Chương 198 - Trảm Trần Duyên - Di Nhiên

Trảm Trần Duyên - Di Nhiên

Ta… ta vẫn còn thích nàng ư? Sao ta có thể vẫn còn thích nàng?

Tống Bình quay đầu nhìn nữ tử đang khoác bộ y phục đỏ thẫm trước mặt, trong mắt hắn, sự kinh hoàng lúc này đã lên đến tột độ.

Ngay khoảnh khắc ấy, hắn bỗng nhớ lại cảm giác khi hay tin Hạ Trạm Anh qua đời. Cảm giác như bản thân đang bước đi giữa đêm đen bất tận, trong màn đêm ấy không có lấy một tia sáng, càng chẳng có một sinh linh nào. Chỉ có mình hắn. Hắn cứ đi, cứ đi, không biết bản thân sẽ phải đi đến nơi đâu, cũng không biết điểm cuối của con đường này là chỗ nào. Giữa trời đất mênh mông, không nơi ký thác, không ai nương tựa. Thế nên hắn đã phát điên.

Tống Bình ôm mặt, mặc cho nước mắt trào ra qua kẽ tay.

Ninh Phương Sinh đang đặt tay lên vai hắn, khẽ dịch lên đầu hắn, nhẹ nhàng xoa dịu, vừa như lặng lẽ an ủi, lại vừa như xót thương cho quãng đời hơn bốn mươi năm của hắn.

Không hận cũng chẳng yêu, mới là người tiêu d.a.o thực sự.

Hắn suốt hơn mười năm nay vẫn luôn căm hận Hạ Trạm Anh, cũng từ đầu đến cuối chẳng buông tha chính mình.

Một lát sau, ánh mắt Ninh Phương Sinh quay về phía Hạ Trạm Anh: “Thực ra, chấp niệm của hắn đối với ngươi, ngoài chuyện yêu hận rối ren, còn có một điều nữa”.

“Ta biết”.

Giọng Hạ Trạm Anh dứt khoát, mạnh mẽ. Đôi mắt vốn lạnh lùng vô cảm cũng dần sáng lên.

“Hắn vẫn canh cánh trong lòng vì sao ta lại nhảy giếng tự vẫn?”.

Ninh Phương Sinh nhìn ánh mắt ấy, khẽ mỉm cười: “Vậy bây giờ, ngươi có thể cho hắn một câu trả lời chứ?”.

Bên cạnh, Vệ Đông Quân dốc sức gật đầu.

Cuối cùng cũng đến lúc này. Câu trả lời ấy cũng chính là điều nàng đau đáu muốn biết bấy lâu.

“Trước khi nói vì sao ta nhảy giếng tự vẫn, ta muốn kể về ba năm đó”.

Tống Bình lập tức buông tay, mở đôi mắt đẫm lệ ra, vừa vặn chạm phải ánh mắt của Hạ Trạm Anh. Đôi mắt ấy trong ký ức luôn tràn đầy kiêu ngạo, xốc nổi, chưa từng gọi hắn là tiên sinh, chỉ trỏ thẳng tên: Tống Bình.

“Tống Bình”.

Hạ Trạm Anh vẫn gọi hắn như xưa.

“Ta kể lại ba năm ấy, không phải vì muốn ngươi buông bỏ chấp niệm để ta được đi đầu thai. Thật lòng mà nói, hồn phi phách tán với ta cũng không phải điều gì đáng sợ, ta vốn không sợ. Ta chỉ muốn ngươi vượt qua khúc mắc về ta, chỉ khi vượt qua được, thế giới của ngươi mới có thể rộng mở hơn”.

Một lời nói ra khiến mắt Ninh Phương Sinh và Vệ Đông Quân cùng sáng rực.

Nữ tử ấy, tay trái cầm gậy, tay phải cầm dao, cuối cùng cũng lộ ra ánh sáng sắc bén vốn có của mình.

Còn hàm răng Tống Bình thì c.ắ.n chặt không nói nên lời.

Chẳng thay đổi chút nào. Nữ tử này vẫn ngạo mạn và xốc nổi như xưa, chỉ nghĩ đến bản thân, chưa từng đoái hoài đến sống c.h.ế.t của người khác.

Hạ Trạm Anh không để tâm đến ánh mắt ba người, cứ thế tự mình kể lại.

“Duyên phận giữa ta và ngươi, bắt đầu từ cú ngã năm ấy…”.

Tiểu thư khuê các nhà quyền quý xưa nay luôn được nuôi dưỡng trong khuê phòng, chớ nói đến chuyện nửa đêm trèo tường, leo cây, ngay cả ban ngày muốn bước ra khỏi cửa lớn Hạ phủ cũng đã khó.

Chỉ có Hạ Trạm Anh là ngoại lệ. Vì từ bé đã được nuôi bên cạnh lão thái thái, đi đâu lão thái thái cũng dắt nàng theo.

Lão thái thái là người chủ sự cả phủ, mọi chuyện buôn bán bên ngoài, giao tình trong tộc đều do bà định đoạt. Cho nên, so với hai tỷ tỷ, nàng thấy được nhiều sự đời hơn. Thấy nhiều rồi, lòng cũng hoang hơn.

Vừa vặn năm đó lại gặp dạ yến ba năm một lần ở sông Khúc, nàng bèn muốn đi xem rốt cuộc là chuyện gì. Lão thái thái cưng chiều nàng hết mực, chỉ riêng chuyện đọc sách là kiềm chế rất nghiêm.

Lão thái thái luôn nói: nữ nhi vô tài là đức, đọc nhiều sách thì nghĩ nhiều, nghĩ nhiều rồi thì chẳng còn vui vẻ chi, chẳng đáng.

Lúc nhỏ, lão thái thái nói gì nàng cũng tin, lớn dần rồi mới phát hiện nhiều chuyện không phải như vậy.

Vì sao chỉ đòi hỏi nữ nhân vô tài là đức, sao lại không đòi hỏi nam nhân? Vì sao đọc sách, thi cử, làm quan đều là chuyện của nam nhân, nữ nhân lại không thể? Vì sao nam nhân lấy vợ, còn nữ nhân lại chỉ có thể gả? Vì sao nam nhân có thể tam thê tứ thiếp, còn nữ nhân lại phải thủ tiết một đời?

Nghĩ nhiều chuyện không thể hiểu, nàng bèn muốn tận mắt nhìn thấy.

Cầu xin cha mẹ không xong, nàng bèn quyết trèo tường nửa đêm, dù sao phía sau cũng có lão thái thái, chỉ cần không g.i.ế.c người phóng hỏa thì bà đều sẽ che chở cho nàng.

Một cú trèo, một cú ngã, bèn gặp được Tống Bình.

Khi nghe nói Tống Bình là một Giải nguyên, tim Hạ Trạm Anh bỗng đập mạnh một nhịp.

Nam nhân nhà họ Hạ, chỉ có Đại ca là có chút thiên tư học hành, vậy mà dù đã gần ba mươi, việc thi đậu Cử nhân vẫn rất khó khăn. Tống Bình sao lại trẻ tuổi như thế mà đã đỗ Giải nguyên? Đầu óc hắn rốt cuộc được nuôi dưỡng ra sao? Từ nhỏ hắn trải qua những gì?

Vừa hay cha mẹ nàng định giữ Tống Bình lại, Hạ Trạm Anh lập tức sinh lòng hiếu kỳ mãnh liệt với vị Giải nguyên trẻ tuổi này.

Sự hiếu kỳ của những thiếu nữ khuê phòng khác chỉ là lén lút dò hỏi. Nhưng Hạ Trạm Anh thì không. Nàng dò hỏi một cách quang minh chính đại. Dò hỏi đến mức nào?

Mao Đầu thấy nàng là đã méo mặt: “Tam tiểu thư, tiểu nhân thực sự không còn gì để kể nữa rồi, xin tha cho tiểu nhân đi…”.

Nàng ném cho hắn hai lượng bạc vụn: “Vậy ngươi kể cho ta nghe về Nghiêm ma ma và Bì Ngũ thúc, kể ta nghe họ là ai, từ đâu đến”.

Đúng vậy, nàng không chỉ lần theo từng dấu vết suốt hai mươi năm của Tống Bình, mà đến cả chuyện của cha mẹ hắn, nàng cũng nắm được bảy tám phần.

Tam tiểu thư Hạ phủ chịu dại dột mà tìm hiểu kỹ về một nam nhân, xưa nay chưa từng có. Nhưng nàng chấp nhận sự dại dột ấy, cũng chẳng buồn truy xét lý do, chỉ theo trái tim mình mà làm.

Năm ấy nàng mười bốn tuổi, hai tỷ tỷ đều đã xuất giá, cha mẹ cũng đang ngấm ngầm chọn hôn sự cho nàng, người mai mối cũng thường lui tới.

Những chuyện đó, nàng không màng. Nàng đã sớm nói với lão thái thái không dưới một lần, chuyện hôn nhân của nàng không cần cha mẹ định đoạt, không cần lời mai mối, phải do chính nàng chọn lấy mới được.

Mỗi lần nghe vậy, lão thái thái lại đ.á.n.h nàng mấy cái, đ.á.n.h xong rồi lại nhịn không được mà hỏi: “Tam nhi à, mấy cái ý tưởng kỳ lạ này của con, từ đâu mà có thế?”.

Từ đâu à? Từ hôn sự của Đại tỷ và Nhị tỷ mà ra.

Đại tỷ dung mạo xuất chúng, tính tình dịu dàng, vốn là thanh mai trúc mã với Nhị công tử nhà họ Kỷ, cha mẹ chê Kỷ phủ cửa thấp, bèn ép hai người chia tay, cưỡng ép gả tỷ ấy cho người chồng hiện tại. Chỉ vì nhà chồng ấy có lợi cho Hạ gia.

Mà người chồng đó tính khí thô bạo, lời lẽ th* t*c, mỗi lần mở miệng mắng c.h.ử.i còn tởm hơn hố xí, không biết Đại tỷ đã chịu bao nhiêu tủi nhục, rơi bao nhiêu nước mắt.

Thế mới thấy cha mẹ định hôn chưa chắc đã là vì thương con.

Nhị tỷ thì theo lời mai mối. Lúc mai mối đến cửa, lời nói hoa mỹ đến mây rơi, hai nhà lại môn đăng hộ đối, nên hôn sự cũng định thành. Nào ngờ Nhị tỷ sinh con đầu lòng là gái, sắc mặt cả nhà chồng lập tức đổi khác, thiếp thất hầu hạ đều được sắp xếp cho Nhị tỷ phu. Nhị tỷ ở cữ, nước mắt chảy không ngừng, cuộc sống còn thê t.h.ả.m hơn cả Đại tỷ.

Thế mới thấy lời mai mối cũng toàn là ba hoa chích chòe.

Vậy nên, chuyện hôn nhân của nàng phải do nàng chọn, không chịu ấm ức, không cam lòng, không làm nền cho kẻ khác. Hơn nữa, nàng đã sớm nghĩ rõ ràng, người mình muốn chọn là kiểu người thế nào.

Không cần môn cao vọng trọng, không cần giàu sang phú quý, chỉ cần gia phong đoan chính, phẩm hạnh lương thiện, nếu còn thông minh ham học, chăm chỉ cầu tiến thì càng tốt.

Con tim nàng đã mách bảo. Vị thư sinh Tống Bình kia, rất có thể chính là người nàng muốn tìm.