Chương 29 - Trảm Trần Duyên - Di Nhiên

Trảm Trần Duyên - Di Nhiên

Trong khoảnh khắc, xung quanh im phăng phắc. Hai tay buông thõng của Vệ Đông Quân chẳng biết từ khi nào đã siết thành nắm đấm. Lời của Ninh Phương Sinh thoạt nghe thì to gan, nhưng ngẫm kỹ lại thấy rất có lý, bằng không, sao lại có câu “ngày nghĩ gì, đêm mơ nấy” được truyền từ đời này sang đời khác?

“Ta thấy cũng đáng để thử”.

Giọng nàng run rẩy đến chính nàng cũng không phát hiện ra: “Trần Thập Nhị, ngươi thấy sao?”.

Ta thấy các ngươi đúng là đang nằm mơ. Nhưng. Cũng đáng để thử một lần.

Trần Khí lau mồ hôi lạnh trên trán: “Lỡ gợi ý rồi mà vẫn không có tác dụng thì sao?”.

“Hừ!”.

Tiếng hừ một tiếng cùng cái trợn mắt của Thiên Tứ gần như vang lên đồng thời: “Thì chứng tỏ bọn họ căn bản chẳng hề có chấp niệm với Hướng Tiểu Viên”.

Vệ Đông Quân: “…”. Thằng nhóc này hôm nay nói chuyện thật lọt tai.

Trần Khí: “…”. Sao hắn vừa trợn mắt đã khiến ta có cảm giác như đang thiếu hắn năm trăm lượng bạc vậy?

Vệ Đông Quân không muốn phí thời gian: “Ninh Phương Sinh, nói đi, tiếp theo phải làm thế nào?”.

Ninh Phương Sinh cũng sảng khoái: “Dễ gặp nhất là Vương Lược, chúng ta bắt đầu từ hắn, được chứ?”.

Thân phận của Vương Lược rất bình thường, đúng là dễ ra tay nhất.

Vệ Đông Quân lập tức gật đầu: “Ta đồng ý”.

Ninh Phương Sinh khoanh tay, liếc Trần Khí một cái: “Ai là người thích hợp đi gợi ý Vương Lược nhất?”.

Trần Khí bỗng thấy lòng bàn chân lạnh toát: “Ngươi cứ nói chuyện thôi, nhìn ta làm gì?”.

“Ý của tiên sinh ta là, ngươi đi là hợp nhất”. Giọng Thiên Tứ âm trầm.

Gân xanh trên trán Trần Khí giật giật: “Tại sao lại là ta?”.

Thiên Tứ lật mắt: “Vì ngươi cao, vạm vỡ, trông dữ, mặt mày hung ác, nom như thể sắp ăn thịt người ấy”.

Trần Khí: “…”. Cái miệng ngươi đúng là biết khen đấy, có tin ta đập c.h.ế.t ngươi không?

“Công tử có chức quan đúng không?”. Ninh Phương Sinh đột ngột đổi giọng.

“Là ấu quan trong xá nhân doanh, còn gọi là đới đao xá nhân”.

Trần Khí rất biết rõ mình là ai: “Ngươi đừng nghe tên gọi oai phong thế, thực chất chỉ là một chức danh ăn bám trong doanh ngũ Ngũ Quân, mấy công tử con cháu công, hầu, bá trong thành Tứ Cửu, chỉ cần xách nổi đao đều có thể vào”.

Ninh Phương Sinh vẫn điềm đạm: “Dù là chức nhàn, cũng vẫn là quan”.

“Đúng vậy”. Vệ Đông Quân phụ họa còn nhanh hơn ai hết: “Dân không đấu quan. Trần Khí, ngươi đi là hợp nhất”.

“Hợp cái rắm ấy, lão tử…”.

Trần Khí nghẹn họng một lúc, trong lòng nghĩ đi thì đi, hắn cũng muốn xem xem Vương Lược si tình tới mức nào. Nhưng ngoài mặt vẫn hơi mất thể diện.

Hắn bày ra vẻ bị ép lên núi Lương Sơn, hậm hực nói: “Gia đây đã đắc tội với ai chứ?”.

*****

“Quan gia, ta đã đắc tội với ai chứ?”.

Trần Khí nhìn gã nam tử trung niên trước mặt, lại liếc nhìn bài trí trong phòng, cuối cùng quay sang ngó người phụ nữ đang bất an đứng ngoài cửa, trong lòng cười nhạt không ngớt. Gì mà si tình? Để vợ con ở trong căn nhà vừa rách vừa nát thế này, ngươi còn không đáng làm nam tử.

Trần Khí vỗ bàn “rầm” một cái: “Bản quan có chuyện quan trọng cần hỏi, người không liên quan lui hết ra ngoài”.

Người phụ nữ đang bám lấy cửa như không nghe thấy, ánh mắt vẫn lo lắng nhìn chồng mình. Vương Lược ra sức xua tay, lúc đó nàng ta mới ba lần quay đầu rồi rời đi.

Vừa thấy nàng ta rời khỏi, Thiên Tứ lập tức khép cửa lại, đi đến sau lưng Trần Khí, cúi đầu đứng yên. Hắn đóng giả làm thị vệ thân cận của Trần đại nhân.

Ninh Phương Sinh vén vạt áo, thong thả ngồi xuống, cầm bút chấm chút mực, rồi nhẹ nhàng gật đầu với Trần đại nhân. Hắn đóng vai quân sư bên cạnh Trần đại nhân.

Vệ Đông Quân bày bút nghiên giấy mực lên bàn, rót chút mực vào nghiên rồi thong thả mài. Nàng vào vai đồng tử hầu hạ cho quân sư của Trần đại nhân. Chỉ là bộ đồ này mua gấp nên hơi không vừa người, mặc lên rất gượng gạo.

Thế trận đã dựng sẵn, Vương Lược sợ đến mức “phịch” một tiếng quỳ rạp xuống đất: “Đại nhân, nhà họ Vương ta ba đời làm lương dân, chưa từng làm chuyện thất đức…”.

Trần Khí mất kiên nhẫn, gõ tay lên mặt bàn: “Hướng Tiểu Viên, biết chứ?”.

Vương Lược có dáng người cao gầy, sắc mặt tái nhợt, trông như thể thiếu máu. Vừa nghe ba chữ “Hướng Tiểu Viên” khí huyết cả người lập tức dồn lên đầu, mặt đỏ bừng như gấc.

“Đại nhân, Hướng Tiểu Viên không phải do ta g.i.ế.c, nàng ta tự vẫn, là tự vẫn mà”.

“Bản quan nghe nói vào ngày Thanh minh, rằm tháng bảy ngươi đều đốt giấy tiền cho nàng…”.

Giọng Trần Khí bỗng trở nên sắc lạnh: “Trong lòng ngươi nếu không có quỷ thì cần làm vậy làm gì?”.

“Đại nhân, thật sự không phải ta, không phải ta đâu”. Vương Lược quỳ bò tới bên chân Trần Khí: “Ta bỏ biết bao nhiêu bạc lên người nàng, vì nàng mà gia sản tiêu tán, sao ta lại g.i.ế.c nàng được?”.

Trần Khí cố tình dịu mặt: “Vậy nói cách khác, là vì chưa quên tình cũ?”.

“Ta…”, Vương Lược: “Ta thật lòng thích nàng ấy, dù bây giờ nàng không còn nữa, chỉ cần nghĩ đến nàng, trái tim này vẫn đau như thắt”.

Trần Khí nhìn sang Ninh Phương Sinh: “Quân sư à, tên này nói hắn thích Hướng Tiểu Viên, ngươi thấy sao?”.

Quân sư điềm đạm: “Đại nhân, đây là việc hệ trọng, cần hỏi kỹ một chút”.

Trần Khí lại vỗ bàn, nghiêm khắc nói: “Nói đi, vì sao lại thích một kỹ nữ hạ đẳng?”.

“Ta…”, Vương Lược run rẩy nói: “Nàng xinh đẹp như tiên nữ, trong lòng chỉ có ta. Ta là nam nhân đầu tiên của nàng, ta lại chịu chi tiền, coi nàng là người, nên nàng đối với ta không giống với những kẻ khác”.

Câu này… Sao nghe chói tai quá vậy?

Vệ Đông Quân liếc nhìn ba người kia, thấy họ không có biểu cảm gì đặc biệt, bèn tiếp tục lắng nghe.

“Ta ở bên nàng rất thoải mái, chẳng cần làm gì cả, chỉ cần nhìn nàng, ngửi mùi hương trên người nàng cũng thấy dễ chịu lạ thường”.

Ánh mắt Vương Lược dần trở nên dịu dàng, nói đến đoạn xúc động còn làm ra vẻ hít sâu một hơi, như thể Hướng Tiểu Viên đang ở ngay bên cạnh vậy.

Trần Khí bị hắn làm cho buồn nôn, vội vàng chuyển chủ đề: “Ngươi đã chi bao nhiêu bạc cho nàng?”.

“Cũng phải tới mười, hai mươi vạn lượng”.

Vương Lược nói đến đây, bỗng ưỡn thẳng lưng: “Các ngài cũng nên biết, nhà họ Vương ta nhiều tiền, chút bạc ấy chẳng là gì cả”.

Ra vẻ cái gì chứ, nhìn lại cái bộ dạng sa sút của ngươi bây giờ xem.

Trần Khí: “Sao không dứt khoát chuộc thân cho nàng?”.

Vương Lược: “Cha ta không cho”.

Trần Khí: “Ngươi không phải yêu nàng đến c.h.ế.t đi sống lại sao, sao không cầu xin cha ngươi đi?”.

“Không được đâu”. Vương Lược lắc đầu như trống bỏi: “Ta phải nghe lời cha, ông ấy đều là nghĩ cho ta cả”.

Trần Khí cười khẩy: “Lúc ném bạc như nước vì nàng, sao không nghĩ tới cha ngươi?”.

Vương Lược: “Cha ta biết cả”.

Cha hắn không sao đó chứ, buông thả con trai phá gia bại sản?

Trần Khí: “Vậy ngươi đúng là từng thật lòng yêu Hướng Tiểu Viên”.

Vương Lược: “Bây giờ vẫn yêu, đến c.h.ế.t cũng yêu, cả đời này không quên được”.

Trần Khí nhớ đến người phụ nữ đứng ngoài cửa, giận đến mức đập bàn: “Đừng quên ngươi còn có vợ”.

“Vợ ta thì sao?”. Vương Lược vẻ mặt khó hiểu: “Chuyện của Hướng Tiểu Viên nàng ấy đều biết, ta đi tảo mộ nàng còn đi cùng cơ mà”.

Hai vợ chồng các ngươi đúng là kẻ tám lạng, người nửa cân.

Trần Khí giận đến mức gân xanh nổi đầy trán, chẳng buồn vỗ bàn nữa, trực tiếp giáng một cú “rầm”: “Hướng Tiểu Viên rốt cuộc có điểm gì tốt mà khiến ngươi si mê tới mức này?”.

Vương Lược sợ đến co rúm người, mặt mày khổ sở thốt lên năm chữ: “Đại nhân, nàng vượng ta”.