Hôm nàng rời đi, thiết ngưu ca ca nghe tin vội vàng đuổi theo.
Nàng nhìn khuôn mặt đỏ ửng vì chạy vội của hắn, lại nhìn gương mặt trắng, hàng mày mắt đen nhánh của Hạ lão gia... Cắn răng, mạnh tay buông rèm xuống.
Vào kinh rồi, Hạ lão gia dùng một chiếc kiệu nhỏ đưa nàng vào Hạ gia.
Đêm động phòng, Hạ lão gia nhìn vết m.á.u đỏ trên khăn, vô cùng hài lòng nói: “Đi theo ta, sau này ngươi cũng là người trên kẻ dưới rồi”.
Sáng hôm sau, nàng đến dâng trà kính Cố thị.
Mọi người đều mỉm cười chúc mừng nàng, chỉ có Tam tiểu thư trong phủ là nhìn nàng khinh miệt, nói: “Ngươi tưởng cái nhà lớn này là nơi tốt đẹp gì à? Chẳng qua là cái lồng sơn son thếp vàng thôi, đồ ngu!”.
Nàng không dám cãi lại, nhưng trong lòng thì cười nhạt: loại lồng son thế này, không biết bao nhiêu nữ nhân dốc hết tâm cơ muốn chui vào. Ngươi chẳng qua đầu thai tốt, có gì đáng kiêu ngạo.
Vì còn trẻ, lại non nớt, nàng được sủng ái suốt hai năm. Trong hai năm ấy, thứ gì ngon, đẹp, thú vị... Hạ lão gia đều không tiếc mà đưa vào viện của nàng.
Sau đó nàng có thai, trong lòng tính toán, dù sinh trai hay gái, cũng mong lão gia sẽ đặt tên cho là Xuân Sơn.
Cuộc sống nơi kinh thành tuy là gấm lụa, cơm ngon, nhưng không hiểu vì sao, trong mơ nàng vẫn luôn thấy ngọn núi ấy.
Mang thai hơn bốn tháng, Cố thị cho người bưng đến một bát cháo tổ yến, ngay đêm đó, nàng sảy thai một bé gái tay chân đều đã thành hình … Nàng vừa khóc vừa cầu xin lão gia đứng ra làm chủ.
Lão gia vỗ tay nàng, dịu giọng: “Chẳng qua là một đứa con gái thôi mà. Vài hôm nữa ta cho người mang đến cho nàng hai bộ đồ trang sức”.
Thì ra, khúc ruột trong bụng nàng chỉ đáng giá hai bộ trang sức.
Nàng mắng hắn một câu: “Cút!”.
Rồi bật cười ha hả, cười đến cạn khô nước mắt.
Đêm ấy, nàng gắng gượng xuống giường, lấy muối mịn rắc từng lớp lên khối thịt ấy, bỏ vào một cái hũ, đặt dưới gầm giường. Nàng thật sự không nỡ.
Cũng vì một tiếng “cút” ấy, nàng bị thất sủng. Thân phận một người thiếp, nói trắng ra là do chồng ban cho. Chồng lạnh nhạt rồi, người trong phủ vốn quen thói nịnh trên giẫm dưới, còn ai coi nàng ra gì nữa. Ngay cả mấy con ch.ó giữ cửa cũng thường xuyên sủa nàng mấy tiếng.
Sau ch.ó là chủ. Chó nghe lời chủ, chủ bảo nó sủa ai thì nó sủa người đó.
Cũng trùng hợp. Hôm ấy ch.ó lại sủa nàng, đúng lúc bị Tam tiểu thư trông thấy, nàng cầm cây gậy dựa bên tường giáng thẳng xuống đầu con chó. Đập liền ba cái, con ch.ó im re, ngoan ngoãn nằm rạp xuống.
Tam tiểu thư ném gậy sang một bên, lạnh lùng nhìn nàng: “Về sau ai sủa ngươi thì đ.á.n.h kẻ đó. Lúc người khác xem thường ngươi, ngươi phải tự coi mình là người”.
Đêm đó, nàng ôm cái bụng đầy lời không sao ngủ được, chẳng hiểu sao lại nhớ đến cái hũ dưới gầm giường.
Thế là nàng đem chuyện gặp Tam tiểu thư kể lại cho cái hũ nghe. Nói mãi, nói mãi, lòng bỗng bình tĩnh lạ thường, rồi ngủ một giấc an yên đến sáng.
Con người một khi đã nếm được chút ngọt ngào thì sẽ có lần hai, lần ba... Dần dà, nàng hình thành thói quen mỗi tối trước khi ngủ đều trò chuyện với cái hũ.
Nàng kể mình không hiểu vì sao cứ nhớ mãi lời Tam tiểu thư. Kể rằng nàng hối hận, không nên tham danh vọng mà vào kinh làm thiếp. Ngôi nhà bốn góc này chính là cái lồng. Kể rằng nàng hận Cố thị, ngoài mặt thì từ bi, trong lòng lại độc ác, không dung người khác, mà nàng thì lại không đấu nổi. Kể rằng nàng càng hận Hạ lão gia hơn. Nam nhân này sáng hướng đông, tối quay tây, bạc tình vô nghĩa. Kể rằng nàng nhớ mẹ. Lời cuối cùng mẹ nàng nói trước khi mất là: “Con sói mắt trắng* ta nuôi đó, bao giờ mới chịu quay về nhìn ta một cái?”.
*Chỉ mấy người vòng ân bội nghĩa.
Nàng kể nhiều nhất vẫn là về Xuân Sơn trong chiếc hũ kia. Kể từ lúc Xuân Sơn oa oa chào đời, đến khi con bé biết đi, biết gọi mẹ, theo tiên sinh học chữ, theo nàng học thêu...
Tối qua kể đến đâu rồi nhỉ? À, đúng rồi, kể rằng Xuân Sơn sinh lần ba lại được một cậu bé mập mạp, nhà chồng vui mừng khỏi nói, ai nấy đều thương con bé. Xuân Sơn gửi thư về nói muốn ăn sủi cảo nàng làm, nàng nghĩ bụng, kiểu gì cũng phải xin lão gia một tiếng, xin ra khỏi phủ để gói bánh cho Xuân Sơn một bữa...
Sở di nương ngơ ngẩn nhìn Ninh Phương Sinh: “Con bé đi rồi… là vì không muốn nghe ta nói chuyện nữa sao?”.
Ninh Phương Sinh đáp: “Âm hồn cũng như người, có đi có về. Không phải không muốn, mà là... không thể”.
“Không thể gì cơ?”.
“Không thể tiếp tục ở bên ngươi nữa”.
“Ta...”.
“Hãy chôn cái hũ đó đi, để con bé về với đất”. Giọng Ninh Phương Sinh dịu hẳn xuống: “Nó nói, đừng thấy áy náy, mười tám năm qua, nó sống còn tốt hơn bất cứ ai”.
Hai hàng lệ lặng lẽ trào ra từ mắt Sở di nương.
Trong viện nhỏ, ba người còn lại mỗi người một vẻ.
*****
Vệ Đông Quân đi đi lại lại trong viện, sốt ruột đến cực điểm. Tới giờ này rồi, Ninh Phương Sinh và mọi người sao còn chưa về? Là vị di nương kia không chịu mở miệng, hay đã bị ai phát hiện?
Hay là... Đi lạc rồi?
Trần Khí đứng tấn, định đẩy cơn giận đang bốc lên xuống dưới.
Tên họ Mã kia, gia bảo ngươi làm chút chuyện, thì ngươi cà kê dê ngỗng, lề mề không dứt. Ninh Phương Sinh vừa gọi, ngươi đáp còn nhanh hơn cả chó. Nhớ cho rõ, chủ tử của ngươi là ai.
******
Dưới mái hiên.
Vệ Trạch Trung đứng khoanh tay, mặt đầy u sầu. Tam âm tụ hội là có lý lẽ của nó. Nhưng ràng buộc bởi đêm trăng tròn thật quá nhiều hạn chế, mỗi tháng chỉ có một lần, lỡ đâu còn gặp phải trời âm u. Không biết có cách nào tốt hơn không? Có nên tranh thủ l*n đ*nh Tây Sơn một chuyến, hỏi lại vị đạo sĩ kia xem còn quyển sách nào dùng để lau m.ô.n.g nữa không, để hắn tra thêm lần nữa.
Vệ Đông Quân sốt ruột đến không chịu nổi, dừng bước lại: “Sao Ninh Phương Sinh họ còn chưa về vậy?”.
Hỏa khí chẳng dằn được, Trần Khí bùng nổ: “Ta muốn vác đại đao dài hai mươi mét, xông thẳng vào Hạ gia c.h.é.m một trận”.
Không thể cứ lo mãi, lo lắng dễ già, bị Xuân Hoa chê thì khổ.
Vệ Trạch Trung thở dài: “Giá mà ta biết bói toán thì tốt rồi, đến lúc đó bấm tay một cái nói khỏi cần lo, hắn đang trên đường về”.
“Ngươi nên nói là: Ta bấm tay một cái, hắn đã về rồi mới đúng”.
Ba người trong viện cùng quay đầu theo tiếng nói. Ninh Phương Sinh bước ra từ trong màn đêm, mày mắt đen tựa mực nước.
“Đã dò được rồi, trước khi Hạ Trạm Anh gả đi, quả thực có một người tình”.
“Ai?”. Ba giọng đồng thanh hỏi.
“Tống Bình”.
Sắc mặt cả ba người cùng lúc vỡ vụn, cùng lúc nhấc chân, bước tới vây lấy Ninh Phương Sinh.
Ninh Phương Sinh nhìn ba ánh mắt chăm chăm, ung dung kể lại những gì mình điều tra được...
Nói xong. Ba người đồng loạt giơ ngón tay cái về phía Ninh Phương Sinh.
Vệ Đông Quân: “Mấy câu của Sở di nương kia, đêm nay Cố thị mà không mộng mị thì mới lạ”.
Trần Khí: “Có phải ăn ít thì đầu óc lại nhanh nhạy hơn không nhỉ?”.
Vệ Trạch Trung: “Ta thấy ngươi không chỉ là hóa thân của Thần Tài, mà còn có sự gia hộ của Văn Thù Bồ Tát*, thông minh thật”.
*Trong nhà Phật, Văn Thù Bồ Tát đại diện cho trí tuệ, trí tuệ đệ nhất.
Ninh Phương Sinh: “…”