Chương 22 - Trảm Trần Duyên - Di Nhiên

Trảm Trần Duyên - Di Nhiên

Trần Khí bước một bước như kiếm lướt, xông thẳng đến mở toang cửa phòng.

Vệ Thừa Đông vẫn khoác bộ áo quần ướt sũng, hấp tấp bước vào.

“Bên Đô sát viện náo động lớn rồi. Sĩ tử Quốc Tử Giám xô xát với người của Ngũ thành, bên Ngũ thành đã bắt mấy tên cầm đầu gây rối, còn mời cả phòng Tế Tửu tới, lớn tiếng khuyên can trước mặt đám sĩ tử”.

Trần Khí: “Khuyên có ích gì không?”.

Vệ Thừa Đông: “Vô ích. Giờ hai bên vẫn còn đang giằng co”.

Trần Khí nghe xong lập tức hiểu ngay: “Đừng lo, cha ta quen biết với bên Ngũ thành, để ta nhờ ông dò hỏi chút tin tức”.

“Khoan đã”. Vệ Thừa Đông vội kéo hắn lại: “Ngoài người Ngũ thành, đến Cẩm y vệ cũng không thấy ai đến giữ trật tự”.

Trần Khí lấy làm lạ: “Cẩm y vệ không tới? Đám đó đ.á.n.h hơi giỏi như chó, có động tĩnh là mò tới ngay mà”.

Vệ Thừa Đông: “Người dò tin bảo, không thấy bóng dáng ai cả. Ngươi nói có lạ không?”.

Rất lạ. Đám Cẩm y vệ đó chẳng có chuyện cũng phải gây chút sóng gió. Giờ sóng đã nổi sao lại tự dưng lẩn đi? Thật chẳng hợp lẽ chút nào.

“Chỉ có thể nói lên một điều”. Trần Khí giơ tay chỉ lên trời: “Người trên, không cho phép họ nhúng tay vào”.

Vệ Thừa Đông sinh trưởng trong gia đình quan lại, từ nhỏ tai mắt đã quen nghe lời lớn, lập tức hiểu ra ẩn ý trong câu nói. Cẩm y vệ chỉ có một chủ nhân, là Hoàng thượng. Hoàng thượng không cho phép, dù có mười cái gan họ cũng không dám hành động. Nghĩ đến đây, sắc mặt Vệ Thừa Đông dần sụp xuống. Nói như vậy… Hoàng thượng đã biết chuyện trước cổng Đô sát viện? Mà ông ta lại mặc cho tình hình diễn biến, vậy có nghĩa là… ông nội và Vệ gia, thật sự không còn một tia hy vọng nào nữa sao?

“Ca”. Vệ Đông Quân đột nhiên lên tiếng: “Huynh có biết tiểu thúc đã cáo trạng tổ phụ những tội gì trong bức thư không?”.

“Ngay cả Nhị thúc còn không dò ra, sao ta biết được”.

Nhắc đến đây, Vệ Thừa Đông chỉ biết thở dài: “Chỉ biết bức thư ấy, từ Ngự sử đài mà được đưa thẳng lên tay Thiên tử”.

Trần Khí chen vào: “Theo lời cha ta… thì đại khái là tội tham ô nhận hối lộ”.

“Thế thì lạ thật”.

Vệ Đông Quân trầm ngâm: “Xưa nay, đâu có thiếu những tham quan nhận hối lộ, gian thần đại ác. Cũng chẳng thấy ai khiến sĩ tử Quốc Tử Giám phẫn nộ đến mức không tha thế này”.

Phải rồi. Vì sao chứ?

Vệ Thừa Đông và Trần Khí đồng thời lặp lại trong lòng: “Không tha đến mức này?”.

Vệ Đông Quân do dự một chút: “Huynh nói xem… có phải có người đứng sau giật dây không?”.

Hai người kia lập tức biến sắc.

Vệ Thừa Đông ôm lấy n.g.ự.c đang đập thình thịch, trừng mắt với muội mình: “Muội đừng ăn nói hồ đồ”.

“Muội không hồ đồ”. Vệ Đông Quân c.ắ.n răng, hạ quyết tâm: “Là có người muốn diệt sạch Vệ gia ta. Hơn nữa…”.

Nàng nói đến đây, dứt khoát nói thẳng: “Muội cho rằng… kẻ đó là Thái tử”.

Trong phòng phút chốc lặng như tờ. Trần Khí lập tức bật dậy khỏi ghế, lúng túng chạy ra đóng sầm cửa lại. Vệ Thừa Đông vội bịt miệng muội muội, giọng run run quát khẽ: “Muội điên rồi sao?!”.

******

Sau trận mưa lớn, đêm mang theo từng đợt khí lạnh. Nhưng trước cổng Đô sát viện, tình thế lại càng thêm sôi sục. Vài sĩ tử gây rối bị bắt, Tế tửu đại nhân tận tình khuyên bảo, không những chẳng khiến đám sĩ tử nao núng, khẩu hiệu càng hô to, khí thế càng bừng bừng, như thể uống nhầm m.á.u gà vậy.

Một bên, Tổng Chỉ huy sứ Binh mã ti Ngũ thành là Ngô Toan, cuống quýt đi đi lại lại. Thế gian này, ai là kẻ khó đối phó nhất? Kẻ đọc sách. Mắng thì không nghe, g.i.ế.c thì không được, lại chẳng biết sợ c.h.ế.t là gì, c.h.ế.t rồi còn có thể lưu danh sử sách, còn mình thì bị bêu tên muôn đời, đúng là cứng đầu hơn cả xương chó. Điều khiến Ngô Toan càng sốt ruột là, hắn lập tức báo lên trên ngay khi sự việc xảy ra, vậy mà chờ mãi không thấy hồi âm, cũng không thấy phái người đến. Người trên cứ thế vờ điếc làm ngơ, vứt trọn cái nồi cho hắn gánh. Trời sắp sáng rồi, việc này không giải quyết xong, cái mũ quan trên đầu hắn e rằng sắp bị gió lớn thổi bay mất rồi.

“Rốt cuộc là ai đang giật dây đằng sau?”. Ngô Toan nghiến răng lầm bầm.

Chuyện bất thường ắt có uẩn khúc. Việc Vệ gia đã rộ lên cả nửa tháng, sao đám sĩ tử đó không làm loạn sớm, chẳng làm loạn muộn, cứ nhằm lúc này mà nổi dậy, nếu không có bí ẩn gì trong đó, thì họ “Ngô” của hắn sẽ viết ngược. Nhưng bí ẩn gì, Ngô Toan có vắt óc cũng nghĩ không ra.

“Đại nhân! Đại nhân!”.

Vệ sĩ thân cận lảo đảo chạy tới, ghé sát tai hắn, hạ giọng thật thấp: “Đại nhân, bên Đông cung vừa cử người tới”.

Đông cung? Thái tử?

Ngô Toan giật mình: “Cử ai?”.

“Tả thị vệ La Nhất”. Người này là tâm phúc bên cạnh Thái tử.

Sắc mặt Ngô Toan đại biến: “Tới làm gì?”.

Vệ sĩ đảo mắt nhìn quanh, rồi nói nhỏ hơn nữa: “La Nhất nói… Thái tử có lệnh, trước khi trời sáng, đại nhân phải giải tán hết đám sĩ tử”.

“Chuyện này…”.

Ngô Toan bất chợt cứng họng. Giải tán… bằng cách nào? Phải đổ m.á.u không? Đổ bao nhiêu máu? Huống hồ, việc này vốn dĩ chẳng thuộc quyền quản của Thái tử.

“Mẹ nó chứ!”.

Ngô Toan phun một bãi xuống đất: “Kệ mẹ hắn ba bảy hai mốt gì, cứ làm thôi. Có chuyện gì lớn, chẳng phải còn có người ngồi trên đầu ta chống đỡ sao”.

Thái tử là người địa vị cao nhất chỉ sau Hoàng thượng, dưới một người, trên vạn người, hắn còn sợ gì nữa?

Hắn quát lớn: “Người đâu! Tập hợp huynh đệ lại hết cho ta”.

******

Ba ngày thoáng chốc trôi qua.

Trời chưa sáng, Vệ Đông Quân đã len lén ra khỏi từ cửa sau. Ngoài cửa, thiếu niên đ.á.n.h xe vẫn mặc áo đen, sắc mặt lạnh lùng. Trần Khí khoanh tay đứng cạnh xe, hiếm khi mang theo cả một thanh kiếm. Vệ Đông Quân nhìn hắn một cái, hai người một trước một sau chui vào xe ngựa. Chiếc xe lao nhanh trên con đường lát đá xanh.

Trần Khí vén rèm xe, nghiêng đầu liếc ra ngoài: “Hình như không phải con đường lần trước chúng ta đi”.

“Đến nước này rồi, đi đường nào cũng vậy, cùng về một chốn thôi”.

Vệ Đông Quân chẳng buồn nghĩ ngợi, dự định nhắm mắt nghỉ một lát, mí mắt vừa chạm nhau thì nghe thấy giọng Trần Khí kinh ngạc: “Chiếc xe này làm bằng gỗ trắc đen đấy”.

“Hả?”.

Vệ Đông Quân vội mở mắt. Bên trong xe bọc toàn lụa là gấm vóc, viền vàng nạm ngọc, vàng là vàng thật, ngọc cũng là ngọc thật, màu sắc sặc sỡ. Hôm trước nàng vì hồi hộp mà không nhận ra.

Vệ Đông Quân lần tay sờ từng chút: “Họ Ninh này… quả là có tiền”.

Trần Khí: “Có tiền không đủ, phải biết hưởng thụ nữa”.

Vệ Đông Quân: “Biết hưởng thụ cũng chưa đủ, còn phải có mắt thẩm mỹ. Ngươi nhìn xem hoa văn trên gỗ toàn là mai lan cúc trúc, cái nào cũng thanh nhã”.

Trần Khí: “Hắn chắc xuất thân từ nhà gia giáo không thiếu tiền”.

Vệ Đông Quân: “Chắc chắn là mấy đời phú quý”.

Trần Khí nhíu mày: “Thành Tứ Cửu hình như chẳng có người nào như vậy”.

“Phải rồi”.

Vệ Đông Quân hạ thấp giọng: “Ba hôm nay ta lục tung thư tịch của cha ta, mà chẳng thấy chỗ nào có ghi về cái nghề Quỷ y cả”.

Trần Khí ghé sát lại: “Ta cũng đã cho người đi hỏi hết đám thông linh sư trong thành…”.

“Tìm được gì không?”.

“Bọn họ đều nói, chỉ có thể mời âm hồn lên chứ không thể đích thân xuống dưới”.

“Ý là sao?”.

“Ý là…”. Trần Khí trầm ngâm: “Không một ai… có thể đặt chân vào thành Uổng Tử”.

Thế thì Ninh Phương Sinh làm cách nào vào được? Không chỉ vào được mà còn nhìn thấy, nghe được.

Giọng Vệ Đông Quân chợt biến sắc: “Hay là đám người kia pháp lực không đủ?”.

Trần Khí gật đầu, xem như có khả năng ấy.

“Dù sao đi nữa, Vệ Đông Quân, lần này ta nhất định phải tận mắt thấy được tên họ Ninh kia. Hắn không cho ta vào, thì vụ này coi như bỏ”.

“Được”.