Chương 152 - Trảm Trần Duyên - Di Nhiên

Trảm Trần Duyên - Di Nhiên

"Ta không biết nguyên do, phu nhân cũng chẳng nói. Ta hỏi, phu nhân chỉ bảo rằng: con người tranh một hơi thở, Phật tranh một nén hương, trả bạc rồi thì trong lòng mới yên ổn, sẽ không còn mắc nợ ai nữa. Phu nhân còn nói, nợ người ba phần là tình, năm phần là oán, bảy phần là thù, mười phần là sát. Không cẩn thận sẽ khiến nhà tan cửa nát”.

Nguyệt Nương im lặng một lúc: "Phủ Trường Bình Bá coi như giữ được, nhưng phu nhân thì lại lâm bệnh nặng”.

Có một chiều tà, nàng bưng t.h.u.ố.c vào phòng, thấy phu nhân tựa đầu giường, hai mắt đỏ hoe. Nàng ngồi xuống bên giường khuyên phu nhân nên nghĩ thoáng hơn. Phu nhân chỉ cười, không nói một lời. Nguyệt Nương nhìn nụ cười của phu nhân, trong lòng chỉ thấy xót xa. Chỉ trong vòng một tháng ngắn ngủi, phu nhân đã gầy đến mức biến dạng.

Nàng đút t.h.u.ố.c cho phu nhân uống, phu nhân xua tay, bỗng nhẹ giọng nói: "Vừa rồi ta mơ thấy lão thái thái. Bà hỏi ta: 'Tam nhi à, sao con lại sống thành ra thế này?'".

Câu nói ấy khiến lòng Nguyệt Nương như bị d.a.o cắt. Bởi vì chỉ có nàng mới biết, tay phu nhân nắm là dao, nhưng dưới gối lại giấu nước mắt.

Trong rừng cây nhỏ, chợt không ai lên tiếng.

Vệ Đông Quân thở ra một hơi nặng nề: "Hạ Trạm Anh... chưa bao giờ khóc trước mặt người khác sao?".

Nguyệt Nương cố nén lệ: "Phu nhân nói: trước mặt người thì phải cười, phải cười rạng rỡ hơn bất cứ ai, đó là vũ khí của chúng ta, của nữ nhân”.

Sắc mặt Vệ Đông Quân chợt biến đổi. Chẳng phải người ta vẫn bảo nước mắt mới là vũ khí của nữ nhân sao? Những giọt lệ trong suốt rơi xuống, dù là nam nhân sắt đá đến đâu cũng mềm lòng, cái gì cũng sẵn sàng trao ra.

Đúng lúc đó, Ninh Phương Sinh bất chợt hỏi: "Lão thái thái mất như thế nào?".

"Hẳn là qua đời vì tuổi già bệnh tật. Nhưng ra đi rất đột ngột, từ lúc phát bệnh đến khi tắt thở chỉ vỏn vẹn ba ngày”.

"Ba ngày, nhanh vậy sao?". Trần Khí nghe không ổn.

Ninh Phương Sinh nhíu mày: "Lúc bà mất, bao nhiêu tuổi?".

Nguyệt Nương đáp: "Chừng bảy mươi tư, bảy mươi lăm gì đó”.

Trần Khí mới yên tâm phần nào: "Vậy cũng coi như thọ rồi. Mất trong ba ngày cũng là chuyện bình thường, dầu cạn đèn tắt, Vệ Đông Quân, ngươi nói xem?".

"Hả?".

Vệ Đông Quân bừng tỉnh, vẻ mặt mơ hồ.

Trần Khí nhìn dáng vẻ ngẩn ngơ ấy lập tức biết nàng đang lơ đễnh, tức giận giơ tay vòng qua Ninh Phương Sinh, búng mạnh lên trán nàng một cái.

Vệ Đông Quân đau đến nhăn mặt, định đ.á.n.h trả thì chợt nghe Ninh Phương Sinh ho một tiếng rồi hỏi: "Nhậm Phù Dao còn làm gì khiến Hạ Trạm Anh đau lòng nữa?".

Nguyệt Nương đáp: "Trong ký ức của ta, còn hai việc nữa”.

Ninh Phương Sinh: "Là hai việc gì?".

Nguyệt Nương: "Việc thứ nhất là vụ phu nhân treo thiếu gia lên đánh”.

Vệ Đông Quân quên cả cơn đau ở trán: "Chuyện đó hình như không có liên quan gì đến Nhậm Phù Dao?".

Nguyệt Nương ngạc nhiên: "Nàng biết chuyện đó?".

Vệ Đông Quân gật đầu: "Nghe Nhậm Trung Kỳ nói là Nhậm Tắc Danh làm đổ lư hương trong Phật đường, khiến Hạ Trạm Anh nổi giận, còn vung cả d.a.o ra nữa”.

Nguyệt Nương nghe vậy bèn lạnh lùng cười: "Chỉ kể kết quả, không kể nguyên nhân”.

Vệ Đông Quân: "Nguyên nhân là gì?".

Nguyên nhân ấy rất đơn giản.

Thiếu gia làm vỡ lư hương xong, sợ bị đ.á.n.h nên vu cho tiểu nha hoàn dọn dẹp Phật đường là người làm vỡ. Tiểu nha hoàn để chứng minh bản thân trong sạch, đã đập đầu vào tường, suýt nữa mất mạng.

Sau khi điều tra rõ sự thật, phu nhân lập tức treo thiếu gia lên đánh, không ai can nổi. Lão gia nghe tin thì vội chạy đến, định giật roi trong tay phu nhân, nhưng phu nhân không chịu buông, hai người giằng co. Phu nhân sức yếu, roi bị cướp đi, trong cơn tức giận, nàng rút d.a.o ra rạch lão gia một nhát.

Một bên là thiếu gia khóc gào t.h.ả.m thiết. Một bên là lão gia m.á.u chảy đầm đìa. Một bên là phu nhân tóc tai rối bù, đứng đờ ra như một kẻ điên...

Những cảnh ấy khiến Nhậm Phù Dao sợ đến run rẩy, nước mắt ròng ròng.

Đúng lúc ấy, lão thái thái chỉ tay vào mặt phu nhân mắng: “Ngươi là đồ độc phụ, đó là con ruột ngươi mà ngươi cũng xuống tay, vậy thì còn chuyện gì mà ngươi không dám làm nữa hả?".

Lúc đó, phu nhân chợt vuốt lại mái tóc rối, ưỡn ngực, từng chữ, từng lời đối mặt với lão thái thái:

"Người xưa nói ba tuổi đã thấy rõ bản chất. Con ta và con bà giống nhau, gây chuyện rồi là chui đầu như rùa rút cổ, bắt người khác phải gánh hậu quả. Trận đòn này, ta muốn nó nhớ: là nam nhi thì phải dám làm dám chịu. Chỉ khi một nam nhân có trách nhiệm, mới xứng đáng lập thân lập nghiệp, mới xứng đáng làm cha. Ta không thể để con ta sau này đi hại con gái nhà người khác”.

Lời vừa dứt, tia nắng đầu tiên của buổi sớm rọi qua rừng cây, một luồng sáng chiếu thẳng vào người Nguyệt Nương khiến cả khuôn mặt nàng bừng sáng rạng rỡ.

Vệ Đông Quân nhìn gương mặt ấy, cảm giác mơ hồ vừa mới lắng xuống lại trào dâng trở lại. Từ nhỏ đến giờ, nàng chưa từng nghe nữ nhân nào nói ra câu "không thể để con mình đi hại con gái nhà người ta". Ngay cả tổ mẫu sáng suốt hiểu lý lẽ của nàng cũng luôn cho rằng, con trai nhà mình thế nào cũng tốt, trên đời này không nữ nhân nào xứng đáng với nó.

Ninh Phương Sinh liếc nhìn Vệ Đông Quân: "Vậy sau đó thì sao?".

"Lời nói đó khiến lão thái thái tức đến suýt ngất. Tiểu thư cũng không biết lấy đâu ra dũng khí, đột nhiên hét lên với phu nhân một câu”.

"Nàng ấy hét gì?".

"Tiểu thư hét…”. Nguyệt Nương c.ắ.n chặt răng: "Mẹ, mẹ có thể đừng làm ầm lên nữa được không? Chỉ là cái lư hương thôi mà, mẹ nhất định phải làm cả nhà chẳng ai được yên à?".

Rừng cây nhỏ im phăng phắc. Sắc mặt ba người trẻ lúc ấy y hệt nét mặt năm xưa của Hạ Trạm Anh khi nghe Nhậm Phù Dao hét câu đó. Chỉ có điều, sắc mặt phu nhân ngày ấy còn nhợt nhạt hơn ba người bọn họ rất nhiều.

"Thật ra, lời tiểu thư nói cũng không sai. Người xưa chẳng đã bảo sao: gia hòa thì vạn sự hưng. Người ta còn nói chuyện lớn hóa nhỏ, chuyện nhỏ hóa không. Nhưng câu đó, dẫu đúng thì cũng không nên là tiểu thư nói ra”.

Nguyệt Nương chậm rãi nói: "Phu nhân không muốn thiếu gia sau này đi hại con gái nhà người khác, chẳng phải cũng là mong tiểu thư sẽ gặp được người tử tế, sống cuộc đời hạnh phúc hay sao?".

Vệ Đông Quân lẩm bẩm: "Nàng ấy đang đ.â.m d.a.o vào tim Hạ Trạm Anh...”.

"Không chỉ vậy đâu”. Ninh Phương Sinh trầm giọng: "Nàng ấy hét câu đó, chẳng khác nào đứng về phía Nhậm Trung Kỳ và lão thái thái. Bên này chỉ còn lại Hạ Trạm Anh lẻ loi một mình”.

Một hồi yên lặng, Ninh Phương Sinh thở dài.

"Nàng ấy... thật sự cô đơn”.

Hai chữ "cô đơn", Vệ Đông Quân và Trần Khí đều chưa từng trải qua. Trong những năm tháng tuổi trẻ của họ, lúc nào cũng là sự náo nhiệt của hai gia đình Vệ, Trần, tệ nhất cũng có nhau làm bạn.

Nhưng lúc này, hai người mới chợt nhận ra, mặt trái của cô đơn không phải là náo nhiệt, cũng chẳng phải là có người bầu bạn, mà là: giữa một đám đông, nhìn quanh, không có lấy một người cùng phe với mình.

Ánh mắt hai người đồng thời nhìn về phía Ninh Phương Sinh, trong lòng cùng dấy lên một suy nghĩ.

Vậy còn hắn thì sao? Có đồng bạn chăng?