".
Trần Khí phản ứng cực nhanh, lập tức quay phắt lại: "Nam nữ thụ thụ bất thân, Ninh Phương Sinh ngươi định làm gì?".
Ninh Phương Sinh chẳng buồn để ý hắn, chỉ nói với Vệ Đông Quân: "Ngươi thoát khỏi giấc mộng của Trần Khí là vì ngã một cú, cảm giác được cơn đau phải không?”.
Vệ Đông Quân tuy chưa hiểu hắn hỏi vậy để làm gì, nhưng vẫn gật đầu.
Ninh Phương Sinh: "Vừa rồi ta thoát ra từ giấc mộng của Đàm Kiến cũng là vì bị gió thổi rơi xuống boong tàu, cảm thấy đau”.
Mắt Vệ Đông Quân sáng lên: "Ta rơi xuống nước cũng thấy đau”.
Ninh Phương Sinh biết nàng đã hiểu, nhẹ nhàng nhắm mắt lại: "Ta nắm tay ngươi là để nói điều này”.
Vệ Đông Quân lẩm bẩm: "Thì ra là vậy”.
Là vậy là vậy thế nào chứ? Trần Khí siết chặt nắm đấm.
Nhưng lần này hắn chưa kịp đấm, Vệ Đông Quân đã lên tiếng: "Muốn thoát ra khỏi giấc mộng sớm thì phải khiến mình thấy đau, chỉ cần thấy đau là giấc mộng sẽ tan”.
Ninh Phương Sinh chỉ vào giường: "Đó cũng là lý do vì sao hai chúng ta tỉnh rồi, mà hắn vẫn chưa tỉnh”.
Trần Khí sững người: "Vì... hắn vẫn còn trong mộng?".
Vệ Đông Quân và Ninh Phương Sinh cùng gật đầu.
Để che giấu sự hoảng hốt và lúng túng, Trần Khí ngồi xuống, mặt tràn ngập chính khí.
"Vậy tranh thủ lúc hắn còn chưa tỉnh, chúng ta phân tích giấc mộng của hắn đi, đừng để lãng phí thời gian”.
Nhắc đến giấc mộng, lòng Vệ Đông Quân trùng xuống: "Ta cảm thấy giấc mộng này có gì đó không đúng, rất kỳ quái”.
Ninh Phương Sinh gật đầu đồng tình: "Một người làm một việc thì phải có nguyên nhân và kết quả. Hướng Tiểu Viên g.i.ế.c Triệu Đại Hổ, nhưng không có lý do”.
"Ể?".
Trần Khí nhíu mày: "Cái tên Triệu Đại Hổ này nghe quen tai quá”.
Vệ Đông Quân: "Bởi vì trong doanh xá của ấu quan xá nhân doanh có một người tên Triệu Tiểu Hổ, từng ghi sổ một lần ở tiệm của nương ta, mười sáu lượng, cuối cùng là ngươi trả thay hắn”.
Mặt Trần Khí có chút khó coi: "Chuyện cũ rích từ thời nào rồi, sao ngươi còn nhớ rõ thế... khoan đã”.
Trần Khí nhìn chằm chằm Vệ Đông Quân: "Hình như hắn có một người ca ca, tên là Triệu Đại Hổ”.
Tim Vệ Đông Quân như hụt một nhịp: "Ca ca hắn... cũng c.h.ế.t rồi?".
Trần Khí: "C.h.ế.t rồi”.
Tim Vệ Đông Quân lại hụt thêm nhịp nữa: "C.h.ế.t thế nào?".
Trần Khí: "Nghe nói là c.h.ế.t đuối sau khi uống rượu”.
Vệ Đông Quân hoàn toàn kinh ngạc: "Thật hay giả vậy?".
"Lừa ngươi làm gì?".
Trần Khí cau mày: "Vì chuyện đó mà tên nhóc ấy từ đó không uống rượu, cũng chẳng dám lại gần nước, mấy huynh đệ chúng ta còn trêu hắn nhát gan như nữ tử”.
Trùng hợp đến vậy sao?
Vệ Đông Quân cảm thấy đầu óc rối loạn: "Nếu thế thì Triệu Đại Hổ trong mộng thật sự là do Hướng Tiểu Viên g.i.ế.c?".
"Chưa chắc”. Ánh mắt Ninh Phương Sinh nhìn sang một bên: "Trần đại nhân, có thể bảo Mã Trụ đi hỏi thử vị huynh đệ Triệu Tiểu Hổ kia của ngươi được không?".
Trần Khí thầm nghĩ, còn phải hỏi? Phải đi ngay lập tức ấy chứ. Hắn đứng dậy mở cửa, ghé tai nói nhỏ với Mã Trụ vài câu, rồi lại quay về ngồi xuống.
Lúc này, chỉ nghe thấy Vệ Đông Quân hỏi: "Ninh Phương Sinh, ngươi nói ‘chưa chắc’ là có ý gì?".
Ninh Phương Sinh: "Vẫn là câu nói đó, Hướng Tiểu Viên không có động cơ để g.i.ế.c Triệu Đại Hổ”.
Vệ Đông Quân chỉ tay lên giường: "Trong mộng chỉ có ba người, không phải Hướng Tiểu Viên thì là hắn rồi”.
Vừa dứt lời, người trên giường nhúc nhích tay.
Vệ Đông Quân lập tức hoảng lên: "Hắn sắp tỉnh rồi, làm sao bây giờ?".
Ninh Phương Sinh vẫn còn chưa thoát khỏi cú sốc trong mộng, đành thành thật nói: "Ta cũng chưa nghĩ ra”.
"Chẳng phải chỉ là một tên thương nhân gian xảo bán t.h.u.ố.c dởm thôi sao, có gì mà phải nghĩ?".
Trần Khí tỏ vẻ khinh thường: "Hát cho hắn nghe Không thành kế luôn nhé?".
Vệ Đông Quân: "Hát kiểu gì?".
Trần Khí: "Dùng miệng hát”.
Vệ Đông Quân: "Ai hát?".
Trần Khí: "Ta”.