Chương 156 - Trảm Trần Duyên - Di Nhiên

Trảm Trần Duyên - Di Nhiên

“Cô nương quả là thông minh”. Nguyệt Nương nói: “Nhưng dù tiểu thư có hồ đồ thế nào, cũng hiểu rằng số bạc kia là của hồi môn sau này, là chỗ dựa của nàng, không thể động vào được. Thế nhưng lão gia lại ép quá, nàng chỉ còn cách dùng kế ‘ba mươi sáu kế, chuồn là thượng sách’ mà thôi”.

Có thể chuồn đi đâu? Chỉ còn mỗi nhà ngoại.

“Ta bèn theo nàng, mười ngày ở Hạ phủ, mười ngày ở nhà Đại di mẫu, mười ngày ở nhà Nhị di mẫu”.

Nguyệt Nương thở dài: “Làm khách nhờ nhà người chẳng dễ chịu gì, nàng nếm mùi rồi, bắt đầu oán trách phu nhân: đang yên đang lành, sao lại đi tìm cái c.h.ế.t? Ta khuyên nhủ vài câu thì nàng tức giận, nàng giận rồi, ta lại nghĩ đến chuyện bỏ đi, ta vừa định đi, nàng đã khóc lóc van xin ta đừng đi. Cứ vài lần như thế, nàng không nhắc đến phu nhân nữa, ta cũng không nói gì thêm, thế mới xem như yên ổn”.

Ninh Phương Sinh cau mày: “Vậy nói cho cùng, nàng vẫn còn vướng bận trong lòng với Hạ Trạm Anh”.

“Các người đ.á.n.h giá nàng cao quá rồi”. Nguyệt Nương lộ vẻ bất lực: “Nhớ thương thì cũng được, oán trách cũng xong, nhưng chỉ tồn tại trong lúc cảm xúc dâng lên bất chợt. Cảm xúc qua đi, ngày tháng sau đó nên sống thế nào thì nàng vẫn sống như vậy”.

Vệ Đông Quân không nghe nổi mấy lời này: “Vậy cái c.h.ế.t của mẹ mình, nàng cũng không hề hối hận sao?”.

Nguyệt Nương lắc đầu: “Tới tận bây giờ, tiểu thư vẫn cho rằng phu nhân c.h.ế.t là do bị lão gia tát một cái, bất chợt nghĩ quẩn nên mới chọn con đường đó”.

Trần Khí giận đến mức nghiến răng: “Nàng đúng là m.á.u lạnh vô tình”.

Vệ Đông Quân trừng mắt liếc Trần Khí: Ngươi cướp lời ta.

Lúc ấy, Nguyệt Nương đột nhiên đổi giọng: “Người chặt duyên có từng nghĩ, phu nhân phó thác nàng cho một hạ nhân như ta, cuối cùng là có ý gì không?”.

Câu hỏi của nàng khiến Ninh Phương Sinh sững người, quay đầu nhìn Vệ Đông Quân.

Vệ Đông Quân thầm nghĩ: Ngươi cứ nhìn ta hoài làm gì, ta cũng chẳng trả lời nổi.

Hơn nữa, lúc này ta đang tức c.h.ế.t rồi đây.

Bên cạnh, Trần đại nhân mắt đỏ hoe lại thốt lên một câu: “Vì ngươi giống nàng ấy”.

Câu nói ấy khiến Ninh Phương Sinh và Vệ Đông Quân đều bừng tỉnh.

Tính cách của Nguyệt Nương rất giống Hạ Trạm Anh. Nàng ở bên Nhậm Phù Dao, che chở nàng từng ly từng tí như gà mẹ ấp con, khiến Nhậm Phù Dao sinh ra ảo giác rằng người từng thương yêu nàng vẫn luôn ở bên.

Con người chỉ sinh chấp niệm với những gì đã mất. Còn đối với những gì vẫn còn thì lại chẳng hề lưu luyến.

Bảo sao, Nhậm Phù Dao cứ thích chui đầu vào lòng Nguyệt Nương, hành động đó nào giống chủ tử với tỳ nữ, mà là sự thân thiết và dựa dẫm của một đứa con gái đối với mẹ.

“Chuyện ấy là có một lần ta dỗ nàng ngủ, lúc nàng nửa mê nửa tỉnh đã gọi ta một tiếng ‘mẹ’, ta mới chợt hiểu ra đạo lý ấy”.

Nguyệt Nương thở dài một hơi thật nặng nề: “Tiểu thư, nói dễ nghe thì là ngoan ngoãn nghe lời, còn nói khó nghe thì là con rùa rụt cổ, gặp chuyện gì cũng chỉ biết rút đầu, hồ đồ mà sống, qua được ngày nào hay ngày đó”.

“Có thể hồ đồ mà sống cũng là một phúc phận”. Ninh Phương Sinh vừa nói vừa liếc sang Vệ Đông Quân.

Vệ Đông Quân bị ánh nhìn ấy làm cho ngớ người, một lúc sau mới hiểu hắn đang ám chỉ chuyện giữa nàng và tiểu thúc.

Nàng lạnh lùng hừ một tiếng trong lòng. Ta đâu phải Nhậm Phù Dao. Huống hồ, ai có thể che chở nàng cả đời?

“Đáng tiếc là cuối cùng ta cũng có lúc không thể bảo vệ nổi nàng”.

Ninh Phương Sinh hơi sửng sốt: “Ngươi nói thế là sao?”.

“Dù tình cảm có sâu đậm đến đâu, cũng chẳng địch lại được năm tháng bào mòn. Lòng người sẽ thay đổi, chỉ là có người thay đổi nhiều, có người thay đổi ít, có người lộ ra ngoài, có người giấu trong lòng mà thôi”.

Nguyệt Nương liếc nhìn Ninh Phương Sinh và Trần Khí, bổ sung thêm một câu: “Nam nhân thực ra cũng chẳng khác nhau là mấy, người tốt thật lòng, như lông phượng sừng lân”.

Tiểu thư không gặp người của Nhậm phủ, là bởi Nhậm Trung Kỳ cha nàng không phải thứ gì tốt lành. Không gặp người Hạ gia lại là vì sợ cha mẹ chồng sẽ bất mãn chuyện nàng ra ngoài đêm hôm khuya khoắt. Một nữ nhân chỉ khi không nắm chắc được nam nhân của mình, mới nghĩ đến việc lấy lòng trưởng bối, mượn sức từ đó.

Không khí trầm xuống.

Ninh Phương Sinh an ủi: “Không ai có thể bảo vệ ai cả đời, con người đến thế gian một chuyến, ngọt bùi cay đắng đều phải nếm trải, ngươi đã cố gắng là đủ rồi”.

Vệ Đông Quân cười nhạt: “Ta thì lại hy vọng nàng gặp chút khổ sở, như vậy mới hiểu được Hạ Trạm Anh đã tốt với nàng thế nào”.

Trần Khí còn độc miệng hơn: “Ta còn mong nàng sinh phải đứa con bất hiếu, để rồi nếm trải cảm giác mà năm xưa Hạ Trạm Anh từng chịu vì nàng”.

Nuôi nấng một đứa trẻ suốt năm năm, nghe mấy lời đó, sắc mặt Nguyệt Nương cũng thoáng u ám.

Ninh Phương Sinh thấy được, bèn hỏi: “Nhậm Phù Dao thì loại trừ rồi, vậy còn ngươi?”.

“Ta sao?”. Nguyệt Nương bỗng bật cười: “Nếu ta còn vướng bận trong lòng với phu nhân thì đêm hôm ấy đã không buông tay. Khoảnh khắc buông tay ấy, ta bỗng nhận ra rằng… đối với phu nhân mà nói…”

Nàng cúi đầu, nhẹ giọng: “C.h.ế.t cũng là một sự giải thoát”.

Lời này khiến Ninh Phương Sinh bất ngờ: “Vậy ra ngươi đã hoàn toàn buông bỏ cái c.h.ế.t của Hạ Trạm Anh rồi sao?”.

Buông bỏ ư? Không hẳn là thế.

“Chỉ cần thấy bánh ngàn lớp, ta sẽ nhớ tới ba chữ phu nhân từng nói: ‘ăn lúc còn nóng’, thấy ai mặc áo đỏ, ta lại nhớ về đêm hôm ấy…”.

Nguyệt Nương ngẩng lên, ánh mắt bình thản.

“Nhưng khi còn sống, phu nhân từng nói, mắt nàng có thể dung chứa mọi thứ, duy chỉ không dung được nước mắt. Nay dưới suối vàng dù có khổ thì ít ra cũng không phải khóc nữa. Ta nghĩ… vậy cũng tốt rồi”.

Ninh Phương Sinh: “Ngươi chắc chứ?”.

“Ta chắc. Nếu không chắc, ta đã chẳng xem Tứ nãi nãi như con ruột của mình. Ta sẽ hận nàng, vì nàng đã phụ lòng phu nhân”.

Nguyệt Nương cười, đầy bất đắc dĩ: “Hơn nữa, con người phải tự cứu lấy mình. Suốt ngày sống trong quá khứ, cả đời này cũng đừng mong thoát ra nổi. Vậy chẳng phải quá khổ rồi sao?”.

Trong rừng cây lại một lần nữa chìm vào tĩnh lặng.

Ba người nhìn nhau, đều thấy sự bối rối trong mắt đối phương. Bọn họ lặn lội ngàn dặm đến đây, đặt cược vào tình cảm của Nhậm Phù Dao đối với mẹ mình, là yêu, hận hay hối hận… đều là chấp niệm.

Nào ngờ… Thở dài!

Nếu như Nhậm Phù Dao và Nguyệt Nương đều bị loại trừ thì còn ai có thể sinh ra chấp niệm vì cái c.h.ế.t của Hạ Trạm Anh? Tới bước đường cùng rồi, ánh mắt ba người lại đồng loạt đổ dồn về phía Nguyệt Nương.

Nguyệt Nương cũng cảm nhận được sự nghiêm trọng của vấn đề, trong đầu lập tức lục lọi một lượt.

“Phía Nhậm phủ, ta thấy chẳng cần điều tra nữa. Ta sống trong phủ đó mấy chục năm, rõ như lòng bàn tay, biết quá rõ đám người ấy là hạng gì”.

Ninh Phương Sinh: “Ý ngươi là nên điều tra phía Hạ phủ?”.

Nguyệt Nương trầm ngâm thật lâu, nói: “Phía Hạ phủ, người lo cho phu nhân nhất là hai vị tỷ tỷ của nàng. Nhưng cả hai đều sống khá tốt, có con trai, con gái đầy đủ, ta thấy cũng không giống”.

Vệ Đông Quân: “Còn cha mẹ của Hạ Trạm Anh thì sao?”.

Nguyệt Nương cười nhạt một tiếng: “Tiểu thư đừng nhắc đến họ nữa. Một người đóng vai mặt đỏ, một người mặt trắng*, luận mưu mô thì ai qua nổi hai vợ chồng đó chứ”.

*ý chỉ hai người phối hợp như đóng tuồng: một người làm vai tốt, một người làm vai xấu

Trần Khí: “Vậy có thể là Nhậm Tắc Danh không?”.

Trong mắt Nguyệt Nương lóe lên một tia dịu dàng: “Vị thiếu gia ấy thì có khả năng đấy. Lúc phu nhân còn sống, tuy quản hắn rất chặt, nhưng tình mẫu tử sâu đậm, hắn rất quấn quýt phu nhân”.

Ninh Phương Sinh: “Ngoài ra, ngươi còn nghĩ tới ai nữa không?”.