Cái gọi là "Được đằng chân lân đằng đầu", chính là lợi dụng ơn nghĩa để mưu cầu báo đáp.
Hôm sau, hắn đến trả lại mười lượng bạc, nàng bèn ném bạc vào lòng hắn, mang phong thái tiểu thư nhà quyền quý: “Chỗ bạc này cầm trong tay ngươi không nóng đâu. Về sau hãy dạy ta viết chữ”.
Thấy hắn nhíu mày, nàng chống nạnh, nhỏ giọng trách: “Tống Bình, làm người thì không thể qua cầu rút ván, phải biết ghi nhớ ơn nghĩa”.
Lý do nàng đã nghĩ sẵn rồi: hai tháng nữa là đến thọ thần của lão thái thái, nàng muốn vẽ một bức “Bách Thọ đồ” để chúc thọ người.
Mọi chuyện diễn ra đúng như dự liệu, nàng đã trở thành học trò của hắn. Điều duy nhất khiến nàng bất ngờ là cha mẹ mình. Cha mẹ sợ nàng ảnh hưởng đến việc học của Đại ca, nên đã đứng ngoài cửa sổ để nghe lén động tĩnh trong thư phòng.
Sự phản nghịch trong lòng nàng lại trỗi dậy. Nàng mấy lần muốn đối chất với cha mẹ, nhưng nghĩ đến việc hắn sẽ bị kẹt ở giữa, đành nhịn xuống.
Nghĩ lại cũng thấy buồn cười. Con ngựa hoang nhà họ Hạ như nàng, trời không sợ, đất không sợ, từ khi nào lại trở nên dè dặt vì một nam nhân? Lúc ấy nàng mới sực nhận ra, trái tim rung động còn dữ dội hơn nàng tưởng. Đối với nàng, Tống Bình không còn là viên nam châm thu hút, mà là một viên ngọc quý bị chôn giấu trong cát. Nàng phải nhân lúc chưa ai nhận ra giá trị của hắn, nhanh chóng “chiếm làm của riêng”.
Hai tháng sau, bức “Bách Thọ đồ” được dâng lên, quan khách trầm trồ. Lão thái thái cho gọi Tống Bình đến, bảo hắn bình luận.
Hắn trầm ngâm giây lát, nói bốn chữ: “Tấm lòng con cái”.
Nghe xong, lão thái thái lập tức sai người đem bức họa đi đóng khung, treo trong phòng.
Khách khứa lui hết, nàng đích thân bưng một khay vải thiều đến viện của hắn xem như cảm tạ.
“Tống Bình, bốn chữ ‘tấm lòng con cái’ kia, là ngươi nghĩ ra thế nào vậy?”.
“Không cần nghĩ, vừa thấy bức họa, bốn chữ đó đã hiện lên trong đầu”.
“Bọn họ đều nói ta giỏi nhất là lấy lòng lão thái thái, hết chiêu này đến chiêu khác, dỗ người vui vẻ đến nỗi cái gì cũng chiều theo ý ta. Nhưng bọn họ không biết, ta chưa từng dùng chiêu trò gì với lão thái thái cả. Những lời dỗ người ấy, là lời ta thật lòng muốn nói. Trong lòng ta, lão thái thái là nữ nhân lợi hại nhất trên đời, còn lợi hại hơn cả đám nam nhân tự cho mình là đúng ngoài kia. Ta đối với bà, chính là một tấm lòng con cái. Chỉ tiếc rằng bọn họ không tin, cứ tưởng ta mưu cầu gì đó từ bà”.
Nàng dừng một chút: “Không đúng, ta cũng có mưu cầu”.
“Mưu cầu điều gì?”.
“Mưu cầu bà sống lâu trăm tuổi”.
Câu nói này, nàng có ẩn ý.
Khi ấy, Mao Đầu vừa từ phủ Khai Phong trở về, ngoài thư nhà ra còn mang cho Tống Bình một chiếc áo do mẹ hắn tự tay may, và một ống bút do cha hắn làm. Mao Đầu nói, thiếu gia nhà hắn ngay cả trong mơ cũng ôm ống bút kia không nỡ buông tay. Câu “sống lâu trăm tuổi”, chính là muốn để Tống Bình biết, nàng Hạ Trạm Anh là một đứa con có hiếu, tương lai có thể cùng hắn hiếu thuận cha mẹ hắn.
Quả nhiên, hắn trầm mặc hồi lâu rồi nhìn thẳng vào mắt nàng: “Lão thái thái không ngốc, nhìn ra được ai thật lòng, ai giả ý. Ngươi cứ giữ lòng hiếu thảo của mình, lời người khác nói, nghe tai này, lọt tai kia là được rồi”.
Đây là lần đầu tiên Tống Bình nói nhiều như vậy với nàng, cũng là lần đầu tiên không né tránh ánh mắt, thẳng thắn nhìn nàng. Đôi mắt của hắn thật đẹp, trong veo như nước suối, nhìn thấu tâm can, cũng biết lòng hắn sạch sẽ như chính đôi mắt kia.
Nàng khẽ cong môi cười: “Tống Bình, có ai từng nói với ngươi rằng, thật ra ngươi chẳng lạnh lùng chút nào, chỉ là không giỏi hoà đồng thôi”.
Hắn lắc đầu.
“Trâu dê đi theo đàn, hổ sói lẻ bóng. Tống Bình, sau này nhất định ngươi sẽ là một nhân vật phi phàm, hãy tin ta”.
Nói xong, nàng xoay người rời đi.
Mãi cho đến khi nàng ra khỏi viện, ánh mắt nóng rực sau lưng mới biến mất.
Tống Bình... Có phải ngươi cũng đã rung động rồi không?
*****
Sau tiệc thọ, Hạ Trạm Anh xin phép lão thái thái, chính thức bái sư Tống Bình, theo hắn học chữ. Nàng học rất chăm chỉ, trời chưa sáng đã dậy ôn bài, qua giờ Tý mới ngủ. Trước kia nàng thích náo nhiệt, nhà có khách là sẽ quanh quẩn bên lão thái thái, cùng khách trò chuyện vui vẻ nửa ngày. Nay nàng chẳng còn thích náo nhiệt nữa, cũng không thích tiếp người, chỉ thích ở một mình, đọc sách viết chữ.
Lão thái thái hỏi sao lại chăm chỉ đến vậy, nàng đáp: “Cơ hội hiếm có”.
Nhưng lý do thật sự thì nàng không nói ra... Nàng muốn dùng cố gắng để nói với Tống Bình, rằng nàng không phải một tiểu thư nhà giàu chỉ biết ăn chơi vô dụng, nàng có nghị lực, không sợ khổ, xứng đáng với sự xuất sắc của hắn.
Khi thích một người, người ta sẽ vô thức phóng đại ưu điểm của người đó, cũng sẽ phóng đại khuyết điểm của chính mình. Nàng ngoài xuất thân tốt ra thì chẳng có gì đáng khen, chỉ muốn ánh mắt của Tống Bình khi nhìn nàng sẽ sáng hơn, trong đó sẽ nhiều kinh ngạc hơn.
Quả nhiên. Ánh mắt Tống Bình nhìn nàng ngày một sáng, thời gian dừng lại trên người nàng cũng ngày một lâu hơn.
Nàng thầm vui trong lòng.
Biến cố xảy ra sau ba tháng. Hôm đó Tống Bình đưa ra một đề sách triều trước, bảo Đại ca nàng phá đề...
Rằng Tấn Vũ đế Tư Mã Viêm chuyên quyền tiêu diệt Đông Ngô, thống nhất thiên hạ, Tiền Tần Phù Kiên chuyên quyền, thua trận Phì Thuỷ dẫn đến mất nước.
Đại ca nàng ấp úng nửa ngày, không nói ra được điều gì.
Tống Bình nhíu mày, trên mặt hiện rõ vẻ thất vọng.
Trong tình cảm, điều khiến người ta sợ nhất là thấy người trong lòng chau mày. Hơn nữa nàng cũng muốn thể hiện trước mặt hắn.
Thế là nàng nói: “Có thể dùng tám chữ ‘con người khác nhau, xử sự cũng khác’ để dẫn nhập, sau đó nêu một chính, một phản, cuối cùng tổng kết và nêu rõ chủ đề”.
Gương mặt đầy u sầu của Tống Bình chuyển thành ngạc nhiên, vội hỏi: “Vậy tổng kết thế nào?”.
Nàng suy nghĩ rồi đáp: “Vậy nên kẻ chuyên quyền, phải dựa vào mưu trí, vào năng lực, vào đức tín, thiếu một trong ba thì không thể chuyên quyền, chuyên quyền mà thiếu thì sẽ thành tai họa. Cùng là việc, khác nhau là ở người”.
Chữ cuối cùng vừa dứt, thư phòng lặng ngắt như tờ.
Hắn nhìn nàng, ánh mắt đầy ý cười, làm lòng nàng mềm nhũn, nhẹ như áng mây trôi giữa trời.
“Ta đã nói rồi, nếu ta có thể đọc sách thì mười người đỗ Trạng nguyên cũng đều sẽ là người của Hạ gia. Ca, huynh đúng là chậm hiểu quá”.
Câu đó nói hỏng rồi. Mặt Đại ca nàng đỏ bừng, giận dữ bỏ đi, giũ tay áo rời khỏi phòng.
Nụ cười của hắn lập tức vụt tắt, chân mày lại chau vào.
Nàng còn chưa ý thức được mình vừa gây họa, lạnh lùng nói: “Người ta chậm hiểu, lại không cho kẻ khác thông minh, đúng là hẹp hòi”.
Chưa đầy nửa canh giờ sau, mẹ nàng đã hạ lệnh, từ ngày mai không được phép theo Tống Bình học nữa.
Nàng hỏi tại sao.
Mẹ đáp: “Ngươi ở trong thư phòng, sẽ ảnh hưởng đến việc học của Đại ca”.
Ảnh hưởng cái quái gì? Rõ ràng là câu “Huynh đúng là chậm hiểu quá” đã đụng đến nỗi đau của hắn. Nàng có nói sai đâu?
Theo Tống Bình học đã hơn một năm, vậy mà vẫn ấp úng khi phá đề, không tự soi lại bản thân học hành ra sao, lại quay sang đổ lỗi cho nàng. Rõ ràng lòng dạ người này không chỉ hẹp hòi, mà còn độc ác.
Nàng không phục, hỏi ba chữ: “Dựa vào đâu?”.
Mẹ đáp: “Dựa vào việc Đại ca ngươi là trưởng tử đích tôn của Hạ gia, còn ngươi là nữ nhi”.
Nàng càng không phục: “Mẹ, nữ nhi thì sao, có gì kém hơn?”.
Mẹ trả lời thế này...
“Nữ nhi rồi cũng phải gả đi, đã gả thì là người nhà khác, sinh con dưỡng cái cho người ta, nối dõi tông đường cho người ta. Sản nghiệp Hạ gia muốn chống đỡ, phải dựa vào Đại ca ngươi. Tương lai của Đại ca ngươi, chính là tương lai của Hạ gia. Ngươi muốn ở nhà chồng ngẩng đầu làm người thì phải dựa vào Hạ gia. Tự ngươi nghĩ xem, nên bảo vệ ai?”.