Chương 176 - Trảm Trần Duyên - Di Nhiên

Trảm Trần Duyên - Di Nhiên

Từ Trưng tìm thấy Tống Bình ở thôn Tôn Gia Khuê, một nơi cách kinh thành không xa. Lúc đó hắn mới biết, kể từ khi cha mẹ qua đời, Tống Bình đã một mình dọn đến đây đọc sách. Nơi ở rất đơn sơ, chỉ có hai gian nhà tranh, nghe nói trời mưa thì dột, chỉ có chiếc bàn đọc sách là nhìn còn ra hình ra dạng.

Tống Bình gặp Từ Trưng thì rất đỗi kinh ngạc.

Sau khi Từ Trưng nói rõ mục đích đến đây, Tống Bình nhìn hắn hồi lâu, rồi chậm rãi nói một câu: “Thật ra ta vốn chỉ là một kẻ phàm tục, là tiên sinh xem trọng quá mức thôi. Từ Đại nhân, xin hãy về đi, sau này cũng không cần đến nữa”.

“Sau khi nghe câu đó, Từ Trưng tức đến muốn tự tát mình một bạt tai. Từ đó về sau, chuyện liên quan đến Tống Bình, ông ta không muốn nghe thêm nửa câu, cũng không muốn hỏi thêm điều gì”.

Vệ Trạch Trung nói: “Nhưng trớ trêu thay, ông ta vẫn còn làm ở Lễ bộ, nên mới biết Tống Bình sau đó lại dự thi hai lần nữa, đều trượt cả”.

Vệ Đông Quân: “Hết rồi à?”.

Vệ Trạch Trung: “Hết rồi”.

“Không đúng”. Vệ Đông Quân gãi đầu: “Thế thì làm sao cha biết được hiện giờ Tống Bình đang ở phủ Khai Phong?”.

“Là Từ lão đại nhân nói đó”.

Vệ Trạch Trung sợ mọi người cho rằng hắn lại bịa chuyện, vội giải thích: “Lúc cuối ta hỏi lão đại nhân: ‘Có biết Tống Bình giờ ở đâu không?’ Lão đại nhân bực bội đáp: ‘Còn có thể ở đâu chứ, chắc là về quê rồi. Kinh thành đâu còn chỗ dung thân cho hắn ta nữa’”.

“Đấy đâu phải là nói rõ, rõ ràng là đoán mò”. Vệ Đông Quân nhỏ giọng lầm bầm một câu, rồi đổi chủ đề: “Để ta kể giấc mơ của Cố thị, nghe xong mọi người sẽ hiểu vì sao Tống Bình lại thất bại ở kỳ thi xuân lần thứ hai”.

Trần Khí: “Nói mau đi”.

Vệ Trạch Trung: “Không đợi nổi nữa rồi”.

Thiên Tứ và Mã Trụ không dám giục, nhưng ánh mắt thì chăm chú nhìn chằm chằm vào Vệ Đông Quân.

Vệ Đông Quân chỉ nói vài câu đã kể rõ đầu đuôi sự việc. Chữ cuối cùng vừa dứt, ngoại trừ Ninh Phương Sinh, nét mặt của tất cả những người còn lại trong phòng đều thay đổi.

Trần Khí giận dữ đập bàn: “Đến trò bẩn như vậy cũng nghĩ ra được. Ta nhổ vào cái nhà họ Hạ, nhổ vào cái tên Nhậm Trung Kỳ khốn kiếp đó!”.

Vệ Trạch Trung siết chặt nắm tay: “Quá độc, thật quá độc! Đây là tương lai của một người đó, sao bọn chúng dám làm vậy?”.

Mã Trụ nghiến răng: “Mười năm đèn sách, biết bao nhiêu ngày đêm cơ chứ!”.

Thiên Tứ nghiến răng ken két: “Nếu là ta, ta nhất định g.i.ế.c sạch lũ súc sinh đó!”.

Vệ Đông Quân liếc nhìn Ninh Phương Sinh. Thấy chưa? Phản ứng của ta vậy mà còn gọi là nhẹ đấy.

“Bốp!”. Trần Khí đập bàn: “Đập đổ bài vị Nhậm gia thêm một lần nữa, ta muốn hù c.h.ế.t cái tên Nhậm Trung Kỳ súc sinh đó!”.

Vệ Trạch Trung cũng đập bàn: “Đẩy bài vị làm gì, phải đ.á.n.h trúng bảy tấc của hắn!”.

Mã Trụ muốn đập bàn, nhưng trước mặt không có cái nào, đành vung nắm đ.ấ.m lên trời: “Đừng quên, còn có nhà họ Hạ nữa”.

Thiên Tứ cười nhạt một tiếng: “Lũ khốn nạn đó, tên nào cũng đừng hòng thoát, gia gia đây nhất định g.i.ế.c sạch”.

“Cho ta góp mặt một phần”. Vệ Đông Quân nói xong lại quay sang nhìn Ninh Phương Sinh.

Gì mà chờ xem tiếp. Ta không muốn chờ, cũng chẳng vui vẻ gì khi phải chờ. Nếu trên đời này thật sự có Lôi Công Điện Mẫu thì ta nguyện quỳ xuống cầu xin ngay lập tức, xin họ giáng một đạo thiên lôi đ.á.n.h c.h.ế.t tên Nhậm Trung Kỳ khốn nạn kia đi.

Ninh Phương Sinh nhìn đám người kia mà đầu ong ong, “phật” một tiếng mở quạt ra, quạt vài cái để ổn định tinh thần.

“Các vị, việc cấp bách bây giờ là tìm Tống Bình”.

Như một chậu nước đá dội thẳng xuống đầu, mọi cơn phẫn nộ lập tức bị dập tắt, chỉ còn lại u sầu, ủ ê lan tỏa khắp phòng.

Tình hình trước mắt đã rất rõ ràng: người khiến Hạ Trạm Anh không thể đầu thai chính là Tống Bình.

Lý do: vì yêu mà sinh hận.

Tìm được Tống Bình, hóa giải chấp niệm của hắn, là coi như đã chặt đứt mối nhân duyên.

Trần đại nhân xoa cằm có râu: “Quan trọng là không biết người ở đâu”.

Vệ Trạch Trung toát mồ hôi lạnh: “Nếu thật sự đang ở phủ Khai Phong thì chúng ta đành chịu thôi”.

Mã Trụ tiếp lời: “Ngựa nhanh đến mấy cũng không đuổi kịp”.

Thiên Tứ nhìn về phía tiên sinh của mình, định nói rồi lại thôi.

Sao ai nấy đều nói lời nản chí thế? Vệ Đông Quân ngẩng đầu: “Nếu thôn Tôn Gia Khuê gần kinh thành thật thì chúng ta cứ đến đó hỏi thăm đã. Dù gì vẫn còn hai ngày, sợ gì chứ?”.

“Bốp!”. Ninh Phương Sinh xếp quạt lại, quả quyết: “Đến thôn Tôn Gia Khuê”.

“Thật sự đi à?”. Trần Thập Nhị nhíu mày: “Quyết định nhanh vậy có phải quá hấp tấp không, Ninh Phương Sinh?”.

Dám nói ta hấp tấp? Ninh Phương Sinh nhìn hắn: “Trần đại nhân có cách nào khác không?”.

Quả thật là không có. Trần đại nhân giật giật chòm râu: “Vậy thì đi thôn Tôn Gia Khuê”.

Thiên Tứ phản ứng cực nhanh: “Tiên sinh, khi nào xuất phát? Đi mấy người?”.

“Ê ê ê…”. Vệ Trạch Trung đột nhiên hét lớn: “Lần này các ngươi không được bỏ ta lại. Ta nhất định phải đi theo”.

Vệ Đông Quân: “Cha tuổi tác cũng đã lớn rồi…”.

Vệ Trạch Trung: “Tuổi tác lớn thì sao? Người đầu tiên điều tra được Tống Bình là ta đấy. Các ngươi còn trẻ thì có ích gì?”.

Một đám trẻ vô dụng: “…”

Vệ Trạch Trung không nói được với con gái, bèn nhìn thẳng vào Ninh Phương Sinh: “Thần y nói lời công bằng đi”.

“Cùng đi”.

Thần y không chần chừ lấy một giây: “Trời sáng là xuất phát, sáu người, hai cỗ xe ngựa, Thiên Tứ và Mã Trụ đ.á.n.h xe, chuẩn bị đủ lương khô”.

“Ta đi chuẩn bị ngay”. Thiên Tứ nói xong bèn quay người rời đi.

“Tiểu Thiên gia, đợi ta với!”. Mã Trụ lập tức chạy theo.

Vệ Đông Quân vẫn có chút lo lắng: “Cha, lúc rời nhà chúng ta nói là đến Bạch Vân quán ở vài hôm, trời sáng là hết hai ngày rồi…”.

“Quên nói với con”. Vệ Trạch Trung cười đắc ý: “Ta từ phủ Từ lão đại nhân ra, đã nhờ người nhắn với mẹ con, nói đạo quán yên tĩnh, muốn ở thêm vài hôm nữa”.

Vệ Đông Quân: “…”

Vệ Đông Quân: “Nhỡ đâu mẹ con nổi hứng, đến Bạch Vân quán tìm chúng ta thì sao?”.

“Giờ mẹ con đang quán xuyến cả nhà, bận tới mức chân không chạm đất, lấy đâu ra thời gian mà nổi hứng?”.

“Lỡ như vậy thì sao?”.

“Thì ta cũng có cách đối phó với bà ấy”. Vệ Trạch Trung mặt đầy tự tin.

Câu đó là do cha nói đấy nhé. Lúc này Vệ Đông Quân mới yên tâm.

Vệ Trạch Trung thấy con gái không nói gì nữa, bèn ngẩng đầu nhìn Ninh Phương Sinh, vẻ mặt tự tin kia lập tức chuyển thành dáng vẻ rụt rè của nàng dâu nhỏ.

“Thần y à, còn hai nghìn lượng bạc kia…”.

“Chỉ cần tìm được người thì là của ngươi”.

Vệ Trạch Trung không nói hai lời, lập tức đứng dậy ra ngoài.

Trần Khí nhìn theo mà ngơ ngác, thầm nghĩ: Cha nuôi không phải là mừng quá hóa ngốc, đi tìm chỗ ngẩn người đấy chứ?

Hắn liếc mắt ra hiệu với Vệ Đông Quân. Vệ Đông Quân hiểu ý. Hai người lặng lẽ nối gót đi theo.

Chỉ thấy Vệ Trạch Trung ra tới viện, chắp tay vái bốn phương đông, nam, tây, bắc, vừa vái vừa lầm rầm khấn nguyện.

Trần Khí không chắc chắn: “Cha người… đang làm gì vậy?”.

Vệ Đông Quân bất đắc dĩ ngước nhìn lên bầu trời đêm: “Cầu ông bà tổ tiên đó”.

Trần Khí: “…”