Chương 171 - Trảm Trần Duyên - Di Nhiên

Trảm Trần Duyên - Di Nhiên

Quả nhiên, Ninh Phương Sinh cũng vội vã nhìn về phía Vệ Đông Quân. Bốn mắt nhìn nhau. Cả hai đều có thể thấy sự nghi ngờ trong đáy mắt đối phương. Không sai, giọng nói ấy có phần quen thuộc, hình như, hình như đã nghe ở đâu rồi.

“Đây là phòng riêng của nữ quyến, mời ra ngoài”.

Giọng nữ ấy rất bình tĩnh cũng rất điềm đạm, nghe vào lại mang theo vài phần lạnh lẽo. Từ âm giọng mà phán đoán thì phụ nhân ấy lớn tuổi hơn nam tử.

Vệ Đông Quân cũng cảm thấy giọng nói này rất quen, như thể từng nghe ở đâu.

Phải rồi. Phụ nhân vừa nói “đây là phòng riêng của nữ quyến”, nhưng rõ ràng bọn họ đang đứng trên sân khấu. Là vì sao chứ? Thật khiến người ta không khỏi thấy rối rắm.

Lúc này, nam tử kia lại cất tiếng: “Thái thái, cần gì phải nổi giận đến vậy? Ta không có ác ý, chỉ muốn giúp thái thái một tay”.

“Cơm có thể ăn bậy, lời không thể nói bừa. Ta chỉ là nữ nhân tầm thường, con cái đầy đủ, áo cơm không thiếu, cần gì ngươi giúp, ta với ngươi không thân không thích, sao ngươi có thể giúp ta?”.

“Thái thái quả thực áo cơm không thiếu, nhưng trong lòng vẫn có một nỗi lo”.

“Ngươi là ai, dám đến đây ăn nói bừa bãi?”.

“Ta là ai không quan trọng, quan trọng là… có thể giúp thái thái giải sầu hay không”.

Không còn ai lên tiếng nữa. Người phía sau tấm màn dường như đang trầm tư suy nghĩ.

Một lúc lâu sau, phụ nhân kia mới hờ hững lên tiếng: “Vậy ngươi nói thử xem, một người áo cơm không thiếu như ta thì có gì mà sầu?”.

“Thái thái chỉ sầu một người, một việc”.

“Người nào? Việc gì?”.

“Trưởng tử của người, chuyện khoa cử mùa xuân”.

Là bà ta! Thảo nào giọng nói lại quen tai đến vậy.

Vệ Đông Quân lập tức quay đầu nhìn Ninh Phương Sinh, mấp máy môi, lặng lẽ nói hai chữ: “Cố thị!”.

Ánh mắt Ninh Phương Sinh càng thêm rực sáng. Không phải vì Vệ Đông Quân nhận ra phụ nhân kia là Cố thị, mà là vì hai người họ đang bàn đến chuyện kỳ thi xuân. Từ đó có thể suy ra, Cố thị đang mơ thấy một giấc mơ của hơn hai mươi năm về trước. Khi ấy, Hạ Đại thiếu gia còn chưa thi đỗ khoa cử, Cố thị đang vì tiền đồ của con trai mà lo lắng. Vậy thì vấn đề nằm ở đâu? Nam tử đang nói chuyện với Cố thị bây giờ, là ai?

“Rốt cuộc ngươi là ai?”.

Cố thị phía sau tấm màn đã hỏi thay cho những gì Ninh Phương Sinh đang nghĩ trong lòng.

Nam tử chẳng những không trả lời, còn hỏi lại: “Thái thái, ta đoán đúng chứ?”.

Lại là một khoảng lặng dài.

Ninh Phương Sinh chưa từng gặp Cố thị, không tưởng tượng ra được vẻ mặt của bà lúc này sau tấm màn sẽ ra sao.

Nhưng Vệ Đông Quân thì từng gặp, vì vậy nàng có thể mường tượng. Lúc này chắc hẳn Cố thị đang sa sầm mặt, ánh mắt âm u nhìn chằm chằm vào người đối diện, suy đoán thân phận và mục đích của hắn.

“Ngươi đoán đúng rồi”. Cố thị khe khẽ thở dài một hơi: “Chỉ là nên giải quyết thế nào đây?”.

“Nói khó thì rất khó, nói dễ thì lại rất dễ, còn phải xem thái thái có gan lớn không, có lòng quyết đoán không, thủ đoạn có đủ mạnh không”.

Cố thị khẽ cười: “Ta chỉ là nữ nhân yếu mềm, gan nhỏ, lòng dạ lại mềm, thủ đoạn thì chẳng có gì, ngươi quá xem trọng ta rồi”.

“Ta nghe nói quyền quản gia trong phủ vẫn luôn nằm trong tay lão thái thái. Thái thái vào nhà họ Hạ từ năm chín tuổi, mấy chục năm qua vẫn bị người ta sai bảo quát mắng, chẳng có chút uy nghi nào của một thái thái cả”.

“Ngươi… ngươi sao lại biết chuyện của Hạ phủ chúng ta?”.

“Ta không chỉ biết, mà còn thấy bất bình thay cho thái thái. Những ngày như vậy, đến khi nào mới kết thúc? Chẳng lẽ thật sự phải đợi đến khi lão thái thái trăm tuổi quy tiên sao?”.

Nam tử hừ một tiếng: “Thái thái thật sự không muốn thừa lúc lão thái thái còn sống, áp chế khí thế của bà ta một phen, xả hết mối hận bị chèn ép bao năm nay ư?”.

Cố thị lại trầm mặc.

“Trên đời có câu nói rất hay: mẫu bình tử quý (mẹ nhờ con mà quý). Thái thái thử nghĩ xem, nếu con trai người đỗ đạt làm quan thì địa vị của người trong nhà sẽ là gì?”.

Nam tử từ tốn dụ dỗ: “Đừng nói đến một bà già chẳng còn sống được bao lâu, đến cả người bên gối của thái thái cũng phải nể mặt ba phần. Từ nay về sau, thái thái bảo đi hướng Đông, ai dám bước sang Tây?”.

Nghe đến đây, cuối cùng Cố thị cũng mở miệng: “Đều là người một nhà, hà tất phải tranh giành cao thấp làm gì”.

“Chỉ khi phân được cao thấp, thái thái về nhà mẹ đẻ mang chút gì đó ra khoe mới không bị người ta chê cười, trước mặt huynh đệ, tỷ muội mới có thể nở mày nở mặt”.

“Ngươi…”.

“Thái thái à, cho dù thái thái không tranh cho bản thân, cũng nên tranh cho con mình chứ? Họ Hạ các người trăm năm nay chưa từng có lấy một người thi đỗ, con trai thái thái là người đầu tiên. Nếu sau này hắn lại đỗ tiến sĩ nữa, thái thái thử nghĩ xem, thử nghĩ kỹ xem…”.

Nam tử tặc lưỡi một tiếng.

“Cả tộc Hạ thị, nếu con cả nhà thái thái chỉ húng hắng ho một tiếng, cũng khiến mọi người phải dè chừng. Mà con cả là do thái thái sinh ra, địa vị của hắn giữa đám nam nhân cũng đồng nghĩa với địa vị của thái thái giữa đám nữ nhân”.

Cố thị không đáp, lại lần nữa rơi vào trầm mặc thật lâu.

“Thái thái à”. Nam tử hạ giọng gọi: “Chuyện này có trăm lợi mà không một hại”.

Tiếng gọi khẽ ấy như một cú đập vào đầu, đ.á.n.h thức Cố thị.

Bà run giọng hỏi: “Ngươi nói xem, nỗi sầu này ta nên giải thế nào?”.

“Đơn giản thôi, giống như trong vở kịch ly miêu hoán thái tử kia”.

“Gì… gì mà ly miêu hoán thái tử?”.

Giọng Cố thị không chỉ hốt hoảng mà còn yếu ớt, như thể chốt chặn cuối cùng trong lòng bà đã bị nam tử ấy kéo sập.

Nam tử ngừng lại một chút, nói: “Ta nghe nói, lệnh lang thi đỗ kỳ thi mùa thu là nhờ tiên sinh của hắn đoán trúng vài đề thi?”.

“Ngươi… ngươi… ngươi… ngươi nghe ai nói?!”.

“Ngươi rốt cuộc là ai?!”.

“Sao cả chuyện này ngươi cũng biết rõ ràng như vậy?!”.

“Nói mau!”.

Cố thị hoảng loạn hỏi dồn, mỗi câu càng thêm gấp gáp.

Tim của Vệ Đông Quân và Ninh Phương Sinh cũng vì thế mà đập ngày càng nhanh.

Nam tử kia rốt cuộc là ai? Là người của nhà họ Hạ? Loại trừ đi. Vì ngay cả Cố thị cũng không nhận ra.

Không phải người của Hạ gia? Vậy tại sao cả chuyện Tống Bình giúp Hạ Đại thiếu gia đoán đề, một chuyện riêng tư như vậy hắn ta cũng biết rõ?

Còn nữa.

Tại sao hắn lại bày kế cho Cố thị? Mục đích của hắn là gì?

“Thái thái, nếu ta muốn hại người thì đã chẳng đứng đây nói những lời này, mà đã sớm đi tố cáo với Lễ bộ rồi”.

Giọng nam tử bỗng trở nên dịu dàng: “Tin ta đi, ta đến là để giúp thái thái”.

Một khoảng lặng thật dài, khiến người ta nghẹt thở.

Cuối cùng, Cố thị lại hỏi: “Ly miêu hoán thái tử … là gì?”.

“Người hỏi câu này là đúng rồi”. Nam tử cất cao giọng: “Ta nghe nói, vị tiên sinh dạy học kia cũng định tham gia kỳ thi xuân năm sau. Vì muốn đỗ, tất nhiên sẽ lại đoán đề lần nữa”.

Cố thị không chút do dự, quả quyết đáp: “Nhất định sẽ”.

Thấy bà dứt khoát như thế, nam tử khẽ cười: “Ly miêu hoán thái tử, không nhất định phải tráo người, cũng có thể tráo bài văn”.

“Ý ngươi là, biến bài văn do Tống Bình viết thành do con ta viết ra?”.

Cố thị sốt ruột: “Làm sao tráo được?”.

Thấy bà sốt ruột, nam tử ngược lại chậm rãi nói tiếp.

“Không cần tráo, chỉ cần tìm người dẫn hắn rời khỏi thư phòng, để con trai thái thái tranh thủ ghi nhớ bài văn ấy là được”.

“Nhưng… nhưng… hắn cũng sẽ dự thi kỳ đó, nếu bị phát hiện cả hai người họ làm văn giống hệt nhau thì sao…”.

“Cũng đơn giản”. Nam tử lạnh lùng cắt lời, bật ra từng chữ: “Vậy thì nghĩ cách khiến hắn không thể tham gia kỳ thi nữa”.

“A…”.

Sau tiếng kêu kinh ngạc của Cố thị, phía sau tấm màn, không còn một tiếng động nào nữa.