Chương 18 - Trảm Trần Duyên - Di Nhiên

Trảm Trần Duyên - Di Nhiên

Vệ Đông Quân khép mắt lại một thoáng, rồi lập tức mở ra, ánh mắt dán chặt vào cánh cổng đỏ son.

“Thời gian càng kéo dài, lòng người càng rối loạn. Nếu đám sĩ tử ngoài kia càng tụ tập đông thêm, e là… e là chưa được hai canh giờ thì chúng ta cũng không trụ nổi. Phải nghĩ cách mới được”.

Vệ Thừa Đông hít sâu một hơi, mặt mày u ám.

“Việc đã tới nước này thì còn nghĩ được cách gì nữa? Sấm sét hay mưa gió gì đều là ơn vua ban, chẳng qua chỉ đành chờ, đành chịu”.

“Ta không chờ, cũng chẳng chịu”.

Mười tám năm sống trên đời, chưa bao giờ Vệ Đông Quân sợ hãi đến thế. Nhưng càng sợ, càng run, nàng lại càng khao khát được sống.

“Ca, chúng ta cùng nhau nghĩ cách đi, thế nào cũng sẽ nghĩ ra thôi”.

Thiếu nữ tóc tai rối bời, mái tóc đen bị gió thổi tung, phất phơ như đang run rẩy, nhưng nơi đáy mắt lại bừng bừng lửa cháy. Ngọn lửa ấy thiêu đốt khiến tim gan, lục phủ ngũ tạng của Vệ Thừa Đông đều đau rát.

Hắn không nghĩ ngợi gì nhiều, lập tức hét lớn: “Người đâu, mang thang lại đây!”.

Mọi người thấy Đại thiếu gia ra lệnh, không dám chậm trễ, vội vàng khiêng thang đến dựng bên tường. Vệ Thừa Đông trèo lên thang, vừa nhìn xuống bên ngoài đã thấy lạnh sống lưng.

Trong cơn mưa như trút, từng tốp dân chúng che ô đang chạy về phía Vệ phủ. Bỗng nhiên hắn nghĩ đến một chuyện, sĩ tử Quốc Tử Giám cũng có hạn, cho dù toàn bộ sĩ tử trong thành đều tới gây chuyện thì cùng lắm chỉ mấy ngàn người. Nhưng dân chúng thành Tứ Cửu lại là hàng chục vạn. Nếu họ cũng nhân cơ hội này nhập bọn…

Vệ Thừa Đông chẳng dám nghĩ tiếp, vừa định bước xuống thang thì bỗng dưng khựng lại. Khóe mắt hắn đảo qua, chợt nhìn thấy một bóng người đang lao nhanh về phía Vệ phủ, chỉ trong nháy mắt đã tới nơi.

Người ấy lau nước mưa trên mặt, lớn tiếng hét: “Không ổn rồi! Trước cổng Đô sát viện đ.á.n.h nhau rồi. Máu chảy lênh láng. Mọi người mau đi xem đi”.

Đám sĩ tử nghe thế đều ngẩn người. Máu chảy lênh láng… nghĩa là đã xảy ra xung đột. Mà có thể xảy ra xung đột với sĩ tử thì chỉ có thể là…

Kẻ cầm đầu phản ứng nhanh nhất, lập tức hét lớn: “Các huynh đệ! Triều đình đã phái người đến đàn áp rồi. Họ muốn bao che cho tên gian thần kia. Mau đến tiếp ứng”.

Một tiếng kêu này khiến bao nhiêu nhiệt huyết trong lòng người bốc thẳng lên đầu.

“Đi tiếp ứng”.

“Ta phải sống c.h.ế.t với bọn họ”.

“Dưới trời đất quang minh, nhật nguyệt soi sáng, ta không tin chẳng có nơi nào nói lý được”.

“Đi”.

Rầm một tiếng, đám sĩ tử như sóng tràn ra khỏi ngõ Liễu Thụ. Mười mấy người dân trà trộn trong đó cũng rục rịch đi theo hóng chuyện. Chớp mắt, trước cổng Vệ phủ chỉ còn một bóng người lẻ loi đứng dưới màn mưa.

Nếu lúc này người đứng trên tường là Vệ Đông Quân, nàng hẳn sẽ nhận ra, người kia chính là thiếu niên Thiên Tứ, ban sáng còn lạnh lùng nhìn nàng xuống núi. Ánh mắt Thiên Tứ quét qua cổng chính Vệ phủ, hừ một tiếng lạnh nhạt rồi xoay người bỏ đi.

Hắn tới đầu ngõ, nhanh chóng chui vào một chiếc ô đen, ngẩng đầu nói: “Tiên sinh, người trước Vệ phủ đều tản đi cả rồi”.

Dưới ô, gương mặt Ninh Phương Sinh âm trầm ảm đạm, không nói lời nào, chỉ lặng lẽ nghiêng ô sang phía Thiên Tứ, che mưa cho hắn.

Thiên Tứ phủi mưa trên áo, cất tiếng hỏi: “Tiên sinh, sao người lại giúp Vệ phủ? Vệ Đông Quân cùng đường rồi chẳng phải càng có lợi cho chúng ta sao?”.

“Người khác có thể, nàng thì chưa chắc”. Ninh Phương Sinh lấy khăn tay đưa cho Thiên Tứ: “Người như nàng… cần phải để lại một chút hy vọng”.

“Vậy thì…”, Thiên Tứ nhận lấy khăn, lau mưa trên mặt, ngập ngừng hỏi: “Ba ngày sau, nàng thật sự sẽ lên xe chứ?”.

“Sẽ”.

“Nhưng nhỡ đâu…”.

“Không có chuyện nhỡ đâu”.

Ninh Phương Sinh liếc về phía Vệ phủ, ánh mắt trầm lại, lạnh như nước, hờ hững nói: “Về thôi”.

“Tiên sinh, để con cầm ô cho người”.

“Không cần”.

Chưa đi được bao xa, tiếng vó ngựa dồn dập vang lên từ xa, rõ ràng là đang phóng về phía Vệ phủ. Giờ này rồi còn ai tới nữa? Thiên Tứ tò mò, thò đầu ra khỏi ô.

“Không cần nhìn”.

Ninh Phương Sinh dường như mọc mắt sau gáy: “Chắc là tên Trần Khí kia”.