Chương 174 - Trảm Trần Duyên - Di Nhiên

Trảm Trần Duyên - Di Nhiên

Thiên Tứ không dám đón lấy. Ninh Phương Sinh ép chén trà vào tay hắn, lại tiện tay xoa đầu hắn mấy cái, ép hắn ngồi xuống.

Vệ Đông Quân: “…”. Hắn thật lòng đối tốt với Tiểu Thiên gia.

Trần Khí: “…”. Cố tình làm ra cho ta thấy chứ gì.

Mã Trụ: “…”. Tấm lòng phản chủ, e là sắp không nhịn được rồi.

“Giờ chỉ còn chờ Trạch Trung quay về, xem phía hắn có hy vọng gì không”. Ninh Phương Sinh ngẩng đầu lên: “Mã Trụ, ngươi ra đầu ngõ đón một chuyến”.

“Vâng”.

Bên cạnh, Vệ Đông Quân nhân lúc không ai để ý, khẽ dùng mũi chân chạm nhẹ vào Trần Khí: Cha ta có hy vọng gì không?

Đừng đùa. Ta còn chẳng có, ông ấy thì có hy vọng gì?

Trần Khí dứt khoát lắc đầu.

Vệ Đông Quân không cam lòng: Lỡ như thì sao?

Trần Khí nhướng mày kiếm: Ngươi thấy có “lỡ như” thật không?

Vệ Đông Quân nghĩ đến bản lĩnh của cha mình, rất nhanh đã đưa ra phán đoán: Không có “lỡ như” gì hết.

“Thần y, thần y, ta về rồi đây!”.

Vệ Trạch Trung chạy một mạch trong đêm thu se lạnh đến toát cả mồ hôi, vừa vào nhà còn chưa kịp lấy lại hơi thở, đã vội vã nói: “Ta điều tra được rồi, có thể Tống Bình đã quay về phủ Khai Phong”.

Cái này gọi là điều tra được? Tống Bình vốn là người phủ Khai Phong. Hắn không về phủ Khai Phong thì còn có thể đi đâu?

Ánh mắt mọi người trong phòng đều trầm xuống. Nếu thực sự ở phủ Khai Phong thì đúng là hoàn toàn vô vọng rồi. Giờ Hạ Trạm Anh chỉ còn hai ngày, hai đêm, từ kinh thành đến phủ Khai Phong, dù có dùng khoái mã cấp báo tám trăm dặm, cũng phải mất ba ngày, ba đêm. Chưa kể, đến phủ Khai Phong còn phải lần ra tung tích người ta nữa.

Vệ Trạch Trung thấy vẻ mặt mấy người bọn họ có chút không chắc chắn: “Vậy… câu sau của ta, còn cần nói không?”.

“Trạch Trung, ngồi xuống từ từ nói”. Ninh Phương Sinh rót cho hắn một chén trà nóng.

Vệ Trạch Trung tuy có ngồi xuống, nhưng hoàn toàn không để ý đến trà nước: “Người tên Tống Bình này, tổng cộng đã từng tham gia thi xuân năm lần”.

“Năm lần?”.

Vệ Đông Quân kinh ngạc kêu lên: “Cha, sao cha điều tra được vậy?”.

Trần Khí gần như không tin nổi: “Cha nuôi, người không phải nói đại đấy chứ?”.

“Lại đây, ngươi nói đại một câu ta nghe thử?”. Vệ Trạch Trung lập tức nổi giận.

Thật sự điều tra được à? Sắc mặt Trần Khí lập tức thay đổi, nhanh chóng dâng chén trà lên: “Không phải con đùa chút thôi, mau, cha nuôi kể rõ cho chúng ta nghe đi”.

Tiểu nhân. Thiên Tứ trừng mắt lườm Trần đại nhân một cái, lần đầu tiên chen lời: “Vệ Đại gia, người nói mau đi, đã điều tra được những gì?”.

Hửm? Vệ Trạch Trung nhìn Trần Khí rồi lại nhìn Thiên Tứ, sao thấy lạ lạ thế nào.

“Cha, đừng nhìn nữa, hai người họ đều không điều tra được gì đâu”.

Thì ra… Trong ba người, vẫn là ta giỏi nhất?

Vệ Trạch Trung lập tức phấn chấn, cầm chén trà lên, thong thả nhấp một ngụm, rồi cố ý kéo dài giọng.

“Chuyện này… nói ra thì dài lắm”.

“Vậy thì nói ngắn gọn thôi”. Vệ Đông Quân sốt ruột đập bàn một cái.

Con gái bất hiếu. Không thể để cha có được chút cảm giác tự hào một lúc sao. Đây là lần đầu tiên trong đời đó.

Vệ Trạch Trung trừng mắt với con gái: “A Quân, lúc nhà ta còn chưa xảy ra chuyện, Nhị thúc của con làm ở nha môn nào?”.

“Lễ bộ chứ đâu”.

Khoan đã. Đôi mắt Vệ Đông Quân lập tức sáng rỡ. Ngay bên cạnh, Trần Khí bất chợt vỗ trán một cái.

“Sao ta lại quên mất chuyện này, những chuyện như kỳ thi thu, thi xuân chẳng phải đều do Lễ bộ phụ trách sao, cha nuôi đúng là gần nước mà hưởng lộc trước”.

Vệ Đông Quân cũng muốn tự tát mình một cái. Chỉ mãi nghĩ đến chuyện của Hạ Trạm Anh, mọi thứ khác đều quên sạch.

“Cha kể tiếp đi”.

“Đồng liêu của Nhị thúc con là La đại nhân trước kia thường đến nhà ta uống rượu, con còn nhớ không?”.

Làm sao không nhớ. Những đồng liêu của Nhị thúc, cứ rảnh là kéo nhau đến nhà uống rượu. Thực ra, họ đâu phải thật sự muốn uống rượu, mà là tìm mọi cách để thông qua Nhị thúc, kết giao với tổ phụ, mong đường quan lộ thuận lợi hơn.

Vệ Đông Quân: “Ông ấy làm sao?”.

Vệ Trạch Trung: “Giờ ông ấy phụ trách chuyện kỳ thi xuân, ta lén Nhị thúc đi tìm riêng ông ấy”.

Vệ Đông Quân: “Ông ấy biết Tống Bình?”.

“Sao có thể? Ông ấy mới chuyển vào Lễ Bộ được mấy năm đâu”.

Vệ Trạch Trung cười cười: “Ta chỉ muốn nhờ ông ấy hỏi giúp, xem hai mươi mấy năm trước, ai là người phụ trách việc kỳ thi xuân”.

Vệ Đông Quân nhìn nụ cười trên mặt cha, trong lòng dâng lên cảm giác khó tả. Nếu Vệ gia vẫn như xưa thì cha đâu cần đi hỏi thăm làm gì, những quyển sổ sách hồ sơ về kỳ thi xuân, cha đều có thể tự mình xem từng quyển một. Giờ mà muốn đến cửa hỏi han, chỉ e không dễ.

Người cha hiểu con không ai bằng. Vệ Trạch Trung vừa nhìn nét mặt con gái, thì biết con đang nghĩ gì.

“La Đại nhân trước kia uống rượu ở nhà ta, cứ uống say là ôm lấy ta khóc, ôm hết lần này đến lần khác, cũng sinh chút tình cảm thật. Lần này bị ta dây dưa, cuối cùng ông ấy cũng chịu nói”.

Vệ Đông Quân nghe vậy mới thấy lòng dễ chịu hơn chút: “Là ai vậy?”.

Vệ Trạch Trung: “Một vị lão đại nhân tên là Từ Trưng”.

Nhưng Từ Trưng đã cáo lão về hưu vài năm trước rồi.

Vệ Trạch Trung nghĩ bụng, mới về hưu thôi, chứ có phải c.h.ế.t đâu, thế là hỏi thăm địa chỉ của lão, tìm đến tận nhà.

Ông lão họ Từ này vừa nghe là người Vệ gia đến, lập tức không cho vào cửa. Vệ Trạch Trung thật sự hết cách, đành tìm một cái hang chó, chui vào nhà họ Từ, chặn ông lão ngay tại thư phòng.

“Cha… cha chui hang ch.ó sao?”. Gương mặt Vệ Đông Quân lập tức nứt toác.

“Nha đầu này, làm gì mà la to thế? Tổ phụ con thường nói, nam nhân có thể thành chuyện trên đời, dù là nhảy long môn hay chui hang ch.ó cũng đều không kén chọn tiểu tiết”.

Vệ Đông Quân cũng không biết nên khen cha bản lĩnh, hay là xót xa vì cha phải chịu ấm ức như vậy.

“Đừng thấy thương xót cha nữa”. Vệ Trạch Trung vỗ vai con gái: “Nếu con biết lão Từ đã nói những gì với cha, con sẽ thấy cha chui hang ch.ó quả là xứng đáng”.

Trần Khí không đợi nổi nữa: “Cha nuôi nói mau đi”.

Vệ Trạch Trung: “Lão Từ này, đúng là có chút dây mơ rễ má với Tống Bình. Khi còn trẻ, bạn đồng song của ông ấy chính là ân sư của Tống Bình ở phủ Khai Phong”.

Ánh mắt Vệ Đông Quân sáng rực: “Trùng hợp vậy sao?”.

“Đúng là trùng hợp như thế”. Vệ Trạch Trung nói đến đây, bỗng thở dài một tiếng.

“Lần đầu Tống Bình vào kinh ứng thí, ân sư của hắn giấu hắn, viết một phong thư tiến cử gửi cho Từ Trưng, nhờ ông ấy quan tâm nhiều hơn đến người học trò này”.

Ân sư của Tống Bình tên là Ngô Thân, là một cử nhân. Ngô Thân từng làm quan bát phẩm mấy năm, vì tính tình cương trực, đắc tội tiểu nhân nên bị bãi quan. Từ đó về sau, Ngô Thân không còn mộng làm quan phát tài nữa, chỉ một lòng chuyên tâm dạy học.

Năm mười ba tuổi, Tống Bình đỗ tú tài, là tú tài trẻ nhất phủ Khai Phong. Cha mẹ cho rằng con mình là nhân tài có thể bồi dưỡng, nghe danh Ngô Thân, bèn đến tận nhà bái sư.

Con người, quan trọng là có duyên. Ngô Thân vừa gặp Tống Bình đã rất yêu thích, nhìn bài văn hắn viết xong thì khẳng định đứa trẻ này sau này nhất định đỗ tiến sĩ. Ngô Thân đưa ra một điều kiện, yêu cầu Tống Bình phải theo ông học đủ sáu năm, sau đó mới được dự kỳ thi thu.

Song thân họ Tống còn đang do dự thì Tống Bình đã đồng ý ngay.

Ngô Thân hỏi hắn: Ngươi sao không hỏi lý do, mà lập tức đồng ý?

Tống Bình đáp: Rèn trăm lần ra chữ, luyện ngàn lần thành câu, không cần hỏi lý do, tiên sinh đã là tiên sinh, tự có đạo lý của tiên sinh.