Nói nhảm, số ngươi mà vượng thì còn sống ra cái dạng c.h.ế.t dở thế này sao? Trần Khí giơ nắm đ.ấ.m lên, ra vẻ muốn đánh.
“Là thật đấy, thưa đại nhân, ngàn lần vạn lần là thật. Mấy thầy tướng số đều nói như vậy mà”. Vương Lược rụt cổ cầu xin: “Hồi nhỏ sức khỏe ta yếu lắm, cứ ba ngày hai bận phải uống thuốc. Thầy tướng nói phải tìm một cô nương tuổi Thìn, tốt nhất là sinh đúng mồng hai tháng hai”.
Trần Khí sửng sốt: “Hướng Tiểu Viên tuổi Thìn, sinh mồng hai tháng hai à?”.
“Đúng thế. Vài năm đó nhờ có nàng mà ta chẳng cần phải uống t.h.u.ố.c nữa”.
Vương Lược nói tiếp: “Thầy tướng số rất linh, nàng không vượng tài, nhưng vượng khí huyết cho ta. Chỉ cần nàng ở bên thì cơ thể ta sẽ dần khá lên”.
“…Không đúng”. Trần Khí bị làm cho rối tung cả đầu óc: “Nếu nàng thật sự vượng ngươi như thế, vì sức khỏe ngươi, vì tiết kiệm bạc cho Vương gia, cha ngươi đáng ra phải chuộc nàng về chứ?”.
“Không thể chuộc, không thể chuộc được”.
Vương Lược lắc đầu như trống bỏi.
“Thầy tướng nói rồi, nàng chỉ vượng riêng mình ta, nhưng lại khắc cả nhà họ Vương. Nếu nạp nàng vào nhà, nhẹ thì trong nhà không yên ổn, nặng thì gặp họa thấy máu”.
Nghe đến đây, Vệ Đông Quân cuối cùng cũng hiểu ra sự khó chịu ban đầu là từ đâu mà đến. Mỗi khi Vương Lược nhắc tới Hướng Tiểu Viên đều là “ta, ta, ta”, ta là quan trọng nhất. Nhưng cha từng dạy, một nam tử nếu thật lòng yêu một nữ tử, thì mọi chuyện đều là “nàng, nàng, nàng”, nàng mới phải đứng đầu tiên.
Lúc này chỉ nghe Trần Khí hỏi tiếp: “Ngươi ba ngày hai bận chạy lên thuyền, chỉ vì nàng vượng ngươi sao?”.
Vương Lược gật đầu: “Ở cạnh nàng, ta có cảm giác như hít được tiên khí, toàn thân đều tỉnh táo”.
Trần Khí: “Sau khi chia nhà, ngươi đến kinh thành cũng vì nàng sao?”.
Vương Lược lại gật đầu.
Trần Khí: “Ngươi sa cơ, đứng bên bờ sông gọi tên Hướng Tiểu Viên hết lần này tới lần khác cũng chỉ để lên thuyền hít một hơi tiên khí từ nàng ư?”.
“Phu thê một ngày, ân nghĩa trăm năm, ta không ngờ nàng lại…”. Sắc mặt Vương Lược xanh mét: “Thôi đi, ta không trách nàng. Việc trên thuyền cũng không phải nàng có thể quyết được, đám người đó ai chẳng khinh bần háo phú”.
Trần Khí: “Thế còn chuyện ngươi đi viếng mộ nàng?”.
Vương Lược: “Mỗi lần ta từ mộ nàng trở về đều cảm thấy toàn thân dễ chịu, tinh thần cũng tốt hơn, ban đêm ngủ ngon hẳn”.
Câu cuối vừa dứt, sắc mặt bốn người trong phòng đều cực kỳ khó coi, như thể mỗi người bị nhét vào miệng một viên t.h.u.ố.c đắng, đắng không tả xiết mà lại chẳng thể nhổ ra.
Lúc này, Ninh Phương Sinh bất chợt lên tiếng: “Hướng Tiểu Viên có biết những chuyện này không?”.
Vương Lược: “Cha ta không cho nói”.
Ninh Phương Sinh lạnh lẽo nói: “Vậy là đến lúc c.h.ế.t nàng vẫn không biết sao?”.
Vương Lược nghe ra có gì đó không ổn: “Nàng cũng đâu có chịu thiệt, không có bạc của ta, không có ta dốc sức nâng đỡ thì nàng cũng chẳng thể thành hoa khôi trên thuyền”.
Ninh Phương Sinh: “Thế sao ngươi cứ nói muốn chuộc nàng?”.
Vương Lược vẻ mặt uất ức: “Ta không nói như vậy thì nàng đâu có đối xử tốt với ta? Thầy tướng bảo nàng càng thật lòng với ta, sức khỏe ta càng tốt lên”.
Một giọt mực rơi xuống giấy, loang thành một vệt đen kịt. Ninh Phương Sinh cụp hàng mi xuống. Hắn đã đồng ý giúp âm hồn đoạn duyên, vậy nên âm hồn sẽ kể lại sơ lược cuộc đời nàng, rồi chỉ ra vài người khả nghi mà nàng từng nghi ngờ. Hắn nhớ rõ khi Hướng Tiểu Viên nhắc đến Vương Lược, trên mặt còn mang theo chút dịu dàng, chút áy náy.
“Phương Sinh, huynh ấy là người yêu ta nhất trên đời này, là người dám vì ta mà tiêu tiền, cũng là người muốn chuộc ta ra khỏi thuyền nhất”.
Thật nực cười. Cái gọi là người yêu nàng, tiêu tiền vì nàng, muốn chuộc nàng ra nhất, hóa ra chỉ vì nàng là Long nữ sinh vào mồng hai tháng hai.
“Đại nhân, không cần hỏi nữa”. Hắn lạnh nhạt nói.
Ai thèm hỏi chứ? Đại nhân thật ra đã chẳng buồn nghe thêm nữa. Trần Khí vừa nhấc chân định bước thì lập tức bị người ta ôm chặt lấy cổ chân.
“Đại nhân, cả thiên hạ này ai cũng có thể g.i.ế.c nàng, duy chỉ ta là không thể. Ta còn mong nàng sống trăm tuổi ngàn năm, là tên họ Phòng kia, nhất định là hắn đã ép c.h.ế.t nàng”.
Trần Khí giật mình: “Ngươi cũng biết Phòng Thượng Hữu à?”.
“Ta còn biết hắn tiếp cận Hướng Tiểu Viên là có mục đích”.
“Mục đích gì?”.
“Mục đích gì thì ta không biết, nhưng nhất định là chẳng có gì tốt. Lũ đọc sách chẳng có ai là người tử tế, ngoài mặt một đằng, sau lưng một nẻo”.
“Sao ngươi biết?”.
“Ca ca ta cũng là kẻ đọc sách. Khi cha còn sống, hắn hứa như đinh đóng cột là sẽ chăm lo cho người đệ đệ này”.
Vương Lược thù hằn nói: “Cha vừa mất, hắn đã lật mặt. Lũ đọc sách toàn bọn bạc tình. Tim gan của họ đều đen cả”.
“Ngươi cũng chẳng tử tế được là bao”. Trần Khí vùng chân ra, bước lên vài bước, bỗng dừng lại, quay đầu hỏi: “Bao năm qua, ngươi sống dựa vào cái gì?”.
Câu hỏi bất ngờ khiến Vương Lược buột miệng trả lời: “Sức khỏe ta như thế này, còn sống được là tốt lắm rồi, làm gì còn sức mà làm ăn buôn bán gì?”.
“Thế thê, nhi ngươi ăn bằng gì? Ca ca ngươi chu cấp à?”.
“Muốn móc vài chục lượng bạc từ kẽ tay hắn còn khó hơn lên trời”.
“Vậy cả nhà các ngươi sống ra sao?”.
“...”
“Nói!”.
Vương Lược cào vài cái lên kẽ gạch, dè dặt nói: “Trước khi c.h.ế.t một tháng, Hướng Tiểu Viên lén đưa ta hai trăm lượng”.
“Cái gì?”. Vệ Đông Quân không tin nổi vào tai mình, thốt lên: “Hướng Tiểu Viên đưa bạc cho ngươi?”.
Vương Lược khó hiểu nhìn Vệ Đông Quân, nghĩ bụng: sao giọng tên thư đồng này lại nghe cứ như giọng nữ tử vậy?
“Nếu không có ta nâng đỡ, làm sao nàng trở thành hoa khôi, làm sao kiếm được nhiều bạc đến thế? Giờ ta sa cơ, nàng giúp ta một chút chẳng phải là điều nên làm sao?”.
Vệ Đông Quân khó tin nói: “Không phải nàng không muốn gặp ngươi sao?”.
“Không gặp là để người khác nhìn mà thôi”. Vương Lược đắc ý: “Ta nói rồi, nàng đối với ta không giống những nam nhân khác, chúng ta có tình cảm thật lòng. Nàng không nỡ để ta sa cơ, càng không nỡ thấy ta khổ sở”.
Lúc này, Vệ Đông Quân đột nhiên phản ứng lại: “Vậy nên ngươi đứng bên bờ sông gọi Hướng Tiểu Viên hết lần này đến lần khác, không chỉ để gặp nàng, mà là để hỏi xin bạc?”.
“Chút bạc đó có đáng là gì?”. Vương Lược bi thương đến tột cùng, gào khàn cả giọng: “Vì nàng mà ta phá hết cả gia sản rồi đó thôi”.
Không ai nói thêm lời nào, không khí bỗng trở nên sắc lạnh, như con d.a.o cùn từng tấc từng tấc mài lên da thịt mọi người, chẳng rõ đau hơn hay khó chịu hơn.
Vệ Đông Quân đi đến trước mặt Vương Lược, nghiến răng: “Ta nhổ, đồ chó”.
Những người còn lại: “...”
Mắng hay lắm.
*****
Buổi chiều.
Khách đ**m Duyệt Lai.
Mấy tiểu nhị nhàm chán ngồi tắm nắng trước cửa, chưởng quầy thỉnh thoảng lại dòm vào trong khách đ**m, sợ khách thiếu thứ gì. Thiếu gì ư? Thiếu khí sắc. Thật ra trước khi đến, trong lòng bốn người đều có nghi ngờ, chỉ muốn xem thử chuyện công tử nhà giàu si tình với kỹ nữ phong trần thật giả ra sao. Ai mà ngờ, đến nửa phần thật cũng không có. Cái gọi là si tình thật ra chỉ là trò cười.
Vệ Đông Quân cầm đũa lên, rất lạc quan nói: “Ít ra cũng là chuyện tốt, cho thấy Vương Lược vốn chẳng có chấp niệm gì với Hướng Tiểu Viên, vậy khỏi phải tốn thời gian nữa, ăn cơm thôi”.
“Ta nuốt không trôi”. Trần Khí đẩy bát đi: “Ninh Phương Sinh, tiếp theo phải làm sao đây?”.
Ninh Phương Sinh nâng chén trà: “Phòng Thượng Hữu”.
Trần Khí run rẩy. Phòng Thượng Hữu không giống Vương Lược, là quan Tế tửu Quốc Tử Giám, đến muốn gặp mặt còn khó. Dù có gặp được thì nhắc đến Hướng Tiểu Viên kiểu gì? Ai sẽ đi nói với hắn? Trần Khí lén liếc Vệ Đông Quân một cái, thầm nghĩ sao nha đầu này còn có tâm trạng ăn cơm nữa, hắn còn chẳng dám nghĩ tiếp.
Vệ Đông Quân không chỉ ăn được mà còn ăn hẳn hai bát. Ăn xong, nàng dùng nước trà súc miệng, lấy khăn tay lau sạch miệng, nói với Ninh Phương Sinh: “Chuyện tìm Phòng Thượng Hữu, ta không tham gia”.
“Tại sao?”.
“Vì tỷ tỷ của ta”.