Chương 27 - Trảm Trần Duyên - Di Nhiên

Trảm Trần Duyên - Di Nhiên

Vệ Đông Quân nhận lấy tờ giấy, sắc mặt lập tức trở nên nặng nề.

Thấy nàng nghiêm trọng như vậy, Trần Khí lập tức ngồi không yên, trong lòng như có hàng nghìn con kiến bò qua, ngứa ngáy vô cùng. Thập Nhị gia da dày thịt thô, từ trước đến nay chẳng hề biết “nói một đằng làm một nẻo” viết thế nào. Hắn sải bước đến bên cạnh Vệ Đông Quân, thò đầu nhìn qua.

Trên giấy viết rõ ràng hai địa chỉ, hai cái tên, một là Vương Lược, hai là Phòng Thượng Hữu.

Phòng Thượng Hữu? Sao tên này nghe quen thế nhỉ?

Một lúc sau, Trần Khí “à” lên một tiếng: “Vệ Đông Quân, Phòng Thượng Hữu chẳng phải là cha chồng của Đại tỷ ngươi sao?”.

Mặt mày Vệ Đông Quân u ám: “Thành Tứ Cửu nhỏ xíu, ngẩng đầu cúi đầu đều có thể chạm mặt người quen”.

Trần Khí vừa định thở dài bày tỏ chút thương tiếc thì chợt nhớ ra gì đó, bèn nuốt ngược tiếng thở ấy vào bụng.

“Ninh Phương Sinh, hai người này có quan hệ gì với Hướng Tiểu Viên?”.

“Vương Lược mua đêm đầu của Hướng Tiểu Viên, còn Phòng Thượng Hữu…”.

Ninh Phương Sinh nhìn sang Vệ Đông Quân: “Hướng Tiểu Viên làm nhân tình của ông ta suốt bảy năm”.

Nhân tình? Tận bảy năm? Vệ Đông Quân không chỉ nét mặt sụp đổ, mà cả người đều như rạn nứt.

Trong lòng Trần Khí thì sôi sục, nếu không vì nể mặt họ Ninh kia đang ở đây, hắn đã gào to mấy tiếng vì kích động rồi.

Phòng Thượng Hữu là ai? Xuất thân là thám hoa lang, hiện giữ chức Tế tửu Quốc Tử Giám, không đ.á.n.h bạc, không chơi gái, không tham ô, là nam tử nổi tiếng học rộng, phong độ và phẩm hạnh trong thành Tứ Cửu. Ông ta kết tóc với chính thê mấy chục năm, không có thông phòng, không nạp thiếp, vợ chồng tôn trọng lẫn nhau, ân ái mặn nồng. Ông ta cũng không cho phép con trai nạp thiếp, còn đặt ra gia quy: nam tử Phòng gia nếu đến bốn mươi tuổi chưa có con thì mới được nạp thiếp, mà thiếp có sinh con thì cũng phải giao cho chính thê nuôi dạy. Chính vì vậy, bao nhiêu tiểu thư quyền quý trong kinh thành đều tranh nhau muốn gả vào Phòng gia.

Đại tỷ nhà họ Vệ gả qua đó cũng là vì lý do ấy. Sau khi Vệ gia gặp chuyện, Quốc Tử Giám dự định khai trừ học tịch của Vệ Thừa Đông, nghe nói trong buổi nghị sự hôm đó, Phòng Thượng Hữu lấy cớ ốm không đến. Không thừa nước đục thả câu, cũng không che chở, sự né tránh như vậy lại khiến người người khen ngợi, ai nấy đều nói Phòng Tế tửu làm quan cũng tốt, làm người cũng tốt, vô cùng chính trực. Một người chính trực như thế, không chỉ lén lút đi du thuyền, mà còn giữ mối quan hệ vụng trộm với một cô gái trên thuyền suốt bảy năm...nếu không có chứng cứ rành rành thế kia, sao Trần Khí dám tin?

Nghĩ sâu thêm một chút. Một Tế tửu Quốc Tử Giám, lại lên thuyền để làm gì? Cần phải có chuyện gì trời biết đất biết, chỉ mình hắn và nàng biết sao? Nghĩ đến đây, mọi cái gọi là “hộ tống”, mọi cái gọi là “ít xen vào chuyện người khác” đều bị Trần Khí vứt sạch khỏi đầu. Hắn thầm nói, chỉ riêng chuyện Phòng Thượng Hữu thôi thì hắn đã rất tò mò rồi.

Thế là hắn hỏi: “Ninh Phương Sinh, Hướng Tiểu Viên và bọn họ cuối cùng có chuyện gì?”.

Ninh Phương Sinh mở cây quạt xếp: “Hướng Tiểu Viên mười bốn tuổi bị bán lên thuyền, sau hai năm được đào tạo mới chính thức lên thuyền kiếm sống. Ngay ngày đầu lên thuyền, nàng đã lọt vào mắt xanh của Vương Lược”.

Lúc này, Vệ Đông Quân đã hoàn hồn: “Tên Vương Lược này là ai?”.

“Tiểu nhi tử của Vương Sâm, thương nhân buôn trà ở Chiết Giang”.

Ninh Phương Sinh nói: “Năm đó hắn theo Vương Sâm vào kinh buôn bán, bao trọn thuyền của Hướng Tiểu Viên. Làm ăn xong, Vương Sâm thấy tiểu nhi tử say mê cô nương ấy, lập tức lấy năm trăm lượng bạc ra, mua đêm đầu tiên của nàng”.

Vệ Đông Quân: “Sau đó thì sao?”.

Ninh Phương Sinh: “Vương Lược say mê Hướng Tiểu Viên đến c.h.ế.t đi sống lại, mỗi lần lên thuyền đều bao thuyền nàng, còn nói sẽ chuộc thân cho nàng”.

Vệ Đông Quân: “Sau này vì sao không chuộc nữa?”.

Ninh Phương Sinh: “Cha mẹ hắn nhất quyết không đồng ý”.

Vệ Đông Quân: “Rồi sau đó?”.

“Sau đó hắn trở về phủ ở Hàng Châu, cưới thê, sinh con, nhưng vẫn thường xuyên thư từ qua lại với Hướng Tiểu Viên”.

Ninh Phương Sinh phe phẩy quạt: “Sau khi Vương Sâm qua đời, trưởng tử kế thừa sản nghiệp, Vương Lược vì Hướng Tiểu Viên còn ở kinh thành nên chủ động xin vào kinh lo việc kinh doanh của Vương gia”.

Vệ Đông Quân: “Quả là si tình”.

Trần Khí hừ mũi: “Đừng nói sớm, nghe tiếp đã”.

“Sau khi vào kinh, Vương Lược đem toàn bộ tiền lời của tiệm trà ra để lấy lòng Hướng Tiểu Viên, bị huynh trưởng phát hiện, nên giận dữ chia gia sản. Vương Lược được chia phần nhà cửa và cửa hàng ở kinh thành”.

Ninh Phương Sinh: “Sau khi chia nhà, Vương Lược vẫn tiêu tiền như nước vì Hướng Tiểu Viên, chỉ trong hai năm đã tiêu sạch tiệm trà”.

Vệ Đông Quân cau mày: “Xem ra Vương Lược si tình hơi quá rồi”.

Trần Khí lại hừ một tiếng: “Gì mà si tình, rõ ràng là phá gia chi tử”.

Ninh Phương Sinh: “Tiền hết rồi, nhưng Vương Lược vẫn không quên Hướng Tiểu Viên, thường xuyên lên thuyền tìm nàng”.

Vệ Đông Quân: “Hướng Tiểu Viên có gặp hắn không?”.

Ninh Phương Sinh: “Không gặp”.

Trần Khí trợn mắt: “Người xưa nói sao nhỉ, gái lầu xanh vô tình, đào kép vô nghĩa, nơi phong nguyệt, có bạc thì là cha ông của nàng, hết bạc thì thành con cháu”.

Vệ Đông Quân lười để ý tới người như hắn, hỏi Ninh Phương Sinh: “Sau đó thì sao?”.

Ninh Phương Sinh: “Sau đó Vương Lược hiếm khi đến thuyền tìm nàng, chỉ thỉnh thoảng uống say thì đứng bên sông gọi tên nàng mãi không thôi”.

Vệ Đông Quân: “Hướng Tiểu Viên vẫn không gặp sao?”.

Ninh Phương Sinh: “Vẫn không gặp”.

Vệ Đông Quân trầm ngâm một hồi rồi thở dài: “Có lẽ Hướng Tiểu Viên có nỗi khổ riêng”.

“Phải rồi”. Trần Khí cười khẩy: “Nỗi khổ khi trèo lên cành cao ấy mà”.

Vệ Đông Quân bị hắn nhắc thế, lập tức hỏi gấp: “Hướng Tiểu Viên và Phòng Thượng Hữu là chuyện gì?”.

Ninh Phương Sinh: “Chuyện thuyền nương và khách làng chơi trở mặt thành thù”.

Gì cơ?

Vệ Đông Quân và Trần Khí đồng loạt trừng mắt, trong lòng cùng dấy lên một ý nghĩ: Chuyện thế này, sao thành Tứ Cửu lại chẳng rò rỉ chút tin tức nào vậy?

“Sau khi rời khỏi Vương Lược, người chu cấp lớn nhất của Hướng Tiểu Viên là Phòng Thượng Hữu”.

Ninh Phương Sinh: “Phòng Thượng Hữu cũng từng nói sẽ chuộc thân cho nàng, nói suốt nhiều năm nhưng cuối cùng vẫn không thực hiện. Hướng Tiểu Viên tức giận lập tức tìm đến nhạc phụ, nhạc mẫu của Phòng Thượng Hữu”.

Gan lớn vậy sao? Vệ Đông Quân và Trần Khí đều mang vẻ mặt rất khó tả.

Thực ra Phòng Tế tửu xuất thân bình thường, nghe nói năm đó ông ta đỗ thám hoa, lúc đi diễu phố thì lọt vào mắt xanh của nhạc phụ, từ đó mới dần dần đứng vững chân trong thành Tứ Cửu, bước l*n đ*nh cao. Có thể nói, nếu không có nhạc phụ thì Phòng tế tửu chẳng thể leo đến vị trí ngày hôm nay.

Vệ Đông Quân: “Sau đó thì sao?”.

Ninh Phương Sinh: “Sau đó nhạc phụ ông ta vận dụng quan hệ, tìm đến người chủ phía sau thuyền hoa. Hướng Tiểu Viên biết mình không địch lại, đành bỏ cuộc”.

Vệ Đông Quân: “Chuyện này xảy ra khi nào?”.

Ninh Phương Sinh: “Nửa năm trước khi Hướng Tiểu Viên tự vẫn”.

Trần Khí vỗ đùi đ.á.n.h ‘bốp’: “Biết đâu Hướng Tiểu Viên tự tử là vì chuyện này”.

Vệ Đông Quân gật đầu, tỏ vẻ tán thành. Người khác không biết, nhưng nàng thì biết rất rõ nhạc phụ của Phòng Thượng Hữu là ai, cựu Thượng thư nội các, Đại học sĩ điện Hoa Cái: Hà Bác Cẩm.

Các con trai của Hà Bác Cẩm cũng đều xuất sắc. Cho nên khi Đại tỷ gả vào nhà đó, mẹ dặn đi dặn lại, phải kính trọng mẹ chồng tương lai, tuyệt đối không được thất lễ. Với thế lực của Hà gia, muốn ép c.h.ế.t một thuyền nương nhỏ bé, quả thực dễ như trở bàn tay.

“Ninh Phương Sinh”. Vệ Đông Quân điềm tĩnh hỏi: “Sao ngươi chắc chắn hai người này là những kẻ có chấp niệm sâu nhất với Hướng Tiểu Viên?”.