Chương 42 - Trảm Trần Duyên - Di Nhiên

Trảm Trần Duyên - Di Nhiên

Đêm trước ngày xuất giá, mẹ đến phòng bà, mấy lần định nói lại thôi, cuối cùng vẫn nặng nề căn dặn: “Tương Nghi à, con gả vào Phòng gia thì phải giữ gìn, nam nhân thực tế hơn con tưởng nhiều, đừng dại dột”.

Bà tên là Hà Tương Nghi, cha đặt cái tên này, hàm ý là làm người phải biết chừng mực, thuận theo trời đất, hợp ý lòng người. Mười tám năm qua, bà sống đúng như tên mình: làm việc có khuôn phép, ăn nói đúng mực. Trước khi Dương gia thối hôn, mẹ từng hỏi bà có chịu nhẫn nhịn một chút không.

Bà lắc đầu, nói: “Mẹ ơi, hai mạng người nặng quá, con không gánh nổi”.

Vậy nên, nỗi lo của mẹ hoàn toàn là thừa. Bà là tiểu thư được nuôi dạy trong đại tộc Hà thị, từ nhỏ tai nghe mắt thấy đã hiểu rõ: nữ tử lấy chồng không phải là để mơ mộng những thứ tình cảm trong sách truyện. Thứ bà gả cho là học vấn, năng lực, trách nhiệm, cùng tiền đồ của nam nhân ấy, là gia phong, giáo dưỡng phía sau lưng hắn.

Không phải vì hai mạng người quá nặng, mà là từ hai mạng người ấy, bà thấy được gia phong của Dương gia, và tương lai của Dương công tử. Là bọn họ quá nặng, chứ không phải bà gánh không nổi.

******

Sau khi thành thân, mọi chuyện diễn ra đúng như bà dự liệu, Phòng Thượng Hữu đối xử với bà dịu dàng, săn sóc, việc gì cũng bàn bạc thương lượng, so với phu thê bình thường còn thêm phần tôn trọng. Chỉ có một điều khiến bà không hài lòng, đó là chuyện phòng the.

Phòng Thượng Hữu tuy là người đọc sách, nhưng trong chuyện ấy lại có phần thô bạo, thêm cả vài chiêu trò. Ba tháng đầu mới cưới, bà nhẫn nhịn được. Ai ngờ ba tháng trôi qua mà hắn vẫn như thế, Hà thị không nhịn nổi nữa.

Bà không phải tiểu thiếp bỏ tiền ra mua từ ngoài kia về, để mặc hắn muốn làm gì thì làm. Bà là thiên kim tiểu thư Hà gia, là chính thê được Phòng gia dùng kiệu tám người khiêng rước vào cửa. Chính thê là ngang hàng.

Hà thị mượn cớ tìm dịp cùng hắn nói chuyện thẳng thắn, còn đề nghị cho người hầu thông phòng vào phòng. Không ngờ Phòng Thượng Hữu thẳng thừng từ chối, nói đã cưới vợ thì không nên giữ người thông phòng, còn hứa từ nay sẽ không như vậy nữa. Hắn nói được thì làm được, khiến Hà thị lại cảm thấy bản thân có hơi làm quá. Phu thê mới cưới cứ thế ngọt ngào hòa thuận thêm nửa năm, rồi Hà thị mang thai, Phòng Thượng Hữu dọn sang thư phòng.

Mười tháng mang nặng đẻ đau, Hà thị sinh trưởng tử. Ba tháng sau, Phòng Thượng Hữu trở lại phòng vợ, hai người tiếp tục sống chung, chỉ là không còn thân mật như lúc mới cưới, lại có phần khách sáo. Chuyện giường chiếu ấy, trong mắt Hà thị chẳng đáng nhắc đến. Bà có quá nhiều việc phải lo: dạy con, quản lý nội viện, còn phải xử lý mối quan hệ giữa nhà chồng và nhà mẹ đẻ.

Điều quan trọng nhất: bà phải dựa vào cha và huynh trưởng để giúp chồng tạo dựng sự nghiệp.

Bà phát hiện có điều không đúng từ khi nào? Từ khi bà sinh tiểu nữ nhi, Phòng Thượng Hữu tuy vẫn ngủ chung giường, nhưng hầu như không chạm vào bà nữa.

Hà thị thông minh, hiểu ngay: nam tử này đã chán bà.

Thật ra chính bà cũng chán bản thân. Ba lần sinh nở, n.g.ự.c xẹp, bụng nhão, nếp nhăn bắt đầu hiện lên nơi khóe mắt, đôi khi nhìn bản thân trong gương đồng, bà thầm nghĩ: Đây là mình sao? Sao chẳng còn giống chút nào thế?

Hà thị không nói ra, chỉ sai người bí mật theo dõi Phòng Thượng Hữu một thời gian. Ai ngờ vừa theo dõi đã phát hiện: hắn thường đến thuyền hoa tìm kỹ nữ.

Hà thị có đau lòng không? Có. Bà chưa bao giờ mơ đến chuyện sống c.h.ế.t có nhau, nhưng cũng không thể chấp nhận việc hắn lén lút ra ngoài tìm kỹ nữ. Kỹ nữ là hạng người gì? Phải hầu bao nhiêu nam nhân? Phòng Thượng Hữu là người đọc sách, dạy học ở Quốc Tử Giám, sao lại không thấy dơ bẩn chứ?

Lúc này, Hà thị mới hiểu: cái gọi là “nam nhân Phòng gia bốn mươi tuổi chưa có con mới nạp thiếp”, chỉ là bề ngoài cho người ta xem, chỉ là để lấy tiếng tốt. Không nạp thiếp thì vẫn có thể đi kỹ viện.

Hà thị đau lòng vài ngày, rồi quyết định nhắm một mắt, mở một mắt. Bà thậm chí còn nghĩ ra vô số lý do thay hắn, để ứng phó khi bị chất vấn.

“Ta với bọn họ chỉ là vui chơi qua đường thôi”.

“Bạn bè mời, ta chẳng lẽ không nể mặt?”.

“Tấm lòng của ta, vẫn đặt ở nơi nàng”.

“Từng đồng bạc ta kiếm được, đều dùng cho cái nhà này”.

Phải, chỉ cần lòng hắn còn ở nhà này, bạc hắn kiếm được đều vì cái nhà này, Hà thị tình nguyện nhẫn nhịn. Nhưng trên đầu chữ nhẫn có một lưỡi dao. Mỗi lần hắn nằm bên cạnh, trong lòng bà lại thấy buồn nôn khó tả. Nhất là lúc hắn nổi hứng, muốn cùng bà hoan hảo, cảm giác ghê tởm ấy dâng đến cực điểm.

Lúc đầu, một hai lần bà coi mình là khúc gỗ. Về sau, ngay cả làm khúc gỗ bà cũng không muốn, lấy cớ không khỏe, bảo hắn ngủ ở thư phòng. Phu thê nhiều năm, đôi khi không cần nói rõ, chỉ một ánh mắt, một cử chỉ là đủ. Nam nhân thông minh, không qua thư phòng, cũng không đụng vào bà nữa, hai người mỗi người một chiếc chăn, nước sông không phạm nước giếng. Nhưng ngoài mặt họ vẫn là cặp phu thê hòa thuận, cùng nhau xuất hiện, giữ thể diện nên có.

“Nếu không có chuyện của Hướng Tiểu Viên, ta có thể sống đến c.h.ế.t với kiểu sống nước sông không phạm nước giếng như thế này”.

Hà thị cười nhạt: “Dù sao thì phần lớn phu thê trên đời này đều sống như vậy, có khi còn chẳng bằng chúng ta”.

Ninh Phương Sinh im lặng một lúc, hỏi: “Sao ngươi biết chuyện của Hướng Tiểu Viên?”.

Hà thị đáp: “Vì một người”.

Ninh Phương Sinh động lòng: “Người đó tên gì?”.

Hà thị: “Đàm Kiến”.

Đàm Kiến? Sắc mặt Ninh Phương Sinh thoáng thay đổi: “Hắn tìm ngươi à?”.

Hà thị gật đầu.

Ninh Phương Sinh hỏi: “Hắn tìm ngươi làm gì?”.

Hà thị: “Hắn hỏi ta, có muốn thấy rõ bộ mặt thật của chồng mình không?”.

Ninh Phương Sinh: “Rồi ngươi đi theo hắn?”.

Hà thị chợt cười: “Ta cần gì thấy bộ mặt thật của hắn, bị che mắt chẳng phải tốt hơn sao? Dù sao cũng chỉ là chuyện nam nữ trên giường, ta không hứng thú, cũng chẳng muốn biết”.

Ninh Phương Sinh: “Vậy sau đó…”.

Hà thị: “Hắn uy h.i.ế.p ta, nếu ta không đi theo hắn, hắn sẽ đem hết chuyện riêng trong Hà gia ra ngoài nói”.

Ninh Phương Sinh: “Chuyện riêng của Hà gia…”.

“Chuyện khuê phòng không chỉ Hà thị mới có. Chỉ cần là nhà quyền quý, thì không thể tránh khỏi”.

Sắc mặt Hà thị không đổi: “Chuyện giấu dưới chăn thì không ai biết, nhưng một khi bị phơi bày, thì sẽ mất mặt cả một phủ”.

Sau tấm bình phong, trong đầu Vệ Đông Quân lập tức hiện lên một câu hỏi: Tên Đàm Kiến đó là thần thánh phương nào? Sao hắn lại biết chuyện riêng trong Hà gia?

“Hắn là thương nhân bán thuốc, nhưng thứ hắn bán không phải t.h.u.ố.c đứng đắn, mà là các loại t.h.u.ố.c không thể công khai”.

Hà thị nhìn Ninh Phương Sinh: “Quỷ y cũng là y, có một số chuyện ta không cần nói rõ, ngươi cũng hiểu”.

Đừng nói đến Quỷ y hiểu rõ, ngay cả hai người sau tấm bình phong, tuổi tuy nhỏ nhưng cũng rõ mười mươi.

Nhà quyền quý nào chẳng có vài kẻ hư hỏng. Bao nhiêu tranh đấu giữa chính thê và thiếp, sau lưng mấy ai chẳng dùng đến thủ đoạn. Mê dược, xuân dược, độc dược, t.h.u.ố.c sẩy thai, t.h.u.ố.c gây mê… đều là những loại không thể mang ra ngoài ánh sáng.

Ninh Phương Sinh: “Vậy nên, ngươi đi theo hắn?”.

Hà thị: “Hắn có một câu nói khiến ta xiêu lòng”.