Ánh mắt bốn người chạm nhau. Vệ Đông Quân nhìn rõ sự oán hận thoáng qua trong mắt thiếu niên.
Hận ta sao? Không phải. Thân phận ta là nha hoàn của Kỳ thị, điều cậu ta hận chính là Kỳ thị.
Đợi cháu ngoại đi xa, Cố thị mới hỏi: “Có chuyện gì gấp, nói đi”.
Kỳ thị lấy khăn tay ra, giả vờ lau nước mắt: “Chuyện này ta không tiện nói, đến giờ tim vẫn còn đập thình thịch đây. A Quân, ngươi giúp ta nói với phu nhân đi”.
Lúc này Cố thị mới để ý đến người đang đứng bên cạnh Kỳ thị là Vệ Đông Quân.
“Nha đầu này trông lạ mặt, là…”.
“Là người bên viện của ta, bình thường không mang ra ngoài”.
Vệ Đông Quân bước lên hành lễ rồi tiếp lời: “Là phu nhân nói nô tỳ gan lớn, có thể nói rõ chuyện, nên mới dẫn nô tỳ ra đây”.
Cố thị hỏi: “Cuối cùng là chuyện gì vậy?”.
“Thái thái”. Vệ Đông Quân ngẩng đầu: “Cái giếng đó… có ma”.
Giếng?
Cố thị chỉ cảm thấy sống lưng lạnh toát, quát khẽ: “Nói nhăng cuội gì thế, giữa ban ngày ban mặt lấy đâu ra ma?”.
“Thái thái ơi…”. Kỳ thị r*n r*: “A Quân, mau nói cho thái thái nghe đi”.
Vệ Đông Quân không có bản lĩnh gì khác, nhưng kể chuyện ma thì đúng là sở trường. Hồi nhỏ, không biết bị cha bắt ép nghe bao nhiêu chuyện rồi. Chỗ nào cần ngưng, chỗ nào cần kéo dài, chỗ nào cần giữ lại chút bí ẩn… nàng đều thuộc làu.
Sau một hồi kể rành mạch, sinh động, mặt Cố thị trắng bệch, tay run rẩy, hai mắt u ám vô thần.
Vệ Đông Quân ngoan ngoãn bước ra sau lưng Kỳ thị. Phần diễn của nàng đã xong, màn diễn của hai người họ mới thực sự bắt đầu.
“Thái thái”. Kỳ thị nói nhỏ nhẹ: “Lão gia nhà ta đã mời cao nhân từ chùa Quảng Hóa về, người đó tra ba ngày, nói gốc rễ không phải ở phủ Trường Bình Bá, mà là ở bên Hạ phủ các người”.
Nếu là mười mấy năm trước, với tính tình của Cố thị, chắc chắn sẽ đập bàn chỉ thẳng vào mặt Kỳ thị mà mắng: “Nói cái rắm gì vậy”.
Nhưng giờ tuổi đã lớn, từng trải cũng nhiều, lửa giận cũng bị thời gian mài mòn.
Bà lạnh giọng: “Người c.h.ế.t ở phủ các người, cớ gì lại nói gốc rễ ở Hạ gia chúng ta? Cao nhân cũng có ba bảy hạng, lão gia nhà ngươi cẩn thận kẻo bị lừa”.
Kỳ thị mím môi: “Đúng là tỷ ấy c.h.ế.t ở phủ bọn ta, nhưng dù sao cũng là con gái của thái thái, người xưa nói rồi, huyết mạch xương cốt luôn gắn kết mà”.
Định đổ cái c.h.ế.t của Tam Nhi sang đầu Hạ gia chúng ta à?
Cố thị đáp: “Người xưa cũng nói, con gái gả rồi như bát nước hắt đi. Phu nhân đừng quên, nó đâu có được chôn ở tổ phần Hạ gia ta, mà là nằm trong phần mộ tổ tiên nhà các người đấy”.
Kỳ thị nghẹn họng, rơi vào thế hạ phong.
Không khí trong tiểu hoa sảnh bỗng trở nên ngột ngạt đến mức khó thở. Ngay cả nha hoàn thân cận bên cạnh Cố thị cũng chỉ mong có thể chui xuống đất trốn đi.
Một đòn không hiệu quả, Kỳ thị lập tức đổi chiêu: “Thái thái, lão gia mời cao nhân chùa Quảng Hóa, người xuất gia không nói dối”.
Lúc này trên mặt Cố thị mới thoáng biến sắc. Sống ở thành Tứ Cửu bao năm, bà tất nhiên biết chùa Quảng Hóa là nơi thế nào.
Kỳ thị lén véo mình một cái, nước mắt lập tức lưng tròng.
“Thái thái ơi, ta có thể gả vào phủ Trường Bình Bá, cũng là nhờ người mai mối. Chỉ riêng cái ân tình này, ta cũng không dám lừa người. Cái giếng ấy thật sự có khí đen, không hóa giải thì e là chúng ta ai nấy đều gặp họa lớn”.
Cố thị nhìn Kỳ thị, giọng nói dần trầm xuống: “Khí đen là oán khí, oán khí thì là trong lòng có hận. Hạ gia là nhà mẹ đẻ của Tam Nhi, là cha mẹ ruột của nó, nó còn oán giận cái gì? Huống chi, huynh đệ, tỷ muội trong nhà giúp đỡ lẫn nhau, thuận hòa vui vẻ, dẫu có xích mích, cũng chỉ là chuyện nhỏ”.
Giọng bà đột ngột thay đổi: “Phu nhân à, không phải ta cậy già lên mặt, nhưng oán khí chưa chắc đến từ quá khứ, cũng có thể là vì hiện tại. Bằng không, sao lại chờ đến năm năm sau mới xảy ra chuyện?”.
Kỳ thị sững sờ: “Vì hiện tại là sao?”.
Cố thị lạnh giọng: “Chẳng hạn như, nó có phải đang oán ngươi, người mẹ kế đã bạc đãi hai đứa con của nó không?”.
Ta bạc đãi? Kỳ thị tức đến mức phải hít sâu mấy hơi.
“Khi tỷ ấy còn sống, đồ ngon, đồ tốt đều dâng về đây hiếu kính. Tỷ ấy mới mất, thiếu gia đến ở một ngày, thái thái còn phải tính từng ngày bạc, ai biết được có phải vì chuyện này mà tỷ ấy thấy lạnh lòng không?”.
“Thiếu gia họ Nhậm, không phải họ Hạ. Đợi phủ Trường Bình Bá các ngươi gặp đói kém, không đủ ăn, không đủ mặc, ta đây tất nhiên sẽ không đòi Nhậm gia một đồng bạc, Hạ gia ta không tiếc nuôi nó”.
“Bà…”. Kỳ thị tức đến nghiến răng nghiến lợi, mụ già này rõ ràng đang nguyền ta gặp vận rủi.
Cố thị nâng chén trà lên, chậm rãi gạt mấy lá trà nổi trên mặt nước.
“Tam Nhi bận lòng nhất là hai đứa con. Con gái thì nhờ cữu cữu nó chăm lo, cuối cùng cũng có nơi nương tựa, còn con trai thì chưa chắc”.
Kỳ thị trừng mắt nhìn Cố thị: “Ý bà là gì?”.
“Lòng người dễ đổi. Như người ta hay nói, lúc trước khác, bây giờ khác”. Cố thị đặt chén trà xuống: “Có người thổi gió bên tai nam nhân, muốn giành tước vị cho con ruột của mình. Chuyện này đừng nói là rơi vào ma quỷ, ngay cả người sống cũng oán hận”.
Vệ Đông Quân nhìn đến đây mới hiểu thế nào gọi là “đừng trông mặt mà bắt hình dong”. Mỗi lời Cố thị nói ra không chỉ chọc đúng vào tim Kỳ thị, mà còn không chút do dự đẩy hết mọi việc sang phía nàng ta, còn phía mình thì lại nhẹ nhàng lướt qua như không có gì.
Vệ Đông Quân tự cảm thấy mình đã quá khinh địch, trong lòng dâng lên một nỗi hổ thẹn sâu sắc. Phụ nhân này, đúng là thành tinh rồi.
Kỳ thị bị nói trúng tâm can, tức đến mức nghiến nát cả răng, lời lẽ cũng lập tức trở nên chua ngoa: “Lúc trước, thái thái sợ lão gia cưới người mới, quên mất người cũ, Hạ gia ôm không nổi cái đùi to phủ Trường Bình Bá nên cố ý sắp đặt cho ta gặp lão gia. Ta là khuê nữ trong sạch, mang theo ba thuyền sính lễ, người tốt không gả, lại phải chủ động đi làm mẹ kế người ta sao?”.
Kỳ thị cười nhạt liên tiếp: “Còn bây giờ, chẳng phải vì chuyện này mà tỷ ấy mới oán trách phu nhân hay sao?”.
“Ngươi mà cũng là khuê nữ trong sạch…”. Cố thị kéo dài giọng, cười đầy ẩn ý: “Ngươi trở thành phu nhân phủ Trường Bình Bá thì đúng là nỗi hận lớn nhất đời của Tam Nhi nhà ta”.
Bị vạch trần ngay trước mặt người ngoài, ánh mắt Kỳ thị tràn đầy độc ác, lời lập tức bật ra: “Tam Nhi nhà bà cũng chẳng phải cái thứ gì trong sạch cao quý cho cam”.
Cố thị đập bàn giận dữ: “Nói ch.ó má cái gì đấy, miệng toàn nhả phân”.
“Nhả là phân, hay là sự thật hả…”. Kỳ thị bắt chước giọng kéo dài của Cố thị, cũng cười ẩn ý theo.
“Chậc chậc, chẳng phải chính bà vì muốn bám vào cái cành cao Trường Bình Bá này mà cố tình phá tan chuyện tốt đó sao?”.
Ánh mắt Cố thị đột nhiên sắc lạnh, Kỳ thị cũng không né tránh, lại còn cười khinh thường.
Hai người từng là đồng minh, giờ lại chẳng khác gì vợ chồng già chán nhau, nhìn nhau chỉ thấy chướng mắt. Đúng là chẳng ai là đèn cạn dầu cả.