Chương 15 - Trảm Trần Duyên - Di Nhiên

Trảm Trần Duyên - Di Nhiên

Chạy một mạch xuống núi, Vệ Đông Quân mệt đến mức thở hổn hển như chó. Trần Thập Nhị thì không mệt, nhưng bị dọa cho phát khiếp. Xe ngựa vẫn còn đó, nhưng người đ.á.n.h xe đã đổi thành một lão già.

Lão già nhe răng cười với hai người: “Có người bỏ tiền thuê lão đưa hai vị quý nhân về”.

Lúc này bầu trời đầy mây đen vần vũ. Tiếng sấm khi gần khi xa. Vệ Đông Quân lúc này có cả bụng chuyện muốn nói. Còn Trần Thập Nhị thì có cả bụng điều muốn hỏi. Hai người liếc mắt nhìn nhau.

Lên!

*****

Lão đ.á.n.h xe đ.á.n.h rất êm, xe chạy vững chãi, không sóc một chút nào. Vệ Đông Quân lại bắt đầu chê, xe chạy êm như thế này thì nàng làm sao lén lút thì thầm với Trần Thập Nhị được?

Suy nghĩ đổi chiều… Lén lút thì được gì? Người ta đã sắp xếp cả người đ.á.n.h xe, ý là rất rõ: tùy ngươi, muốn nói gì thì nói, nói cho đã đi. Bởi vì… dù có nói đến long trời lở đất cũng chẳng ai tin cả.

Thế là nàng ngoắc tay với Trần Thập Nhị. Trần Thập Nhị lập tức xích lại gần. Hai cái đầu kề sát vào nhau. Thì thầm rì rầm, rì rầm thì thầm...

Nửa canh giờ sau. Bỗng rèm xe bị vén lên, Trần Thập Nhị nhảy khỏi xe như thể bị xua đuổi, ôm đầu, dáng vẻ như không biết nên chạy trốn đi đâu.

“Dừng xe!”.

“Hu...”.

Vệ Đông Quân nhảy xuống, hầm hầm đi tới trước mặt Trần Thập Nhị: “Ý ngươi là gì?”.

Trần Thập Nhị đang định trừng mắt đáp lại, bỗng cảm thấy có thứ gì đó chảy ra từ mắt. Hắn giơ tay lau, tay đầy nước mắt. Hắn cũng chẳng muốn cãi nữa, chỉ chỉ vào mắt mình, trong lòng nghĩ: ngươi xem đi, ngươi tự xem đi.

Vệ Đông Quân nhìn đôi mắt đỏ hoe của hắn, từ từ cúi gằm đầu xuống. Đừng thấy Trần Thập Nhị to con thế, thực ra từ nhỏ đã là đứa mít ướt. Vui cũng khóc, buồn cũng khóc, sợ thì… càng khóc.

Cũng đúng thôi. Chuyện về thành Uổng Tử đã đủ khiến người ta không thể tin nổi, lại còn mấy thứ như "khuy mộng", “chặt đứt duyên trần", toàn là chuyện rối tinh rối mù, chẳng đáng sợ lắm sao?

“Cái đó…”.

“Ngươi câm miệng cho ta”.

Trần Thập Nhị lùi lại một bước dài, như thể tránh tà: “Ngươi cứ ngồi xe của ngươi đi, ta tự đi bộ về”.

“Trần Thập Nhị”.

“Vệ Đông Quân!”.

Trán Trần Thập Nhị nổi gân xanh, nước mắt lại tuôn như suối: “Toàn dính phải mấy chuyện quỷ quái chẳng sạch sẽ gì, kiếp trước ta nợ ngươi cái gì hả?!”.

Vệ Đông Quân sững người một chút, rồi cúi đầu thật nhanh, lúc ngẩng lên lại, sắc mặt đã hoàn toàn bình tĩnh.

“Trần Thập Nhị, ta kể cho ngươi nghe mấy chuyện này là vì không muốn ngươi lo. Tất cả đều là chuyện của ta, ngươi đừng dính vào, cứ coi như không biết gì hết. Vệ gia giờ đang ở giữa tâm bão, sau này ngươi cũng đừng đến nữa, kẻo vạ lây”.

Nói xong, nàng xoay người leo lên xe, thò nửa cái đầu ra ngoài.

“Từ đây về kinh thành không xa, ngươi đi nhanh một chút, kẻo lát nữa trời đổ mưa lớn… Phu xe, quất roi đi, cho ngựa chạy nhanh lên”.

Trần Thập Nhị nhìn theo cỗ xe lăn bánh đi xa, lòng bỗng thấy trống rỗng. Hắn ngơ ngác nhìn quanh, như thể cả đất trời bao la chỉ còn lại mỗi mình hắn, cô đơn như cô hồn dã quỷ. Hắn từ từ ngồi xuống, ôm đầu. Lúc này hắn tới Vệ gia, vốn là định nói với nàng một chuyện quan trọng, kết quả thì sao... chuyện chính chưa kịp nói một câu, lại toàn gặp chuyện ma quỷ. Mẹ nó chứ, cảm giác nguyên một ngày nay như đang mơ vậy. Mơ? Tim Trần Thập Nhị giật thót, hắn giơ tay tự tát mình một cái.

Thành Uổng Tử. Khuy mộng. Chặt đứt duyên trần. Chắc chắn là con nhóc đó bị cái gì k*ch th*ch rồi, nói năng linh tinh không thôi. Hoặc cũng có thể, nàng vào cái biệt viện đó thì bị gã tên Ninh Phương Sinh kia yểm bùa rồi. Trần Thập Nhị bật dậy, dùng tay áo lau mặt. Không được, hắn phải nhanh chóng tìm người điều tra xem gã Ninh Phương Sinh đó rốt cuộc là người hay là quỷ?