Chương 155 - Trảm Trần Duyên - Di Nhiên

Trảm Trần Duyên - Di Nhiên

Đêm khuya, Nguyệt Nương vẫn ngủ ở gian ngoài, mơ mơ màng màng chợt nghe có người gọi mình.

“Nguyệt Nương”.

Nàng mở mắt ra nhìn, là phu nhân. Phu nhân mặc một chiếc áo đỏ thẫm. Đây là chiếc áo nàng thích mặc nhất. Lúc họa sư vẽ chân dung nàng cũng mặc chiếc áo này. Sau khi mang thai, chiếc áo ấy được cất vào tận đáy rương, chưa từng lấy ra lần nào.

Tim Nguyệt Nương thắt lại, giật mình ngồi bật dậy.

Hạ Trạm Anh kéo tay nàng, dắt nàng vào trong phòng, ấn nàng ngồi xuống ghế. Lúc này Nguyệt Nương mới phát hiện, trên môi phu nhân có thoa son, đỏ rực rỡ, khiến cả người thêm phần kỳ dị.

Hạ Trạm Anh khép nhẹ cánh cửa lại, đi đến trước mặt nàng rồi quỳ xuống.

“Phu nhân!”.

Nguyệt Nương hồn bay phách lạc, lập tức quỳ xuống theo: “Phu nhân, người đang làm gì vậy?!”.

Hạ Trạm Anh mỉm cười: “Nguyệt Nương, ngươi là người thông minh”.

Nụ cười ấy vừa hiện lên, trong lòng Nguyệt Nương lập tức hiểu tất cả, nước mắt tuôn như mưa.

“Phu nhân, trên đời này ai mà chẳng có nỗi khổ riêng, người tuyệt đối đừng nghĩ quẩn…”.

Hạ Trạm Anh chỉ mỉm cười, không nói gì.

“Phu nhân à, thà sống dở sống dại còn hơn là c.h.ế.t. Đợi hai đứa nhỏ lớn thêm chút nữa, cuộc sống rồi sẽ đỡ hơn thôi”.

Nguyệt Nương cuống quýt: “Hơn nữa, tự tử là trọng tội, là sẽ phải...”.

“Nguyệt Nương”. Hạ phu nhân điềm nhiên ngắt lời nàng: “Ngươi đã theo ta mười lăm năm, hiểu rõ ta là người thế nào, cũng hiểu rõ tâm tư của ta nhất”.

“Phu nhân…”. Nguyệt Nương nghẹn ngào không thốt nên lời.

Hạ Trạm Anh lấy khăn lau nước mắt giúp nàng.

“Ta gọi ngươi dậy là vì hai chuyện. Chuyện đầu tiên, là muốn nhờ ngươi chăm sóc Phù Dao. Có ngươi ở đây, ta mới yên tâm mà đi”.

Nguyệt Nương nắm c.h.ặ.t t.a.y nàng, cố kìm nước mắt: “Phu nhân, coi như nô tỳ cầu xin người, chúng ta cứ sống tiếp đi…”.

“Chuyện thứ hai, là muốn ngươi tiễn ta một đoạn”.

Hạ Trạm Anh bỗng rũ mắt xuống, thở dài một hơi: “Lên đường một mình cảm thấy quạnh hiu quá. Từ nhỏ ta đã thích rôm rả”.

“Phu nhân… nghĩ đến hai đứa trẻ đi. Nếu không còn mẹ, chúng phải sống sao đây?”.

“Không nghĩ nữa. Chúng cũng có con đường của riêng mình”.

Bàn tay Nguyệt Nương nắm chặt lấy tay nàng càng siết mạnh hơn, gân xanh trên mu bàn tay nổi hẳn lên.

Hạ Trạm Anh ngẩng đầu. Ngũ quan nàng vốn không mềm mại, nhìn kỹ còn có nét sắc sảo. Thế nhưng giờ khắc này, nét mặt lại dịu hẳn đi, mang theo đôi chút van nài: “Nguyệt Nương, coi như ngươi đang làm việc thiện một lần, được không?”.

Được không? Không được. Nguyệt Nương lắc đầu như trống bỏi. Mười lăm năm sớm tối bên nhau, làm sao nàng có thể trơ mắt nhìn phu nhân đi tìm cái c.h.ế.t?

“Phu nhân, đời nữ nhân chúng ta đều là gắng gượng sống mà qua. Người ráng thêm chút nữa…”.

“Ta đã gắng bao nhiêu năm nay rồi, thêm nữa cũng chẳng còn ý nghĩa gì”.

Hạ Trạm Anh muốn rút tay về, không rút được, bèn bất ngờ đứng dậy. Nguyệt Nương cũng đứng dậy theo. Lúc này trong đầu nàng chỉ còn một ý niệm, giữ thật chặt bàn tay này, tuyệt đối không buông, không thể buông.

“Chiếc áo này là năm xưa lão thái thái tặng ta. Ta mặc cho bà xem, bà cười đến híp cả mắt, cứ khen đẹp mãi không thôi”.

Hạ Trạm Anh thở dài: “Lâu quá không mặc, cảm giác thân mình cũng chẳng còn chống nổi nó nữa. Ngươi xem, có khó coi lắm không?”.

Nguyệt Nương theo bản năng ngẩng đầu nhìn, lúc này mới thấy chiếc áo đỏ kia như một lớp da mỏng, khoác lên người nàng một cách lỏng lẻo, trống trải. Nhìn lên trên là gương mặt tiều tụy hốc hác, gò má nhô cao, khiến đôi mắt càng thêm lõm sâu. Ánh nến hắt lên, soi rõ từng nếp nhăn trên gương mặt ấy, cũng soi rõ sự c.h.ế.t chóc nặng nề trong đôi mắt kia.

Nguyệt Nương không dám tin vào mắt mình. Nàng chợt nhớ đến lần đầu tiên chủ tớ gặp nhau, phu nhân cũng mặc chiếc áo đỏ này, gương mặt khi ấy trắng trẻo đầy đặn, đôi mắt đen nhánh sáng ngời, ánh lên nụ cười. Nụ cười ấy rạng rỡ biết bao, khiến lòng người ấm áp, vô cớ sinh ra chút hy vọng.

Nguyệt Nương c.ắ.n chặt môi, chẳng nói nổi một lời, chỉ lặng lẽ buông tay ra.

Hạ Trạm Anh dường như đã đoán trước nàng sẽ buông, nhẹ nhàng nhắm mắt lại, như an lòng, như cảm kích. Sau đó xoay người, bước ra khỏi phòng.

Ngoài viện, trăng thượng huyền treo lơ lửng, ánh sáng nhuộm cả đất trời một màu lạnh lẽo.

Hạ Trạm Anh đi đến bên giếng, quay đầu lại, nhìn Nguyệt Nương một cái. Ánh mắt ấy, không bi không hỉ, bình thản như nước.

Nguyệt Nương “phịch” một tiếng quỳ rạp xuống đất, nước mắt trào như suối.

Phu nhân à… nước giếng lạnh lắm…

******

Sáng sớm tháng chín, còn lạnh hơn cả nước giếng. Nghe một câu chuyện tuyệt vọng đến vậy, lòng người lập tức lạnh buốt tận xương.

“Hu hu…”.

Âm thanh vang lên từ phía dưới.

Ninh Phương Sinh cúi đầu, thấy Trần đại nhân ngồi thụp dưới đất, nước mắt rơi lã chã. Bên kia, Vệ Đông Quân gục vai, im lặng không nói, chẳng rõ đang nghĩ gì.

Ninh Phương Sinh đợi một chút rồi hắng giọng, vừa khiến hai người kia giật mình, cũng vừa kéo Nguyệt Nương từ dòng ký ức quay về thực tại.

“Xin lỗi, ta nói hơi nhiều rồi”. Nguyệt Nương lau nước mắt.

“Xưa giờ chưa từng có ai hỏi ta những chuyện này, người nhà họ Nhậm cũng vậy, người Hạ gia cũng vậy đều vờ như không biết. Thực ra những lời này ta đã để trong lòng rất lâu rồi”.

Ninh Phương Sinh gật đầu, hỏi: “Nhậm Phù Dao thì sao?”.

Nguyệt Nương biết hắn muốn hỏi gì, chẳng hề giấu giếm: “Tiểu thư chỉ biết khóc”.

Bảy ngày giữ linh, khóc.

Lo hậu sự xong, khóc.

Ba tháng trôi qua, hễ ai nhắc đến phu nhân, nàng vẫn khóc.

Trần Khí lập tức đứng bật dậy, giọng u ám: “Người đối xử tốt với nàng nhất đã không còn, nàng không khóc mới lạ”.

Giọng nói có phần chua chát, nhưng Nguyệt Nương chẳng hề để tâm.

“Thực ra tiểu thư cũng chẳng phải người xấu, chỉ là còn nhỏ tuổi, tính tình yếu đuối, tai mềm, không để tâm, chưa từng trải qua sóng gió”.

Ninh Phương Sinh hỏi: “Sau đó thì sao?”.

“Sau khi lo xong tang lễ, ta đến hầu hạ tiểu thư. Ba tháng sau, nàng nói không muốn ở lại Nhậm phủ nữa, nàng nói, ở lại sẽ luôn nhớ đến phu nhân”.

Nguyệt Nương ngập ngừng một lát: “Thật ra là vì Nhậm phủ đã khác rồi, lòng người cũng đổi thay, mọi thứ đều không còn như trước”.

Ba người bên đối diện đều hiểu, sự đổi thay ấy bắt đầu từ đâu. Hạ phu nhân mất rồi, nhưng Nhậm Trung Kỳ còn trẻ, căn bản là không thể thủ tiết. Hơn nữa, phủ Trường Bình Bá cũng không thể mãi thiếu nữ chủ nhân. Việc tái giá chỉ là chuyện sớm muộn.

Xưa có câu: Có mẹ kế thì cũng xem như có thêm cha dượng.

Nhậm Phù Dao vốn là trưởng nữ duy nhất, con vợ cả của phủ Trường Bình Bá, ai nấy đều nâng niu trong lòng bàn tay. Giờ Hạ phu nhân đã mất, người rồi cũng phải gả đi như nàng lập tức rơi từ đỉnh cao xuống đáy. Lòng người… làm sao không thay đổi?

“Thật ra còn một nguyên nhân khác ép nàng phải rời khỏi phủ Trường Bình Bá”.

Nguyệt Nương nói: “Sau khi phu nhân mất, Hạ gia và nhà họ Nhậm ngồi lại thương lượng, viết rõ trắng đen hai điều kiện: một là lão gia có tái giá, sinh con thêm thì tiểu thiếu gia nhất định phải kế thừa tước vị. Hai là của hồi môn phu nhân để lại cho tiểu thư, tức cửa hàng kia, không ai được rút bạc từ đó ra, tất cả đều dùng làm hồi môn cho tiểu thư”.

Nhắc đến tiền bạc, đầu óc Vệ Đông Quân lập tức xoay chuyển nhanh chóng: “Tên họ Nhậm ấy muốn mượn bạc từ cửa hàng của con gái à?”.