Khóe môi Vệ Đông Quân nhếch lên, vị đắng dâng đầy miệng.
Đúng thế, nàng đâu có ba đầu sáu tay, chỉ một mình Hạ Trạm Anh đã khiến nàng xoay như chong chóng, huống hồ trong lòng nàng còn vướng bận chuyện của tiểu thúc, chuyện của Vệ gia cũng đang đè nặng trên vai.
Thôi thôi thôi. Tò mò g.i.ế.c c.h.ế.t mèo, tốt nhất là đừng xen vào chuyện thiên hạ nữa. Ngay lúc ấy, trong phòng vang lên tiếng ngáy khe khẽ.
Vệ Đông Quân hoàn hồn lại: “Vậy vào thôi”.
Ninh Phương Sinh liếc nhìn nàng, ánh mắt sâu thẳm: “Vào đi”.
Bài trí trong phòng của Cố thị thoạt nhìn không mấy bắt mắt, nhưng càng nhìn kỹ càng thấy rõ sự sung túc của Hạ gia. Toàn là đồ tốt.
Ninh Phương Sinh đặt tay lên cánh tay của Vệ Đông Quân. Đầu óc Vệ Đông Quân lập tức trống rỗng trong thoáng chốc. Sao lại nắm chỗ này? Vai chẳng phải thuận tiện hơn sao?
Nàng quay đầu, dùng ánh mắt để bày tỏ sự khiển trách.
Ninh Phương Sinh dường như không để ý đến hàm ý trong mắt nàng, giục: “Nhanh”.
Vệ Đông Quân đưa tay ra, bóng tối lập tức ập đến như hẹn từ trước…
*****
Cảm giác rơi đột ngột biến mất, Vệ Đông Quân rõ ràng cảm nhận được cơ thể nặng trĩu. Cơn choáng váng ập đến. Nàng cố nén sự phấn khích, phải mất một lúc mới từ từ mở mắt.
Đúng vậy. Là phấn khích. Mỗi lần nhập mộng đều là một khung cảnh khác nhau, nhân vật khác nhau, sự việc khác nhau, mang đến cảm giác mới lạ và k*ch th*ch cũng không giống nhau. Giống như đang xem một vở tuồng. Vừa mở mắt ra, tức là màn sân khấu được kéo lên. Diễn vở nào, nhân vật chính là ai, vai diễn của mình là gì, tuồng này là hoa đẹp trăng tròn hay bi hoan ly hợp, chỉ khi đến hồi kết mới biết được.
Vậy thì để nàng xem vở tuồng trong giấc mơ của Cố thị này đang diễn cái gì.
Vừa mở mắt ra, sắc mặt Vệ Đông Quân lập tức trở nên khó coi.
Trước mặt là gì thế?
Vệ Đông Quân có phần hoang mang, vội nhắm mắt lại rồi nhanh chóng mở ra. Đập vào mắt là một tấm rèm sân khấu khổng lồ màu đỏ. Phía dưới rèm là một sân khấu cao vút. Tấm rèm đỏ che kín sân khấu không sót chút nào.
Không thể nào. Vừa nghĩ đến rèm sân khấu thì rèm đã hiện ra ngay trước mắt, chẳng lẽ nàng còn có thể điều khiển cả giấc mơ của Cố thị?
Bất an và bối rối lan khắp lòng Vệ Đông Quân, nàng hít sâu một hơi, quyết định tạm thời không nghĩ nhiều, trước tiên cúi đầu xem mình đang “nhập” vào thân ai.
Trên người là váy sa hoa thêu hoa rải rác màu trắng ánh trăng. Tốt quá. Là thân nữ nhân.
Ánh mắt Vệ Đông Quân ngước lên, phía trên là hoa văn phúc thọ cát tường nền đỏ... Lạ thật, sao hoa văn này lại quen thế, như thể từng thấy ở đâu rồi.
Ủa? Đôi tay này cũng quen thuộc, ngón trỏ tay trái có một nốt ruồi nhỏ đen nhạt. Ngón trỏ tay trái của nàng cũng có một nốt ruồi đen, là bẩm sinh. Cha từng nói, nốt ruồi ở ngón trỏ tay trái dễ vướng vào những thứ như âm khí.
Đột nhiên, đồng tử Vệ Đông Quân co lại. Nàng cảm nhận được bên cạnh có người, người đó rất gần, đang ngồi sát bên nàng, ánh mắt như thiêu đốt đang nhìn nàng chằm chằm. Ai vậy, dám nhìn nàng trắng trợn như thế?
Vệ Đông Quân nghiêng đầu, suýt nữa hét lên. Là Ninh Phương Sinh. Ta không nhìn nhầm chứ? Không nhầm. Đôi mắt lạnh lẽo, gương mặt hơi tái nhợt, chính là Ninh Phương Sinh thật sự.
Ninh Phương Sinh trong giấc mơ của Cố thị, không biến thành đèn lồng, cũng không biến thành ai khác, mà chính là hắn.
Vậy còn ta… Vệ Đông Quân trong lòng “ối” một tiếng, thảo nào nàng thấy váy này, nốt ruồi này quen mắt, thì ra nàng trong giấc mơ của Cố thị cũng chính là bản thân nàng. Tại sao lại là bản thân?
Trong hiện thực, Cố thị chưa từng gặp Ninh Phương Sinh, nàng cũng chỉ xuất hiện trước mặt Cố thị với tư cách nha hoàn thân cận của nhà Kỳ thị. Giờ đây, hai người bọn họ đều “nhập mộng” với hình dạng thật, điều đó có ý nghĩa gì?
Vệ Đông Quân quay mặt, nháy mắt ra hiệu với Ninh Phương Sinh.
Thần y không hề có phản ứng, chỉ nhướng mắt.
Vệ Đông Quân nhìn theo hướng mắt của Ninh Phương Sinh, liếc ra ngoài một cái, lập tức cảm thấy m.á.u toàn thân dồn l*n đ*nh đầu.
Bên cạnh và phía sau Ninh Phương Sinh, chen chúc đầy… Đầy cái gì?
Đầu óc Vệ Đông Quân như bị một gậy gõ mạnh, chẳng nghĩ được từ nào để hình dung, chỉ có một cảm giác gọi là sợ hãi, rất lâu rồi mới lại trỗi dậy trong lòng nàng. Cho dù trong giấc mơ của Đàm Kiến, nàng tận mắt thấy Hướng Tiểu Viên g.i.ế.c người, cũng chỉ là kinh hoảng là chính. Nhưng lúc này, nàng thật sự thấy sợ.
Những thứ kia, là người. Một cái đầu, hai cánh tay, hai chân, đúng là hình người. Nhưng trên mặt những người đó, chỉ có hai thứ: mắt và tai. Các ngũ quan còn lại như bị ai đó cưỡng ép xóa sạch. Nếu chỉ một gương mặt như vậy, Vệ Đông Quân cũng không đến nỗi quá sợ, nhưng đây là hàng loạt, hết cái này đến cái khác. Nhiều không đếm xuể.
Đáng sợ nhất là, đám “người” đó ngồi cứng đờ, thẳng đơ, mắt nhìn chằm chằm vào tấm màn đỏ, con ngươi không hề nhúc nhích, người cũng không nhúc nhích. Tĩnh mịch. Một sự tĩnh mịch đến nghẹt thở.
Áo quần Vệ Đông Quân ướt đẫm mồ hôi lạnh, ánh mắt nàng lại chạm vào ánh mắt của Ninh Phương Sinh.
Thần y à, cuối cùng Cố thị đang mơ cái gì thế? Người đâu rồi? Bao giờ mới xuất hiện?
Thần y bất đắc dĩ khép mắt lại: Ta cũng mù mịt đây.
Vệ Đông Quân thấy mình ra hiệu mãi, Ninh Phương Sinh chỉ khép mắt một cái, bèn tức muốn mắng người. Nhưng nghĩ kỹ lại, khi chưa rõ giấc mơ là gì, hắn cũng chỉ có thể khép mắt như vậy. Nếu lỡ làm gì trái với vai diễn, hoặc lỡ nói lời không nên nói, giấc mơ sẽ vỡ.
Sau khi rút ra kết luận này, Vệ Đông Quân quyết định học theo đám “quái nhân” kia, cứ ngồi yên chờ đợi. Mà chờ đợi là chuyện vô cùng giày vò. Mỗi một phút trôi qua đều dài dằng dặc như vô tận.
Trong lòng Vệ Đông Quân như nước sôi trào lên, nóng nảy bất an, không nhịn được lại liếc nhìn Ninh Phương Sinh.
Đúng lúc ấy, có tiếng động rất nhỏ lọt vào tai.
Gần như cùng lúc đó, Vệ Đông Quân thấy tai của đám “quái nhân” kia đồng loạt động đậy một cái, như thể đã hẹn nhau từ trước.
Họ cũng nghe thấy!
Tim Vệ Đông Quân đập thình thịch, như muốn nhảy khỏi lồng ngực, ánh mắt gấp gáp nhìn sang Ninh Phương Sinh.
Trong mắt Ninh Phương Sinh lóe lên ánh sáng. Hắn cũng nhìn thấy tai đám người kia động đậy. Điều đó có nghĩa gì? Vở kịch sắp bắt đầu rồi sao?
Hắn gật đầu với Vệ Đông Quân một cái: Bình tĩnh.
Ngay lúc ấy, phía sau rèm vang lên tiếng bước chân. Có hai bước chân. Một tiếng rất nhẹ. Một tiếng có phần nặng nề. Khi cả hai bước chân cùng dừng lại, xung quanh lại rơi vào tĩnh lặng c.h.ế.t chóc.
Vệ Đông Quân và Ninh Phương Sinh căng thẳng đến nỗi ngừng cả thở, họ có thể tưởng tượng ra trên sân khấu lúc này đã có hai người bước ra. Nhưng hai người đó là ai, cách một tấm màn dày, họ không tài nào thấy được.
Vệ Đông Quân sốt ruột đến nóng ruột, trong lòng gào lên: nhân vật chính đã lên sân khấu rồi, sao còn chưa kéo màn?
Lúc này, sau rèm có người ho một tiếng. Là một nam nhân.
Vệ Đông Quân chẳng còn tâm trí đâu mà lo màn kéo hay chưa, lập tức tập trung lắng nghe động tĩnh trên sân khấu.
“Thái thái, hôm nay trên sân khấu hát “Ly Miêu hoán Thái tử”, không biết thái thái có thích không?”.
Giọng nam tử trầm ấm thanh thoát, nghe rất trẻ, cuối câu hơi nâng lên, mang theo chút tự mãn.
Vệ Đông Quân nghe xong câu đó, lập tức quay đầu nhìn Ninh Phương Sinh…