Điều Vệ Đông Quân sợ nhất là nghe thấy những tiếng gọi như vậy, tiếng sau gấp hơn tiếng trước như đòi mạng, khiến người ta nổi cả da gà.
“Xuân Lai, là tổ phụ bị c.h.é.m đầu rồi à, hay là Cẩm Y vệ đến lục soát phủ?”.
“Tiểu thư, đều không phải”.
Xuân Lai vừa thở hổn hển vừa chạy vào: “Là... là phu nhân... phu nhân lại nôn hết những gì vừa ăn rồi”.
Ngực Vệ Đông Quân nhói lên một trận đau. Tiểu thúc treo cổ c.h.ế.t. Ông nội bị tống vào ngục. Đại ca vốn đã đính hôn với Nhị tiểu thư Dương gia, dự định cuối năm thành thân. Nhưng chuyện vừa xảy ra, Dương gia đã lập tức đến cửa từ hôn. Nhưng đó vẫn chưa phải là điều tệ nhất. Quốc Tử Giám gạch tên Đại ca khỏi danh sách, lý do là "quen thói chơi bời, hư hỏng". Tiền đồ của Đại ca hoàn toàn sụp đổ.
Một người là người con trai được bà nội yêu quý nhất, một người là nam tử chung chăn gối mấy chục năm, một người là cháu đích tôn được kỳ vọng nhất của Vệ gia lần lượt xảy ra chuyện, khiến bà nội sốc đến đổ bệnh, bỗng một ngày hôn mê bất tỉnh. Lúc tỉnh lại, mắt bà đã bị lệch, miệng méo xệch, nói năng không còn trôi chảy.
Cha đích thân đến cầu xin thái y, quỳ rạp xuống đất khẩn khoản van nài, nhưng không một thái y nào chịu tới khám, tất cả đều sợ bị liên lụy. Cuối cùng chỉ còn cách mời một lang trung ở y quán đến bắt mạch. Tay nghề lang trung có hạn, bệnh tình của bà lúc tốt lúc xấu.
“Hồng Đậu, giúp ta thay y phục. Xuân Lai, đi chuẩn bị xe”.
Vệ Đông Quân tung chăn bước xuống giường: “Ta đi tìm thái y”.
Hai nha hoàn sợ đến tái mặt.
Hồng Đậu vội cản lại: “Chuyện trong phủ phải để các gia xử lý, sao có thể để tiểu thư đích thân ra mặt?”.
“Trời sắp sập đến nơi rồi, còn quan tâm lễ nghi gì nữa?”.
Vệ Đông Quân siết chặt nắm tay: “Hơn nữa, nếu thật sự đến bước bị tịch thu gia sản, ta còn tính là tiểu thư thế gia gì chứ?”.
Câu nói như lưỡi d.a.o sắc c.h.é.m thẳng vào tim hai nha hoàn.
Xuân Lai run giọng hỏi: “Tiểu thư định tìm vị thái y nào?”.
Vệ Đông Quân quay đầu nhìn ra cửa sổ, ánh nắng xuyên qua ô cửa chạm khắc, lốm đốm rải khắp mặt sàn.
“Y thuật ai giỏi nhất, ta sẽ tìm người đó”.
******
Người có y thuật giỏi nhất Thái y viện, đương nhiên là Thái y Bùi Cảnh. Buổi sáng, Bùi Thái y vừa mới bắt mạch cho quý nhân trong cung xong, xe ngựa đi được khoảng hai dặm, rẽ vào một góc phố thì đột nhiên khựng lại.
“Bẩm lão gia, xe ngựa Vệ gia chắn đường rồi”.
Lại là họ Vệ nữa sao? Bùi Thái y cảm thấy đau cả đầu: “Nói với Vệ Đại gia, hôm nay ta bị ốm, không thể…”.
Rèm xe bị vén lên, Bùi Thái y ngẩng đầu, chạm ngay vào đôi mắt đen láy, sáng rực như sao.
Là Tam tiểu thư Vệ gia!
Ánh mắt Bùi Thái y thoáng hiện vẻ khó chịu, lập tức quát lên: “Đường đường là tiểu thư danh môn mà dám chặn xe giữa đường, còn ra thể thống gì nữa!”.
Còn chuyện chẳng ra thể thống hơn đang đến đây.
Vệ Đông Quân xách váy lên, tay chân linh hoạt trèo phắt lên xe, ngồi phịch xuống cạnh Bùi Thái y.
Bùi Thái y hoảng đến mức tái mặt, vội co người né tránh, hét lớn: “Người đâu, mau tới đây…”.
Nghe thấy tiếng gọi, phu xe vội vàng nhảy xuống. Còn chưa kịp đứng vững, trong xe lại vọng ra tiếng la của lão gia: “Đừng, đừng vào…”.
Tại sao lại không? Vì một chân của Bùi Thái y đang bị Tam tiểu thư Vệ gia ôm chặt không buông, đến mức râu ông ta cũng sắp dựng ngược vì tức giận. Thế này... thế này còn ra thể thống gì nữa!
“Bùi thúc”.
Vệ Đông Quân ngẩng đầu lên, mỉm cười ngọt ngào: “Xin thúc xem bệnh cho tổ mẫu ta một lần đi, tiền khám ta trả gấp đôi”.
Đây là chuyện tiền bạc sao?
Bùi Thái y giận dữ: “Thả tay ra trước đã!”.
“Không thả”.
“Thả ra!”.
“Không thả!”.
“Tam tiểu thư!”.
Máu trong người Bùi Thái y như dồn hết l*n đ*nh đầu: “Đừng tưởng ta từng khám mạch cho ngươi vài lần mà ngươi có thể…”.
“Có thể tùy tiện làm càn, không coi ai ra gì, không biết xấu hổ, chẳng cần sĩ diện của tiểu thư nhà danh giá”. Nàng cười chua chát: “Nhưng sĩ diện là giả, thân phận tiểu thư là giả, danh môn cũng là giả, chỉ có bệnh của tổ mẫu ta là thật”.
Bùi Thái y: “…”
“Bùi thúc, xin thúc cứu lấy tổ mẫu ta… nếu không…”.
Vệ Đông Quân nuốt nước bọt: “Thì cái chân này của thúc... sẽ sống c.h.ế.t cùng với ta”.
Uy h**p. Uy h.i.ế.p trắng trợn!
Bùi Thái y nhìn khuôn mặt non trẻ trước mắt, với biểu cảm vô lại kiểu “tùy thúc quyết định”. Nghĩ đến mối giao tình với Vệ gia trong quá khứ, thoáng chốc lại không biết nên làm thế nào cho phải.
“Không phải ta không chịu cứu, chỉ là vào thời điểm này…”.
“Bùi thúc”.
Đôi mắt Vệ Đông Quân cong cong, mỉm cười nói: “Ta sẽ không làm khó thúc, cứ theo đúng quy củ của thúc mà làm, được không?”.
Bùi Thái y giật nảy mình, rít lên: “Vệ Đông Quân, ngươi điên rồi sao?!”.