Chương 48 - Trảm Trần Duyên - Di Nhiên

Trảm Trần Duyên - Di Nhiên

Chạng vạng, cửa lớn của khách đ**m Bình An vốn nên tấp nập người ra kẻ vào lại đóng chặt. Tại khúc quanh, Đàm Kiến đứng nhìn một lúc, chau mày. Vừa hay bên đường có một quầy hoành thánh, hắn đi tới, móc ra hai văn tiền gọi một bát hoành thánh nhỏ.

Hoành thánh nóng hổi được bưng lên, Đàm Kiến tiện miệng hỏi: “Đại nương, sao khách đ**m lại đóng cửa lớn vậy?”.

“Nghe nói có quý nhân bao trọn rồi”.

“Từ khi nào thế?”.

“Từ hôm qua, nghe đâu bao luôn ba ngày liền. Tốn bao nhiêu bạc không biết, ta bán hoành thánh cả năm cũng chưa chắc kiếm lại được”.

Mười năm cũng chưa chắc đủ. Đàm Kiến cười giễu trong lòng, ăn ba miếng đã hết bát hoành thánh, rồi quay người rời đi.

Đợi bóng hắn khuất hẳn, Mã Trụ nhẹ nhàng nhảy từ trên tường xuống, móc ra hai lạng bạc vụn nhét vào tay đại nương.

Đại nương cười toe, lộ ra bốn cái răng cửa to vàng khè: “Tiểu ca, ta trả lời đúng chứ?”.

“Đúng rồi”. Mã Trụ ngẩng đầu nhìn trời: “Nhưng thời tiết này không ổn, e là sắp mưa. Đại nương mau thu dọn đi”.

“Dọn, dọn ngay đây”.

Mã Trụ xoay người, giơ ngón cái về phía cửa sổ tầng hai của khách đ**m. Không biết từ khi nào, cửa sổ đã mở ra, lộ ra khuôn mặt đầy râu lởm chởm của Trần Khí.

Thấy Mã Trụ ra hiệu, Trần Khí không nhịn được cảm thán: “Tên Ninh Phương Sinh này đúng là thần kỳ, đoán được cả chuyện Đàm Kiến sẽ đến thám thính trước”.

Vệ Đông Quân nhớ tới mấy lần mình từng bị hắn chơi cho thua thiệt, bèn nói: “Ngươi không nên gọi hắn là lão gian xảo”.

“Thế gọi gì?”.

“Mưu mô lão luyện”.

Vừa dứt lời, trong không khí dường như có gì đó d.a.o động. Vệ Đông Quân quay đầu lại, thì thấy chỗ cửa ra vào, Ninh Phương Sinh đang đứng thẳng tắp, đôi mắt đen thẳm. Xong rồi. Đụng mặt rồi.

Nàng cố nặn ra một nụ cười: “Gọi mưu mô lão luyện là đang khen ngợi ngươi đấy”.

“Ừ”.

Ninh Phương Sinh xoay người, bỏ lại một câu: “So với ‘lão gian xảo’ thì đúng là lời khen”.

Trần Khí, vẫn chưa dám quay đầu lại, vừa nghe lập tức muốn bốc hỏa. Hai chủ tớ này làm sao thế? Sao càng ngày càng thích nghe trộm vậy? Gia đúng là xui tận mạng.

Đúng giờ Hợi, mưa rơi lất phất kèm theo gió. Một trận mưa thu lạnh lẽo.

Đàm Kiến che ô, bước đi trong ngõ vắng không một bóng người, thi thoảng lại lấy khăn lau mắt. Hắn đi rất nhanh, chẳng mấy chốc đã đến trước khách đ**m Bình An.

Từ bên trong lờ mờ hắt ra ánh đèn. Thấy ánh đèn, lòng Đàm Kiến an ổn hơn đôi chút, giơ tay lên gõ cửa. Vừa gõ vài cái, thì cửa “két” một tiếng mở hé, lộ ra gương mặt trẻ tuổi, là người ban ngày cưỡi ngựa tới Như Nguyện đường.

“Ngươi là ai?”.

“Chưởng quầy Như Nguyện đường tới giao hàng”.

“Vào nhanh đi, đừng để ai thấy”.

Đàm Kiến cất ô, nhấc chân bước qua bậc cửa. Cửa lớn "rầm" một tiếng đóng lại, chắn hết gió mưa ngoài kia.

Đàm Kiến đặt ô xuống: “Bạc đâu, chuẩn bị sẵn chưa?”.

“Ngươi vội gì, chủ tử ta tự mình mang xuống cho ngươi”.

Dứt lời, có tiếng bước chân vang lên từ tầng hai. Đàm Kiến tập trung lắng nghe mấy bước, đoán là bước chân nữ tử, trong lòng không khỏi thêm phần tò mò. Nam tử mua hai loại t.h.u.ố.c này tám chín phần là vì nữ tử. Nhưng nữ tử mà mua hai thứ này...

Hắn theo bản năng bước lên hai bước, ngẩng đầu, chăm chú chờ nữ tử đó đi xuống. Trước mắt hắn hiện lên là một đôi hài thêu màu lam, trên hài là váy màu hổ phách thêu hoa trắng ở gấu. Những bông hoa theo từng bước chân mà lay động, khiến người ta mê hồn. Đàm Kiến chỉ nhìn một cái đã biết, nữ tử đang bước xuống kia không chỉ là người biết ăn mặc, mà còn có dáng đi vô cùng uyển chuyển.

Quả nhiên, vòng eo kia mảnh mai như có thể nắm trọn bằng một tay. Cảm giác phấn khích lâu ngày không có lại dâng lên, Đàm Kiến nhìn đến thất thần, quên cả lấy t.h.u.ố.c trong lòng ra. Lúc này, nữ tử lại đi xuống vài bậc nữa, lộ ra gương mặt khiến tim người chấn động. Lông mày như núi xa, đôi mắt tựa nước thu, bên khóe mắt là một nốt ruồi lệ đỏ, rực rỡ hơn cả hoa đang nở.

Con ngươi Đàm Kiến co rút dữ dội, huyết mạch trong người như những đợt sóng lớn đập thẳng vào tim.

Một cái. Hai cái. Đập mạnh đến mức n.g.ự.c hắn phập phồng dữ dội.

Hắn còn chưa kịp đưa tay lên che n.g.ự.c thì nữ tử kia đã hé đôi môi đỏ mọng, cất giọng thấp nhẹ: “Cảnh Lan, ngươi tới rồi”.

Đàm Kiến như bị phỏng, toàn thân giật bắn, lảo đảo bước lên một bước, vừa định mở miệng thì sau lưng bất ngờ có một bàn tay lớn vươn tới. Bàn tay ấy nhanh như chớp bịt chặt miệng và mũi hắn. Cơ thể Đàm Kiến co giật kịch liệt vài cái, rồi hai chân mềm nhũn, người từ từ đổ xuống.

Nữ tử môi đỏ vén váy chạy xuống cầu thang: “Ái chà, có phải cho nhiều mê hương quá rồi không? Sao ngã cái rụp vậy, đừng để xảy ra chuyện gì đấy!”.

Mã Trụ đỡ lấy Đàm Kiến, mặt mũi vô tội.

Lúc này rèm vén lên, hai người bước từ bên trong ra.

Người đi đầu là Trần Khí, trừng mắt với nữ tử kia: “Kêu cái gì mà kêu?”.

Ngay sau đó là Ninh Phương Sinh, hờ hững liếc nhìn nữ tử, rồi lại thản nhiên thu ánh mắt về.

“Mã Trụ, cõng hắn lên lầu hai rồi đặt lên giường. Đầu giường đốt hai nén hương an thần”.

“Rõ, thưa tiên sinh”.

Nữ tử ôm lấy n.g.ự.c đang đập thình thịch của mình: “Trần Khí, từ sau vụ ngươi bắt giữ Phòng Thượng Hữu, lá gan ngươi lớn ra rồi đấy”.

“Gan ngươi cũng chẳng nhỏ, dám giả làm…”. Hai chữ sau Trần Khí không nỡ nói ra: “Mau tẩy trang, thay y phục đi”.

“Vệ Đông Quân, đợi một chút”.

Ninh Phương Sinh lấy ra một phong bì đỏ đã chuẩn bị sẵn, đưa tới trước mặt nàng.

Vệ Đông Quân ngờ vực nhận lấy: “Cái này là…”.

Ninh Phương Sinh đáp: “Giả c.h.ế.t thì xui, nên tặng bao lì xì”.

Lúc này Vệ Đông Quân mới thấy trên bao viết bốn chữ: Đại cát đại lợi.

“Hờ hờ, chu đáo thật”.

Mở ra xem, thấy tận hai trăm lượng bạc, nàng cười tươi lộ ra tám cái răng trắng nhỏ: “Ta đi thay y phục ngay đây”.

Một bên, Trần Khí nuốt nước miếng cái ực. Lần sau có chuyện thế này, gia nhất định sẽ xung phong.

Bên này Vệ Đông Quân vừa thay đồ xong xuống lầu, thì bên kia Thiên Tứ ướt như chuột lội bước vào.

“Tiên sinh, Đàm Một Mắt ở kinh thành chỉ có một cửa tiệm duy nhất là Như Nguyện đường, trong tiệm chỉ có bốn người làm, chuyên bán những loại t.h.u.ố.c bổ cực đắt như nhân sâm, nhung hươu, dân thường chẳng ai mua nổi. Vì giá cao nên buôn bán chẳng mấy khấm khá, nhưng cửa tiệm vẫn mở suốt bao năm nay không đóng. Ngoài kinh thành, nghe nói hắn còn có mười tám tiệm khác ở Hoa quốc, chuyên bán phấn son cho nữ tử, làm ăn cực kỳ phát đạt, mấy năm nay kiếm được không ít bạc”.

Trần Khí đảo mắt: “Vậy là hắn chỉ buôn bán thất đức ở kinh thành thôi sao?”.

Thiên Tứ lau nước mưa trên mặt, không trả lời, nói tiếp: “Nghe nói ngoài việc bán t.h.u.ố.c đen, Đàm Một Mắt còn nhận g.i.ế.c người thuê. Cũng có người nói hắn quen biết quý nhân trong cung, tiệm t.h.u.ố.c hắn mở tới giờ chưa từng gặp sự cố gì là nhờ có quý nhân ngầm giúp. Hắn không có nhà riêng ở kinh thành, chỉ ở trong tiệm, nên chẳng ai biết hắn đã thành thân hay chưa. Có lời đồn là đã thành thân, chỉ là nhà không ở kinh thành, sợ kẻ thù tìm tới trả thù. Còn cha mẹ hắn là ai, quê quán ở đâu, có huynh đệ tỷ muội hay không… thì hoàn toàn không thể tra ra”.

Vệ Đông Quân cảm thán: “Người này đúng là thần bí, các ngươi thấy sao?”.

Trần Khí xoa bộ râu lởm chởm, tỏ ý đồng tình.

Ninh Phương Sinh không trả lời, thúc vào Thiên Tứ: “Lên lầu thay y phục, cơm trong nồi, tự hâm nóng rồi ăn”.

“Vâng”.

Chờ Thiên Tứ lên lầu rồi, Ninh Phương Sinh mới quay đầu nhìn Vệ Đông Quân: “Không cần đoán nữa, chuẩn bị vào giấc mơ đi”.

“Khoan đã”.

Trần Khí bỗng nhiên hét lớn.