Chương 21 - Trảm Trần Duyên - Di Nhiên

Trảm Trần Duyên - Di Nhiên

Canh Tý.

Vệ Đông Quân đột ngột bật dậy khỏi giường. Ngẩn người một lúc, nàng cúi đầu nhìn về phía gối, bên cạnh gối là một miếng gỗ trấn hồn buộc dây đỏ. Được rồi, nàng lại thoát hồn ra ngoài. Vệ Đông Quân lập tức chạy thẳng đến viện Trường Lạc của Đại ca.

Từ nhỏ Trần Thập Nhị đã lui tới Vệ phủ như cơm bữa, trong viện của Đại ca luôn chừa sẵn cho hắn một gian phòng.

Cuối thu ban đêm se lạnh, nhưng Vệ Đông Quân lúc này chỉ là một hồn phách, không cảm nhận được cái lạnh, chỉ uể oải ho khan một tiếng.

*****

Gian phòng phía sau viện Trường Lạc vẫn còn ánh đèn. Trong phòng, hương an thần đã cháy hết, nhưng hương thơm vẫn chưa tan. Nói về hương an thần trong thành Tứ Cửu thì phải kể đến Đức Thiện. Hương ở đó, đừng nói người, đến cả heo cũng ngủ mê mệt.

Trên giường gỗ, Trần Thập Nhị ôm chăn ngủ say như c.h.ế.t. Vệ Đông Quân tiến lại gần, vỗ nhẹ lên người hắn hai cái, không có phản ứng. Nàng hơi hoang mang, không rõ là hắn chưa mơ, hay là chìa khóa dẫn đến giấc mơ không phải là việc… bị vỗ vài cái.

“Chắc là chưa mơ đâu”. Vệ Đông Quân tự trấn an bản thân, giữ thái độ lạc quan.

Bởi vì giấc mơ là thứ rất bất định, có lúc một đêm mơ đến vài giấc, có khi cả mấy tháng chẳng mơ nổi lấy một lần. Vậy thì cứ chờ thêm đã. Hôm nay không được thì đợi ngày mai, dù sao cũng còn ba ngày…

Bỗng nhiên, Trần Thập Nhị chẳng nói chẳng rằng, giơ chân đá thẳng vào tay nàng.

Vệ Đông Quân chỉ cảm thấy trước mắt tối sầm. Một lực hút mạnh mẽ lôi nàng tuột xuống, không ngừng rơi mãi, rơi mãi. Nàng kích động đến muốn khóc.

A a a...

Cảm giác quen thuộc rồi! Đến rồi, đến rồi!

******

Cảm giác rơi tự do bỗng chốc dừng lại. Vệ Đông Quân lập tức mở mắt ra. Một căn nhà, một gốc cây, dưới gốc cây có một nam tử mặc áo gấm đang ngồi xổm, nước mắt rơi tộp tộp. Đây chẳng phải cảnh lúc ban ngày trên núi sao? Thì ra Trần Thập Nhị mơ lại chuyện ban sáng.

Mí mắt Vệ Đông Quân giật giật, trong đầu lập tức nảy ra một câu hỏi: Vậy trong giấc mơ của hắn, mình là gì? Lại là cái cây chắc?

Nàng cúi đầu nhìn. Có tay. Có chân. Có thân thể. Có thể cử động.

Mừng rỡ khôn xiết, lần này rốt cuộc cũng là người. Vệ Đông Quân thầm nghĩ: trong mơ của Trần Thập Nhị, ta không khéo lại là chính mình.

Khoan đã. Sao lại mặc đồ đen? Mà ta có bao giờ mặc đồ đen đâu chứ?

Còn chưa kịp suy nghĩ thêm, người kia đang ngồi khóc tộp tộp bỗng nhảy bật dậy, lao thẳng đến trước mặt nàng, túm lấy cổ áo nàng quát: “Tên khốn nhà ngươi, mở cửa cho ta, mau mở cửa cho ta!”.

Hắn lay nàng vài cái, rồi đột ngột buông tay, tức giận sải bước đến trước cánh cổng lớn, giơ chân đá một cái.

“Rầm!”.

Cửa lung lay.

“Rầm!”.

Lại lung lay.

“Rầm rầm rầm!”.

Cửa nổ tung, vỡ vụn thành từng mảnh.

Vệ Đông Quân trợn mắt nhìn đến ngẩn người. Bình thường võ công hắn tệ muốn c.h.ế.t, thế mà trong mơ lại mạnh như cao thủ võ lâm. Có lý không đây?

Ơ kìa, sao hắn đứng im rồi? Vệ Đông Quân thắc mắc, bèn nhẹ bước đến gần, rón rén nhìn theo phía ánh mắt hắn…

Như bị sét đánh. Nàng thấy gì thế này? Dưới hai chiếc đèn dầu lập lòe, một nam tử mặc áo đen đang giơ tay, siết chặt lấy cổ một thiếu nữ. Thiếu nữ vùng vẫy trong tuyệt vọng, mặt tím bầm, mũi chân từ từ rời khỏi mặt đất.

“Tên họ Ninh kia, buông nàng ra cho gia!”.

Trần Thập Nhị gầm lên như sấm, thân hình lao thẳng như báo, tốc độ nhanh như tia chớp. Vệ Đông Quân lập tức quyết định đuổi theo. Vô thức nhấc váy, ai ngờ bộ đồ đen trên người không có vạt váy, chân vướng một cái, cả người nhào về phía trước.

Bịch...

Vừa cảm thấy đau, cảnh vật xung quanh bỗng chốc xoay vòng vòng. Vệ Đông Quân cố sức ngẩng đầu lên, phát hiện cảnh sắc trước mắt đang sụp đổ từng chút một…

******

Viện Xuân Huy.

Vệ Đông Quân bật dậy, khoác áo rồi lao ra ngoài.

Viện Trường Lạc.

Trần Thập Nhị như cá chép quẫy đuôi, bật thẳng người dậy khỏi giường.

Chớp mắt sau, hai người gặp nhau ở góc hành lang, đồng thanh thốt lên:

Vệ Đông Quân: “Trần Thập Nhị, ngươi đã mơ rồi”.

Trần Thập Nhị: “Vệ Đông Quân, ta mơ rồi”.

Đinh! Trùng khớp rồi. Không gian như đông cứng lại trong giây lát, hai người lại gần như cùng lúc nói tiếp:

Vệ Đông Quân: “Ngươi mơ thấy chuyện ban ngày”.

Trần Thập Nhị: “Ta mơ thấy chuyện trên núi”.

Đinh đinh! Lại trúng tiếp.

Vệ Đông Quân: “Ngươi đá tung cửa, lao vào bên trong”.

Trần Thập Nhị: “Ta thấy tên khốn kia đang bóp cổ ngươi, định g.i.ế.c ngươi luôn”.

Đinh đinh đinh. Khớp toàn bộ.

Trần Thập Nhị hưng phấn tới cực điểm: “Vệ Đông Quân, trong giấc mơ của ta, ngươi biến thành cái gì?”.

“Thiên Tứ”.

“Hắn?”.

Trần Thập Nhị theo phản xạ lùi lại một bước, có phần khó tin mà nhìn nàng: “Ngươi vẫn là… người à?”.

Vệ Đông Quân: “…”

Câu này… sao nghe có gì đó sai sai?

Trần Thập Nhị xoa cái cằm lún phún râu: “Bây giờ có thể khẳng định, lời của Ninh Phương Sinh là thật. Hồn phách của ngươi… thật sự có thể vào trong giấc mơ”.

Vệ Đông Quân gật đầu.

“Vậy thì vấn đề tới rồi”.

Trần Thập Nhị nhìn thẳng nàng, ánh mắt sắc như đinh đóng cột.

“Cho dù ngươi có thể thấy giấc mơ, nhưng ngươi dám chắc họ Ninh kia có thể thật sự triệu được Vệ Tứ gia về không? Ngươi dám chắc, sau khi triệu được về, ông ấy sẽ nói ra sự thật vì sao tự sát sao?”.

Trong bóng tối.

Vệ Đông Quân nhìn lại hắn, ánh mắt kiên định: “Trần Chi Bạch, ngươi không nên hỏi ta như vậy”.

Mặt Trần Thập Nhị biến sắc. Chi Bạch là tên tự của hắn, do cha hắn mời cao nhân đặt, nghe rất có học vấn. Chỉ tiếc hắn chẳng giỏi chữ nghĩa, người lại đen, nên bình thường Vệ Đông Quân hiếm khi gọi, toàn gọi “Trần Thập Nhị”, “Thập Nhị” mà thôi.

Trần Thập Nhị nghiêm nghị: “Vậy ta nên hỏi thế nào?”.

Vệ Đông Quân ngẩng cằm: “Ngươi nên hỏi... họ Vệ kia, ngoài giúp cái tên họ Ninh ấy, ngươi còn con đường nào để đi không?”.

“Có không?”.

“Không có”.

Vệ Đông Quân dứt khoát đáp, rồi hỏi lại: “Còn ngươi thấy sao?”.

“Ta?”.

Trần Thập Nhị hừ lạnh: “Nếu ta có cách, có cần cưới tổ tông ngươi về nhà thờ à”.

Từ nhỏ cãi nhau với nha đầu này, chưa bao giờ thắng nổi. Giờ mà cưới nàng thật, chắc mạng cũng ngắn đi vài năm.

Vệ Đông Quân: “Đã không còn lựa chọn, thì chi bằng liều một phen, ngươi thấy sao?”.

“Ta thấy cũng không hay lắm”.

Trần Thập Nhị bực bội: “Nhưng lời ta không quan trọng, ngươi xưa nay nghe tai này lọt tai kia, nên ngươi nói sao thì là vậy”.

“Vậy ta nói: giúp, ngươi giúp không?”. Vệ Đông Quân nhìn chằm chằm hắn.

“Nói rõ ra, giúp ai?”. Trần Thập Nhị không ngu, cố ý nhướng mày hỏi.

“Giúp ta chính là giúp hắn”.

Trần Thập Nhị: “…”. Hắn vẫn là tên ngốc. Nhưng không thể chịu thua mãi được.

Trần Thập Nhị hừ một tiếng: “Ngươi nhớ đây, không phải ta giúp ngươi, là giúp mẹ ta. Lỡ ngươi có chuyện gì, lại là ta khắc bà ấy tiếp”.

Vệ Đông Quân vừa định khen hắn viện cớ hay, thì nghe hắn lạnh lùng bổ sung: “Ta còn muốn xem ngươi vào ra giấc mơ người khác như vậy, liệu có nguy hiểm không? Có tổn thọ không? Có bị báo ứng không?”.

Vệ Đông Quân: “…”

Đúng lúc này, ngoài viện vang lên tiếng kêu của Đại thiếu gia Vệ Thừa Đông, từng tiếng gấp gáp: “Trần Thập Nhị! Thập Nhị! Thập Nhị...”.