Chương 154 - Trảm Trần Duyên - Di Nhiên

Trảm Trần Duyên - Di Nhiên

Tại sao? Nguyệt Nương không lên tiếng, như thể đang hồi tưởng, cũng như thể đang suy nghĩ.

Một lúc lâu sau, ánh mắt m.ô.n.g lung của nàng mới dần dần có tiêu cự.

“Bức họa ấy vốn được cất trong rương của phu nhân. Người không hay lấy ra, nhưng hễ lấy ra thì lại ngắm cả nửa ngày. Về sau lão gia muốn đốt tranh, phu nhân mới giấu tranh ở cửa tiệm”.

“Sau khi bức họa bị thiêu, ta cảm thấy hồn phách của phu nhân cũng chẳng còn. Dung mạo vẫn là dung mạo ấy, tính tình vẫn là tính tình xưa, nhưng ta luôn có cảm giác… có cảm giác như người ấy đã đổi thành một ai khác rồi”.

Ninh Phương Sinh hỏi: “Ngươi nói vậy là có ý gì?”.

Nguyệt Nương đáp: “Giống như một người sống dở c.h.ế.t dở vậy”.

Ninh Phương Sinh cau mày: “Ý ngươi là, cái phần khí phách cuối cùng níu giữ Hạ Trạm Anh sống tiếp đã không còn nữa?”.

“Đúng, đã không còn. Biến mất rồi, giống như bức họa kia bị một mồi lửa thiêu thành tro, chỉ còn lại một nắm bụi”.

Nguyệt Nương theo thói quen vân vê đầu ngón tay, nói: “Tro bụi mà, gió chỉ cần thổi một cái là tan, chẳng ai giữ nổi”.

Vết nhăn giữa hai hàng mày của Ninh Phương Sinh càng sâu hơn.

“Ý ngươi là, nếu bức họa kia còn, dù sống dở sống dại, Hạ Trạm Anh vẫn có thể sống tiếp, còn tranh không còn thì nàng cũng sống chẳng nổi?”.

“Vâng”.

“Sao ngươi lại chắc chắn như vậy?”.

“Vì phu nhân không chỉ một lần nói với ta, người bảo sau này nếu có c.h.ế.t đi, nhất định phải mang bức họa ấy chôn theo, để cùng người xuống dưới”.

Quý giá đến thế sao?

Ninh Phương Sinh hỏi: “Ngươi có hỏi vì sao lại muốn mang tranh chôn theo không?”.

“Có. Phu nhân nói, tranh là ta, ta là tranh, ta đã không còn thì sao tranh còn ở lại được”.

Tranh là ta, ta là tranh, câu này nghĩa là gì?

Ninh Phương Sinh quay đầu nhìn Vệ Đông Quân.

Vệ Đông Quân lắc đầu: Không hiểu.

Hắn lại quay sang nhìn Trần đại nhân.

Trần đại nhân bĩu môi: Biết thì nói là biết, không biết thì nói là không biết.

Một cơn gió lạnh như thổi qua lồng n.g.ự.c Ninh Phương Sinh, hắn đành trở lại nhìn Nguyệt Nương: “Ngươi hiểu ý câu đó sao?”.

“Chỉ là một bức họa cũ thôi mà, ai cũng chẳng coi trọng. Những lời phu nhân nói, ta cũng chỉ tưởng là nói chơi”. Nguyệt Nương nói: “Nếu không phải họa sư xảy ra chuyện, nếu không phải phu nhân giấu bức họa đi thì ta nào ngờ bức họa đó lại quan trọng với phu nhân đến vậy”.

Ngay cả Nguyệt Nương, tỳ nữ thân cận theo hầu mười lăm năm còn không hiểu, người có thể hiểu nổi, e chỉ còn Hạ Trạm Anh đã c.h.ế.t uổng nơi thành Uổng Tử kia thôi.

Ninh Phương Sinh không hỏi tiếp, vòng sang chuyện khác: “Ngươi kể tiếp đi”.

Sắc mặt Nguyệt Nương chợt trầm xuống: “Kể tiếp thì… phải nói đến cái c.h.ế.t của phu nhân rồi”.

Không thể tránh được nữa.

Ninh Phương Sinh: “Vậy thì nói đi”.

Nên bắt đầu từ đâu đây?

Hôm đó, khi phu nhân từ tiệm trở về, Nguyệt Nương đã thấy có gì đó không ổn, hốc mắt phu nhân đỏ hoe, nửa bên mặt hằn rõ năm dấu ngón tay, hai cổ tay đều bị siết đến bầm tím.

Nàng vội vã bước lên hỏi có chuyện gì xảy ra. Phu nhân không nói gì, chỉ lặng lẽ rơi hai hàng lệ. Nguyệt Nương sợ đến hồn vía lên mây. Mấy năm theo hầu phu nhân, hốc mắt phu nhân đỏ thì đã từng thấy nhiều, nhưng khóc trước mặt nàng thì thật sự hiếm có.

“Phu nhân làm sao thế, đã xảy ra chuyện gì rồi? Nói một câu đi, đừng để nô tỳ lo lắng”.

“Không sao, ta chỉ là… nhớ tổ mẫu ta quá thôi”.

Phu nhân nhanh chóng lau nước mắt, nói: “Ngươi đi làm việc đi, ta ngủ một lát”.

Nguyệt Nương hầu hạ phu nhân nằm nghỉ, rồi lập tức đi gọi hai nha hoàn thân cận của phu nhân.

Từ lời kể đứt quãng trong nước mắt của hai người họ, nàng mới biết: lão gia dẫn theo hơn chục người xông vào cửa tiệm, thiêu hủy bức họa, còn tát phu nhân một cái trời giáng.

Nàng mới hay, suốt quãng đường về, phu nhân chỉ nhờ đôi chân yếu ớt gắng gượng bước đi, còn bị viên đá xanh nhô lên làm vấp ngã giữa đường.

Nàng mới hay, khi được hai nha hoàn đỡ dậy, phu nhân hoàn toàn không có phản ứng gì, đến tiếng “đau” cũng không thốt lên, chỉ tiếp tục từng bước đi về phía trước như một cái xác không hồn.

Phu nhân không kêu đau nhưng Nguyệt Nương thì đau thấu tim gan.

Tối hôm ấy, nàng đun một ấm nước nóng bưng vào phòng, định xoa bóp mặt và cổ tay cho phu nhân, tiện thể khuyên nhủ vài câu. Nào ngờ, phu nhân lại ngồi dưới cửa sổ như chẳng có gì xảy ra, đang xem sổ sách. Xem xong, người rửa mặt rồi đi ngủ như thường lệ.

Nguyệt Nương lo lắng, bèn ngồi canh bên ngoài, dỏng tai nghe ngóng động tĩnh trong phòng, nhưng cả đêm chẳng có tiếng gì.

Sáng hôm sau, phu nhân dẫn nàng đi mấy cửa tiệm, rút hết số ngân lượng có sẵn, rồi dạo hết chợ Đông đến chợ Tây, mua đầy một xe quần áo.

Nguyệt Nương mang xe quần áo ấy đến Hạ phủ, thấy hai vị lão gia Hạ gia hớn hở vui mừng, lòng nàng chỉ thấy ngổn ngang.

Đêm ấy, phòng phu nhân vẫn yên ắng như cũ.

Sự yên tĩnh ấy khiến nàng vô cùng bất an, ngủ cũng chẳng yên giấc, cứ thấy như có chuyện gì sắp xảy ra.

Ngày thứ ba, phu nhân gọi nàng vào phòng, lấy từ đáy rương ra một cây trâm Hồng ngọc, dặn mang đến thuyền ở phía Tây thành, giao cho một người tên gọi Hướng Tiểu Viên.

Nàng lần theo địa chỉ tìm đến, không ngờ Hướng Tiểu Viên lại là một kỹ nữ sống bằng nghề bán thân trên thuyền. Nguyệt Nương kinh ngạc đến cực độ. Phu nhân sao lại quen biết người như vậy?

Về phủ, nàng định bụng sẽ hỏi cho rõ, không ngờ phu nhân lại dẫn hai đứa nhỏ ra ngoài lần nữa. Phu nhân rất hiếm khi ra ngoài liên tục, lần này còn mua cho tiểu thư một đôi trâm vàng, mua cho thiếu gia một con vẹt biết nói. Con vẹt ấy thiếu gia đã nhắc đến từ lâu lắm rồi.

Ba mẹ con ăn tối ở một tửu lầu ngoài phủ, đến khi trời tối mịt mới trở về, nàng đứng chờ ở cổng nhỏ đã sốt ruột đến phát cáu.

Khi ba người xuống xe ngựa, ai nấy đều rạng rỡ vui vẻ. Nhất là thiếu gia, dựa vào người phu nhân, hào hứng nói: “Mẹ, vịt bát bảo của tửu lầu đó thật ngon, sau này chúng ta lại đi ăn nữa nhé”.

Phu nhân xoa đầu con trai, mỉm cười nói “được”, rồi vòng tay ôm lấy vai tiểu thư. Cả người tiểu thư cứng đờ. Đã lâu lắm rồi nàng chưa được phu nhân thân thiết như vậy. Phu nhân nhìn nàng, ánh mắt dịu dàng lặng lẽ, không nói gì. Bị đôi mắt đen láy kia nhìn, tiểu thư hơi chột dạ, bèn quay mặt đi. Phu nhân mỉm cười, một nụ cười nhạt ngắt.

Nguyệt Nương đứng bên nhìn rõ rành rành, lập tức bước đến đón.

Phu nhân đưa cho nàng một gói giấy, bên trong là món bánh ngàn lớp nàng thích nhất, dặn nàng ăn lúc còn nóng.

Đúng lúc ấy, tiểu thư như khoe của, lấy đôi trâm vàng ra. Nguyệt Nương liếc nhìn thì bỗng thấy cõi lòng rối ren. Mấy hôm trước, phu nhân từng nói với nàng, khi tiểu thư đến tuổi cập kê sẽ đổi kiểu tóc, nên muốn tặng con gái một đôi trâm vàng. Nhưng… tiểu thư còn hơn hai năm nữa mới đến tuổi cập kê.

Trước mặt hai đứa nhỏ, nàng không tiện hỏi nhiều, chỉ khen một câu “đẹp lắm”, rồi định đỡ phu nhân vào phòng. Phu nhân gạt tay nàng ra, nói sẽ đưa hai đứa nhỏ về phòng trước. Chuyến đưa ấy mất thêm chút thời gian.

Phu nhân về đến viện thì trời đã khuya. Người không vội vào phòng mà đứng lặng trong viện.

Nguyệt Nương nhìn bóng lưng gầy guộc của phu nhân, chỉ thấy lòng càng thêm hoảng loạn, bèn khuyên: “Phu nhân, đêm lạnh rồi, vào phòng thôi”.

“Bảo người nấu ít nước nóng, ta muốn rửa mặt rửa tay, sưởi ấm một chút”.

Rửa xong, hong khô tóc, phu nhân có vẻ đã mỏi mệt, ngáp liên tục, bao nhiêu lời nàng định nói đều phải nuốt trở lại, nghĩ bụng để mai rồi hỏi cũng chưa muộn.