Chương 190 - Trảm Trần Duyên - Di Nhiên

Trảm Trần Duyên - Di Nhiên

“Sao... sao cơ?”.

Vệ Đông Quân trừng mắt nhìn nam tử trước mặt, ánh mắt đầy vẻ không dám tin. Hắn gọi nàng là “tẩu tẩu”? Vậy có nghĩa là, hắn và Nhậm Trung Kỳ...

Chưa kịp để Vệ Đông Quân nói ra hai chữ kia, đột nhiên, từng mảng sương mù dày đặc bỗng ùa đến từ bốn phương tám hướng. Sau màn sương ấy, chính là thành Uổng Tử. Nói cách khác, người mà Hạ Trạm Anh của hạ giới cần đoạn tuyệt duyên trần... chính là Tống Bình.

Lúc này đây, Tống Bình đang từng bước lùi lại, gương mặt đầy cảnh giác nhìn màn sương đang dâng lên xung quanh. Sao lại có sương? Rõ ràng hắn còn chưa nói xong.

Đột nhiên, như cảm giác được điều gì đó, Tống Bình bỗng khựng lại, xoay người cực nhanh. Trong tầm mắt, thấp thoáng có một bóng người đang đứng. Người ấy mặc áo đỏ, từng bước tiến lại gần. Ánh mắt Tống Bình chấn động dữ dội, hơi thở bỗng trở nên nặng nề.

Không ai lên tiếng, bốn bề im phăng phắc. Tĩnh đến rợn người.

Một lúc lâu sau, Tống Bình không nhịn được nữa, hỏi: “Ngươi... sao ngươi lại già đến thế?”.

Hạ Trạm Anh không đáp, chỉ nhìn chằm chằm vào hắn.

Thật sự, nàng chưa từng nghĩ người mang chấp niệm với mình... lại là cố nhân ấy. Có một khoảnh khắc, Hạ Trạm Anh suýt cho rằng nàng đã nhận lầm người. Tiếc rằng, cửa thành Uổng Tử đã mở thì Hạ Trạm Anh ắt không thể nhầm được.

Cố nhân thường đi kèm với hai chữ “trùng phùng”. Tính ra, đã bao nhiêu năm rồi? Hai mươi mốt năm? Hay hai mươi hai năm?

Hắn đã già rồi. Già đến t.h.ả.m thương. Tóc điểm sương, lưng còng vai rũ, trên người khoác chiếc áo dài xanh chắp vá, không còn chút dáng dấp của thiếu niên áo xanh phóng khoáng thuở nào, chỉ còn vẻ nghèo hèn rách nát.

“Thiếu niên tử đệ thành lão giang hồ, giai nhân hồng phấn cũng điểm sương”.

“Tống Bình, ban nãy ngươi gọi ta là gì?”.

“Tẩu tẩu”.

Hạ Trạm Anh trắng bệch cả môi: “Ngươi... ngươi và Nhậm Trung Kỳ là huynh đệ?”.

Tống Bình cười nhạt: “Hạ Trạm Anh, ngươi lại định bày trò diễn kịch trước mặt ta sao?”.

Ánh mắt hắn lạnh băng.

“Vợ chồng các ngươi đúng là chẳng biết liêm sỉ, một kẻ sợ ta đoạt tước vị thì trăm phương ngàn kế hãm hại, một lần chưa đủ còn bày trò thêm lần nữa, kẻ còn lại vì muốn gả vào Nhậm phủ, không tiếc dốc sức dụ dỗ ta, quyến rũ ta”.

“Tống Bình!”. Hạ Trạm Anh đột nhiên quát lớn, sắc mặt và ánh mắt đều trở nên hung dữ: “Ngươi và Nhậm Trung Kỳ, rốt cuộc có phải huynh đệ hay không? Ngươi trả lời ta đi!”.

“Ngươi chẳng phải sớm biết rồi sao?”.

Tống Bình nhìn vào đôi mắt lạnh lùng của nàng, mỉm cười: “Tẩu tẩu tốt của ta?”.

*****

Hắn sinh ra tại phủ Khai Phong, trong một gia đình tạm coi là khá giả. Nhà chỉ có ba người.

Cha là một thợ mộc, tay nghề rất giỏi, nổi danh một vùng, nhà nào cưới hỏi cũng tìm ông làm đồ sính lễ.

Mẹ dung mạo xinh đẹp, đứng giữa đám đông ai cũng phải ngoái nhìn. Mẹ là người phương Nam, sau khi quen cha thì gả sang phủ Khai Phong.

Vì mẹ lấy chồng xa, nên từ nhỏ hắn chưa từng gặp người thân bên ngoại. Không chỉ bên ngoại, ngay cả ngoại tổ mẫu cũng mất sớm. Mà cha lại là con một, thế nên mỗi dịp lễ Tết, khi nhà người ta quây quần đông đúc náo nhiệt thì nhà hắn mãi mãi chỉ có ba người, thêm hai người hầu. Một là nhũ mẫu Nghiêm ma ma, từ lúc hắn sinh ra đã luôn chăm sóc hắn, một là Bì Ngũ thúc chuyên lo việc đồng áng cho nhà.

Từ bé hắn đã thông minh hơn người, khi lũ trẻ đồng trang lứa còn c** tr*n chân đất chạy nhảy chơi đùa thì hắn đã học thuộc thiên tự văn. Mười ba tuổi thi đậu tú tài, là tú tài trẻ nhất trong lịch sử phủ Khai Phong. Tú tài không chỉ giúp giảm thuế ruộng cho gia đình, mỗi tháng còn được nhận lương thực và bạc từ nha môn.

Cũng chính vào thời điểm đó, Mao Đầu đến nhà hắn.

*****

Từ tú tài đến kỳ thi xuân, hắn mất tròn sáu năm. Trong sáu năm ấy, hắn theo học với tiên sinh Ngô Thân.

Câu tiên sinh hay nói nhất là: “Thế gian này người thông minh không thiếu, nhưng người có thể công thành danh toại, lại chỉ đếm trên đầu ngón tay. Vì sao? Vì ai cũng ỷ mình thông minh, chẳng chịu bước từng bước vững chắc. Chỉ có đi chậm mới là con đường nhanh nhất”.

Hắn khắc ghi câu này trong lòng, chưa bao giờ dám quên.

Khi bảng vàng kỳ thi xuân được công bố, hắn đỗ giải nguyên, người đến chúc mừng tấp nập, trong nhà chật ních không còn chỗ ngồi. Cha mẹ cười đến rạng rỡ. Nghiêm ma ma bước đi như gió. Ngay cả Bì Ngũ thúc xưa nay kiệm lời cũng nhe răng cười, gặp ai cũng khoe: “Công tử nhà ta, có tiền đồ lắm đó”.

Hắn cũng mừng rỡ không thôi, chỉ cảm thấy trời cao đất rộng, tiền đồ thênh thang, công danh phú quý trong tầm tay, trong lòng phơi phới khó nói thành lời.

Nếu nói có điều gì khiến hắn lo lắng... thì chỉ một chuyện. Cha hắn bỗng nhiên yếu hẳn đi.

Cha lớn hơn mẹ đúng một giáp, ba mươi mốt tuổi mới sinh ra đứa con quý báu duy nhất là hắn. Giờ hắn đã mười chín, cha cũng đã đến tuổi tri thiên mệnh.

Làm thợ mộc vốn cực nhọc, hao tâm tổn sức như thêu hoa bằng gỗ. Cha hắn tám tuổi bái sư, ba năm học việc, năm năm thành nghề, bảy năm thành thầy. Suốt bảy năm ấy, không một đêm nào cha đi ngủ trước giờ Tý, đến cả trong mơ cũng nghĩ cách mài giũa tay nghề. Bao năm nhọc nhằn như vậy, sao cơ thể không suy sụp cho được?

Cha bệnh, mẹ lo, chạy đôn chạy đáo cầu t.h.u.ố.c tìm thầy, đến cả nhân sâm quý giá cũng nỡ mua từng củ về. Cha chê đắt không chịu uống, mẹ thì nghiến răng bảo: “Dù có bán sạch nhà cửa cũng phải kéo ông thêm vài năm thọ, chờ con thi đỗ tiến sĩ rồi hưởng chút phúc, mới để ông đi”.

Trên đời có đủ loại vợ chồng có kẻ tốt, có kẻ xấu, có người tính toán, có kẻ lợi dụng. Nhưng tình cảm vợ chồng như cha mẹ hắn, thực sự hiếm thấy.

Trong ký ức của Tống Bình, cha mẹ chưa từng cãi vã, đồng bạc cha kiếm được đều tiêu cho mẹ và con, mọi việc lớn nhỏ trong nhà đều do mẹ quyết.

Cha hay nói một câu: “Cưới được mẹ con, là phúc của ta”.

Mẹ cũng rất thương cha. Ra ngoài làm việc, sợ chủ nhà cho ăn uống không đầy đủ, lúc nào cũng bắt Nghiêm ma ma chuẩn bị thêm phần cơm mang theo. Vào đông là mẹ không cho cha nhận việc. Vì trên tay cha toàn là vết nứt, mùa đông lạnh quá sẽ nứt toác, chảy máu. Mẹ luôn khuyên cha nhận đệ tử. Nghề thợ mộc vốn cực nhọc, đệ tử phải lo hầu hạ, từ việc bưng trà rót nước đến dọn bô đổ thùng, cha chỉ cần thư thả mà dạy.

Thế nhưng cha nhất quyết không chịu, bảo: “Dạy đệ tử thì c.h.ế.t đói thầy, ta không muốn làm áo cưới cho người khác”.

Mỗi lúc như thế, Tống Bình lại giúp mẹ khuyên: “Cha à, sau này con thi đỗ làm quan, nếu cha không truyền nghề, e là tay nghề của cha sẽ thất truyền mất”.

Cha cười xoà: “Cha còn mong tay nghề thất truyền ấy chứ. Như thế mới chứng tỏ con trai cha nên người”.

Đúng vậy, cha thương mẹ càng thương hắn hơn. Từ nhỏ, hắn lớn lên trên lưng cha, ba tuổi rõ ràng đã biết đi, cha vẫn không nỡ để hắn xuống đất. Hắn học hành, mời tiên sinh, dù tốn bao nhiêu tiền bạc, cha cũng chưa từng nói một câu “không”, lúc nào cũng chuẩn bị sẵn bạc trước. Còn bản thân thì dè sẻn từng đồng, ngay cả uống chén rượu cũng tính toán kỹ lưỡng.

Thế nên, chuyến lên kinh lần này, Tống Bình tự hứa với lòng, nhất định phải thi đỗ tiến sĩ, mang vinh quang về cho cha, để cha được nở mày nở mặt. Cha vui vẻ, bệnh tật cũng sẽ thuyên giảm.

Đêm trước ngày lên đường, cha lén dúi cho hắn hai mươi lượng bạc, bảo là những năm qua âm thầm tích góp, dặn hắn giữ cẩn thận.

Hắn không chịu nhận.

Cha bảo: “Đi ra đường, không thể thiếu bạc. Ra ngoài lỡ thiếu thứ gì, chứ đừng thiếu bạc”.