Chương 3 - Trảm Trần Duyên - Di Nhiên

Trảm Trần Duyên - Di Nhiên

Ngã từ trên cao xuống là cảm giác thế nào? Hồi hộp? Sợ hãi? Kinh hoảng?

Những cảm giác đó Vệ Đông Quân đều không có. Nàng chỉ cảm thấy lạnh. Lạnh đến mức răng va lập cập, lạnh đến tận xương tủy như thể có từng luồng khí lạnh xộc ra ngoài.

Ngay sau đó, cơ thể như va vào thứ gì đó, "bụp" một tiếng, tốc độ rơi đột ngột chậm lại, rồi dần ổn định.

"Ngã từ chỗ cao thế này mà ta lại không c.h.ế.t, đúng là mạng lớn".

Vệ Đông Quân thở phào, mở mắt ra. Trước mắt là một mảng tối đen dày đặc, nhìn kỹ hơn, giữa bóng tối lại lấp ló những tia sáng màu xanh lam u ám, như tơ như sợi.

"Đây là đâu?".

Nàng cúi đầu xuống, trong khoảnh khắc như hồn vía bay mất. Tay ta đâu? Chân ta đâu? Thân thể ta đâu? Ta… ta… ta đã biến thành cái gì rồi?

Cảm giác… rất cao. Còn rất to lớn. Lại có rất nhiều nhánh nhỏ. Vệ Đông Quân hoảng loạn cử động các ngón tay thì thấy một chiếc lá rơi xuống lặng lẽ.

Khoan đã... Ta biến thành… một cái cây?! Hay là… Ta bị nhốt trong thân cây?! Vệ Đông Quân cảm thấy nghẹt thở, suýt nữa ngất đi. Chắc chắn đây là mơ. Là một cơn ác mộng.

Lúc ấy, bên tai vang lên tiếng động.

Xào xạc… Xào xạc… Xào xạc…

Là tiếng bước chân. Là ai đang đến? Vệ Đông Quân cố cúi đầu xuống, nhưng phát hiện cổ mình không thể nhúc nhích, chỉ có thể ra sức nhìn xuống. Chỉ thấy một người bị xích sắt trói chặt, bước từng bước chậm rãi tiến về phía trước. Hai sai dịch đứng kè kè hai bên, theo sát không rời. Ba người đều tỏa ra ánh sáng xanh nhạt, khi mờ khi tỏ, toát lên vẻ kỳ dị khó tả.

Vệ Đông Quân sợ đến toát mồ hôi lạnh, muốn hét to cầu cứu. Nhưng ý nghĩ đó vừa nảy lên, bên tai chợt vang lên một giọng nói trầm thấp, nghiêm nghị.

"Người đến là Vệ Chấp Mệnh, ngày hai mươi tám tháng bảy treo cổ tự tử trong thư phòng tại nhà, hưởng dương hai mươi sáu tuổi".

Là tiểu thúc?!

Sắc mặt Vệ Đông Quân lập tức thay đổi, hai chữ “cứu mạng” còn chưa kịp thoát ra đã nghẹn lại nơi cổ họng, nàng vội dựng tai nghe tiếp.

"Đúng là tại hạ".

"Đã xác nhận, vậy hãy điểm chỉ vào sổ này".

"Cho hỏi… đây là nơi nào? Vì sao phải điểm chỉ? Và… tại sao các người lại trói ta?".

Giọng nói uy nghi kia bật ra tiếng cười nhạt, chậm rãi phun ra mấy chữ: "Đây là thành Uổng Tử".

Thành Uổng Tử? Trong lòng Vệ Đông Quân quặn thắt.

“Bảy phách phiêu du về điện Sâm La, ba hồn mịt mờ nên nhập thành Uổng Tử”.

Nghe cha kể, số mệnh con người là do trời định, âm ty đều có sổ ghi rõ. Nhưng thế gian biến ảo khôn lường, có người c.h.ế.t bất đắc kỳ tử. Dương gian không thể lưu, âm gian cũng không có hộ tịch, vậy nên mới có thành Uổng Tử nơi dành cho những linh hồn không c.h.ế.t đúng hạn mệnh, phải ở lại đó chờ đợi ngày cuộc đời mình kết thúc và được ghi trên sổ sinh tử.

Tuy gọi là "Thành Uổng Tử", nhưng thành này không tồn tại nơi âm giới, mà nằm ngay tại dương gian.

"Ngươi ở dương gian vốn còn bốn năm hai tháng dương thọ, nhưng vì tư d.ụ.c mà tự chấm dứt sinh mệnh, nghịch thiên trái đạo, tội lỗi nặng nề…".

"Người tự sát vốn phải lập tức đọa vào địa ngục, chịu khổ vĩnh viễn. Nhưng xét thấy ngươi sinh thời không phạm trọng tội, nên trói đến nơi này chịu hình phạt, chờ khi dương thọ kết thúc, mới định tội xử lý…".

Chịu hình phạt? Là lên núi đao, hay xuống chảo dầu?

Tiểu thúc ơi là tiểu thúc… Sao lại khổ vậy chứ? Không chỉ khiến tổ phụ ngồi tù, tổ mẫu bệnh nặng, cả Vệ gia rối ren… Mà ngay cả bản thân cũng phải chịu khổ bốn năm trong thành Uổng Tử. Chuyện này nhìn kiểu gì cũng là lưỡng bại câu thương.

Nghĩ đến đây, lòng Vệ Đông Quân đau như cắt, không kìm được lẩm bẩm nghiến răng: "Rốt cuộc thúc vì sao lại làm vậy chứ?".

Vừa dứt lời, một luồng sức mạnh khủng khiếp b.ắ.n về phía nàng, đ.á.n.h thẳng vào n.g.ự.c khiến nàng đau buốt, trời đất trước mắt chợt đảo lộn. Ngay sau đó, mọi thứ vỡ nát từng mảnh trước mắt nàng. Vệ Đông Quân bị sức mạnh đó cuốn đi, quay vòng lộn nhào.

A a a…

Nàng gào lên, ánh mắt tràn đầy tuyệt vọng.

Dưới ngọn đèn lẻ loi. Trên chiếc ghế lắc. Nam tử áo đen bất chợt bật dậy, chiếc quạt xếp trong tay “cạch” một tiếng, rơi xuống đất. Gương mặt hơi tái nhợt của hắn lộ ra vẻ bàng hoàng. Lúc này, nếu có ai tiến lại gần quan sát kỹ sẽ thấy con ngươi của hắn đang run rẩy không ngừng, như thể vừa bị thứ gì đó làm cho hoảng sợ vậy.

Ánh trăng dìu dịu rọi xuống.

Hắn ngồi ngẩn ra hồi lâu, sau đó chậm rãi cúi đầu, khóe miệng hơi động đậy, lẩm bẩm: "Vừa rồi… có người xâm nhập vào giấc mơ của ta sao?".