Ngoài cửa, Vệ Đông Quân chỉ thấy một bụng lửa giận không nơi phát tiết, thiêu đốt đến mức ngũ tạng lục phủ như muốn đảo lộn.
Phòng Thượng Hữu có thể phát đạt toàn nhờ vào Hà thị và sự nâng đỡ từ gia tộc nàng. Hắn không cảm ơn đã đành, sau lưng lại còn đem chuyện “sẽ bỏ vợ” ra để dỗ dành thuyền nương. Kẻ đọc sách mà thành loại người như thế à? Hạng ti tiện ngoài đường còn có nhân tính hơn hắn. Đồ nam nhân khốn nạn!
“Nếu không nhờ Hà gia, thì tám trăm năm trước ta đã bỏ ả rồi”. Phòng Thượng Hữu bắt đầu than vãn: “Tiểu Viên, nàng biết ta sống những ngày tháng gì trong nhà không? Lúc phu thê gần gũi, ta chỉ bảo nàng đổi tư thế một chút là nàng ta có thể giận đến nửa tháng không nói với ta lời nào. Mỗi lần như thế, nàng ta cứ nằm đó như khúc gỗ, không rên cũng chẳng kêu, ta còn hứng thú gì với nàng ta nữa? Người ta là tiểu thư bước ra từ nhà quyền quý, sao mà so được với nàng… Nàng hiểu chuyện hơn nàng ta, biết điều hơn trăm lần. Chờ ta làm được chức Tế tửu ở Quốc Tử Giám, ta sẽ có chỗ dựa cứng cáp, đến lúc ấy tìm cớ bỏ nàng ta, rước nàng làm chính thất”.
“Ngươi thề đi”.
“Ta thề, sau này nhất định chuộc thân cho Tiểu Viên, cưới nàng về nhà”.
“Nếu trái lời thề thì sao?”.
“Thì ta cả đời không làm được nam tử”.
“Xì, nhẹ quá”.
“Còn nhẹ gì nữa, chuyện đó đối với nam tử quan trọng lắm”. Phòng Thượng Hữu cúi đầu bịt miệng Tiểu Viên, hôn vài cái, rồi thấp giọng nói: “Vài hôm nữa nàng thay ta tiếp một người, người này quyền cao chức trọng, ta có làm được Tế tửu hay không, hoàn toàn phụ thuộc vào lời hắn…”.
Từng lời, từng chữ của hắn cứ như v*t c*ng đập vào màng nhĩ Vệ Đông Quân, khiến nàng buồn nôn đến phát ói. Người ta nói “độc nhất là lòng dạ đàn bà”? Vớ vẩn! Theo nàng thấy, độc nhất là lòng người phụ nghĩa. Độc ấy mọc rễ nơi lục phủ ngũ tạng, chảy trong máu, ẩn dưới từng lỗ chân lông, từng sợi tóc... chỉ cần có quyền thế, lập tức sẽ tràn ra khỏi da thịt.
Vệ Đông Quân không nghe nổi nữa, ngẩng đầu nhìn quanh. Lúc này đã khuya, ngoài những ánh đèn leo lét ven bờ, xung quanh chỉ một màu đen đặc. Trước mũi thuyền, mơ hồ hiện ra một vật gì đó. Vệ Đông Quân tò mò, lặng lẽ bước về phía mũi thuyền. Đến gần mới phát hiện, nơi ấy dựng một chiếc lầu nhỏ. Lầu ấy sao lại xây ở giữa nước? Nàng lại bước lên mấy bước, tim bỗng dưng thắt lại.
Trong lầu ấy, lại có hai người đang đứng. Một nam, một nữ. Nỗi sợ hãi trong mắt Vệ Đông Quân từ từ ngưng tụ trong mắt. Đúng lúc ấy, thuyền lệch đi, ánh đèn lồng nghiêng qua, có một vệt sáng rọi đúng lên lầu nhỏ kia.
Á!!!!
Không kịp đề phòng, Vệ Đông Quân kêu lên thất thanh. Nàng nhìn thấy gì? Một gương mặt quen thuộc. Gương mặt này, dù có tưởng tượng một trăm lần, một ngàn lần, thậm chí một vạn lần, nàng cũng không thể ngờ đến.
Tiếng “á” vừa thốt ra, Vệ Đông Quân mới ý thức được không ổn, định bịt miệng lại thì đã muộn.
Phòng Thượng Hữu quát lớn: “Ai đó?!”.
Vừa chớp mắt, một luồng lực mạnh mẽ đ.á.n.h thẳng tới, đ.á.n.h vào n.g.ự.c nàng đau điếng, khiến cả người ngã nhào xuống sông. Mọi thứ xung quanh, như sụp đổ tan tành giữa biển sóng núi gào.
******
Phòng phủ.
Thư phòng.
Phòng Thượng Hữu choàng tỉnh dậy, miệng há ra một nửa, mặt đờ đẫn như hồn vía chưa quay về. Hắn lại mơ thấy giấc mơ đó. Không hề xa lạ... suốt năm năm qua, giấc mơ này cứ lặp đi lặp lại, mỗi cảnh trong mơ, hắn đều thuộc nằm lòng. Lạ là trong giấc mơ vừa rồi lại xuất hiện một tiếng hét đầy bất ngờ...chuyện chưa từng có trước đây.
Kỳ lạ thật. Hay là bị chuyện ban ngày ảnh hưởng?
Phòng Thượng Hữu ổn định lại cảm xúc, hạ giọng gọi: “Chu Cầu”.
******
Cùng lúc đó, Vệ Đông Quân cũng bừng tỉnh, ngồi bật dậy, hít một hơi không khí trong lành. Mồ hôi lạnh lăn từ trán nàng xuống. Từng giọt, từng giọt.
Một lúc sau, ổn định lại tâm thần, ngẩng đầu nhìn thì thấy trời vẫn còn tối, Trần Khí đang ngủ gục trên bàn, ngủ rất say.
Ninh Phương Sinh đâu? Lúc này nàng mới chợt nhớ ra... tên đó vẫn còn ở bên kia tường, chờ nàng ra ngoài.
Vệ Đông Quân khoác áo xuống giường, mở cửa, đẩy Mã Trụ đang dựa tường ngủ gật.
“Đến tường ngoài thư phòng của Phòng Thượng Hữu, gọi Ninh Phương Sinh về”.
Mã Trụ vừa nghe ba chữ “Ninh Phương Sinh”, cơn buồn ngủ lập tức tan biến, quay người chạy xuống lầu. Mới xuống được vài bậc, thì thấy cửa khách đ**m bị đẩy ra, Ninh Phương Sinh bước vào, mang theo cả màn đêm trên người.
“Ninh… Ninh tiên sinh, Tam tiểu thư bảo ta đi gọi ngài”.
Ninh Phương Sinh bước lên lầu, lúc lướt qua hắn thì bất ngờ dừng chân: “Ngươi tên Mã Trụ?”.
“Vâng”.
“Mấy tuổi rồi?”.
“Mười bảy”.
“Rảnh thì ra nghĩa địa dạo vài vòng, luyện gan một chút, tốt nhất là ban đêm, âm khí dày”.
Mã Trụ: “…”
Hắn ngẩn người một lúc lâu mới kịp hoàn hồn, thầm quyết định sau này không gọi là Ninh tiên sinh nữa, mà gọi là Ninh hù người. Có người tốt nào lại đi dạo nghĩa địa ban đêm chứ?
Lúc này, Ninh hù người ngồi trước bàn tròn, rót một chén trà ấm cho Vệ Đông Quân. Vệ Đông Quân uống ừng ực mấy ngụm, rồi đi đẩy Trần Khí.
Trần Khí vừa bị đẩy đã tỉnh, dụi mắt nói: “Vệ Đông Quân, sao ngươi về sớm vậy?”.
Vệ Đông Quân nghĩ đến chuyện trong mơ, lòng vẫn còn sợ hãi: “Chậm chút nữa chắc ta bị dọa c.h.ế.t luôn rồi”.
Câu ấy khiến sự tò mò của Trần Khí bị k*ch th*ch ngay: “Nói mau, Phòng Thượng Hữu mơ thấy gì?”.
“Chờ đã”. Ninh Phương Sinh đột nhiên lên tiếng cắt lời: “Vệ Đông Quân, ngươi kể thử xem lần này ngươi thoát khỏi giấc mơ bằng cách nào?”.
“Ta…”. Vệ Đông Quân có chút khó xử: “Hay là… để ta kể từ đầu luôn vậy”.
Ninh Phương Sinh nhìn giọt mồ hôi lấm tấm trên trán nàng: “Vậy thì kể từ đầu, càng chi tiết càng tốt”.
Mỗi cảnh trong mơ, Vệ Đông Quân không muốn bỏ sót gì cả. Từ lúc mở mắt ra, đến khi rơi xuống nước, đã thấy gì, nghe gì, nàng đều kể tỉ mỉ, sinh động như thật.
Kể xong, trong phòng im phăng phắc.
Một lúc sau, Trần Khí than thở: “Vệ Đông Quân à, ai làm chủ chuyện gả Đại tỷ ngươi vào Phòng gia vậy chứ? Phòng Thượng Hữu đúng là mặt người dạ thú, chẳng phải thứ gì tốt đẹp”.
“Thời thế bây giờ là vậy đó”. Ninh Phương Sinh lạnh lùng đáp: “Càng là thứ chẳng ra gì, lại càng biết che giấu, càng giỏi tô vẽ bề ngoài, càng dễ khiến người ta tưởng thật”.
Vệ Đông Quân gật đầu đồng tình: “Đúng vậy, tổ phụ ta làm quan mấy chục năm, cũng bị tên họ Phòng đó che mắt. Việc hôn sự của tỷ ta là do ông quyết”.
Ninh Phương Sinh: “Cuối cùng sao ngươi lại hét ‘á’ một tiếng?”.
Giọng Vệ Đông Quân mang theo chút hổ thẹn: “Ta không cố ý hét lên đâu, nhưng người đứng trong lầu lúc ấy khiến ta kinh ngạc đến mức không nhịn được, ta…”.
“Là ai?”. Ninh Phương Sinh ánh mắt tối lại.
Vệ Đông Quân nhìn hắn, nói hai chữ: “Hà thị”.
“Hà thị?!”. Trần Khí bật dậy khỏi ghế: “Chính thê của Phòng Thượng Hữu, sao có thể là bà ta được?”.
Phải đó, sao có thể là bà ta? Chưa bàn đến chuyện nữ nhân trong nội trạch nửa đêm không thể tự ý ra ngoài, chỉ riêng lễ nghi gia giáo của Hà thị cũng không thể khiến bà làm ra chuyện như rình chồng gian dâm trong lầu giữa sông.
Nàng có hét “á” một tiếng cũng là chuyện thường. Đến giờ Vệ Đông Quân vẫn còn bị dọa sợ, xoa xoa huyệt thái dương đau nhức: “Cứ thấy việc này có gì đó rất kỳ quặc”.
“Không phải sự việc kỳ quặc, mà là…”. Ninh Phương Sinh ánh mắt trầm lắng: “Giấc mơ mới kỳ quái!”.