Chương 149 - Trảm Trần Duyên - Di Nhiên

Trảm Trần Duyên - Di Nhiên

Ánh mắt của Nguyệt Nương lướt qua bàn tay đang buông thõng của Vệ Đông Quân.

Bàn tay ấy mềm mại, không cần nghĩ cũng biết là của người xuất thân từ nhà quyền quý, chẳng trách lại rõ ràng chuyện trong phủ đến thế.

"Phu nhân vừa mang thai, lão thái thái lập tức ra lệnh cho hai vợ chồng tách phòng ngủ. Khi ấy lão gia còn trẻ, khí huyết bừng bừng, chẳng khác gì con mèo thèm ăn, làm sao mà chịu đựng được. Ông ấy lập tức nảy ý muốn nạp thiếp. Phu nhân biết được thì cãi nhau với ông ấy một trận”.

Nghe đến đây, Trần Khí không nhịn được chen vào: “Cãi gì chứ? Nam nhân tam thê tứ thiếp chẳng phải chuyện thường sao?".

"Phu nhân nói, dựa vào đâu mà nam nhân thì được tam thê tứ thiếp, còn nữ nhân lại phải thủ tiết một lòng? Người nói, người m.a.n.g t.h.a.i mười tháng vì lão gia, sinh con nối dõi cho nhà họ Nhậm, lão gia không những không nên nạp thiếp, mà còn phải đối xử với người tốt hơn nữa”.

Nguyệt Nương dừng lại một chút rồi nói tiếp: “Phu nhân nói câu cuối cùng là: một nam nhân mà vài tháng cũng không nhịn nổi thì cả đời cũng chẳng làm nên được chuyện lớn gì”.

"Nói hay lắm!". Vệ Đông Quân hơi nghiêng mắt, nhìn sang Trần Khí: “Ngươi nghe cho rõ đấy”.

Ta? Trần Khí liếc mắt nhìn Ninh Phương Sinh một cái. Chẳng lẽ hắn không phải đàn ông?

Nguyệt Nương nằm mơ cũng không ngờ, lại có người vỗ tay tán thưởng lời phu nhân, kinh ngạc đến mức bất chợt không thốt nên lời.

Nàng nhớ rất rõ, sau khi phu nhân nói xong câu đó, lão gia chỉ vào mặt phu nhân nói: "Ngươi điên rồi à?", rồi phất tay áo bỏ đi.

Sau đó, lão thái thái đến khuyên, các tỷ muội trong các phòng cũng đến khuyên, cuối cùng đến cả hai tỷ tỷ ruột của phu nhân cũng tới khuyên...

Phu nhân bị làm phiền đến phát cáu, bèn tuyên bố thẳng: ai còn dám khuyên nữa, đừng trách ta "dao trắng vào, d.a.o đỏ ra".

Lão gia có chút sợ hãi, đành phải thôi chuyện nạp thiếp.

"Nhưng cũng vì câu nói đó mà danh tiếng nóng nảy của phu nhân bắt đầu lan ra. Chẳng mấy chốc, cả nhà họ Nhậm đều đồn phu nhân hay ghen”.

Nguyệt Nương thở dài: “Lúc không có ai, ta từng hỏi phu nhân, chẳng qua chỉ là một tiểu thiếp thôi, có cần làm lớn chuyện như vậy không? Các người đoán xem phu nhân nói sao?".

Vệ Đông Quân hỏi: “Nàng nói sao?".

Nguyệt Nương: “Phu nhân nói, không phải là chuyện quan trọng, nhưng có một số việc, một khi nhường rồi thì sẽ không có điểm dừng”.

Vệ Đông Quân im lặng một lúc: “Nhưng sau đó, cuối cùng nàng vẫn nhường”.

"Đó là vì lần sinh này, nàng sinh ra một tiểu thư”.

Đứa bé vừa cất tiếng khóc chào đời, bà đỡ ra báo tin vui, lão thái thái biết là cháu gái, chẳng thèm nhìn lấy một cái, quay người bỏ đi luôn. Ba ngày sau, hai người hầu trong phòng lão gia lập tức được nâng thành di nương.

"Phì!".

Vệ Đông Quân mắng lớn: “Tên Nhậm Trung Kỳ này thật hèn hạ, dám lợi dụng lúc người ta vừa sinh nở xong”.

Nguyệt Nương lẩm bẩm: “Phu nhân biết chuyện, cũng chỉ nói đúng ba chữ: thật hèn hạ”.

Một tháng ở cữ trôi qua thật lạnh lẽo. Lão gia tổng cộng chỉ đến ba lần, mà lần nào cũng là vì cần tiền mới đến nói vài câu ngọt ngào với phu nhân. Nhà mẹ đẻ thì đều có đến thăm, chỉ tiếc là phu nhân và Cố thị vừa nói với nhau chưa đến ba câu, đã lại cãi nhau.

"Sao họ lại cãi nhau?". Vệ Đông Quân nhíu mày.

"Cố thị khuyên phu nhân mau mau dưỡng sức khỏe, tranh thủ lúc còn trẻ sinh thêm một đứa con trai nữa để giữ vững vị trí”.

Phu nhân nghe xong lập tức nổi giận, lập tức đáp lại: “Muốn sinh thì tự mẹ đi mà sinh, quỷ môn quan ta đi một lần là đủ rồi, không có lần thứ hai đâu”.

Cố thị giận quá, mắng phu nhân không biết điều.

Phu nhân đáp trả: cả ngày chỉ biết con trai, con trai, con trai!

Cuối cùng hai mẹ con chia tay không vui vẻ gì.

Vệ Đông Quân đã hiểu: “Vậy nên, lúc đầu Hạ Trạm Anh nuôi Nhậm Phù Dao như con trai?".

"Tiểu thư đoán đúng rồi”.

Nguyệt Nương: “Cũng vì lý do này, mà phu nhân cố chấp đặt tên cho tiểu thư là 'Phù Dao'. Người nói, con gái của người chỉ cần được nuôi dạy tử tế thì tuyệt đối không thua bất kỳ vị công tử nào trong phủ”.

Vệ Đông Quân cảm thán: “Kỳ vọng càng lớn thất vọng cũng càng lớn”.

"Tiểu thư nhìn rõ thật. Thực ra nhiều thứ là do trời sinh, tiểu thư nhà ta vốn chẳng giống phu nhân, lại y hệt tính lão gia, chỉ nghĩ đến hôm nay, chẳng lo cho ngày mai, có thể qua ngày nào hay ngày đó”.

Vệ Đông Quân: “Người ta nói ba tuổi đã thấy được cả đời, chẳng lẽ Hạ Trạm Anh không nhìn ra con gái nàng không phải loại người ấy, mà vẫn ép nàng ta?".

"Phu nhân thông minh như vậy, làm sao không nhìn ra. Ta cũng ở bên cạnh khuyên rồi, rằng con gái thì học hành làm gì, sau này chuẩn bị sẵn của hồi môn, gả vào nhà tử tế là được. Có phu nhân ở bên cạnh bảo vệ, đời nàng có thể khổ đến mức nào chứ”.

Nguyệt Nương: “Các người đoán xem phu nhân lại nói gì?".

Vệ Đông Quân: “Nói gì?".

Cho đến giờ, mỗi khi nhớ lại đoạn đó, trong lòng Nguyệt Nương vẫn còn chấn động.

"Người nói, chính người được chuẩn bị sẵn của hồi môn, gả vào nhà tử tế, bên cạnh lại có mẹ trông nom”.

Hạ Trạm Anh cười nhạt: “Mẹ chồng năm xưa cũng gả nào Nhậm phủ giống như ta, ngươi nhìn xem cả hai chúng ta có ai sống được ngày lành nào không? Chẳng phải đều phải nín nhịn chịu đựng, nước mắt chan cơm, ngày tháng sống chẳng ra sao ư”.

Nguyệt Nương nghẹn lời, bất chợt không biết đáp thế nào, hồi lâu mới nói: “Nữ nhân nào chẳng như vậy, nhẫn một chút rồi cũng qua. Phu nhân ít nhất còn sống an nhàn giàu sang, không lo ăn mặc”.

"Cũng chỉ là tù nhân của một đời, trâu ngựa nửa kiếp mà thôi, cả đời vinh nhục đều phụ thuộc vào nam nhân cả”.

Hạ Trạm Anh lắc đầu. "Nam nhân mà có chí tiến thủ, có lương tâm thì còn đỡ. Nếu lấy phải người như lão gia... chỉ e cũng chẳng dễ gì”.

Nguyệt Nương còn chưa hoàn hồn khỏi những lời phu nhân nói, lại nghe người nói tiếp: “Tiên sinh nói, đọc sách dễ khiến con người khai trí. Ta bắt con bé học, không phải để nó thi đậu công danh như nam nhân, mà là để nó biết nhìn vấn đề như nam nhân, biết suy nghĩ như nam nhân. Để nó có đủ trí tuệ và thông minh, giải quyết được mọi chuyện tốt xấu sau này. Chứ không phải như ta, tay lúc nào cũng phải cầm dao, liều sống, liều c.h.ế.t với người này, người kia”.

Nàng chỉ vào đầu mình: "Nguyệt Nương à, nếu chỗ này mà giỏi thì không cần đến dao”.

Bình minh dần đến, trong rừng cây mờ sương lộ ra chút ánh sáng nhạt.

Không ai lên tiếng, trong tai mọi người chỉ vang lên tiếng ong ong, tất cả đều đang suy ngẫm câu nói cuối cùng của Hạ Trạm Anh.

Một nữ nhân không được học hành nhiều, phải trải qua bao nhiêu chuyện mới có thể ngộ ra được đạo lý như thế.

Nguyệt Nương thấy ba người trẻ trước mắt đều bị lời phu nhân làm cho lặng thinh, trên mặt hiện lên chút đắc ý như chuồn chuồn lướt nước.

Ninh Phương Sinh, người nãy giờ vẫn chưa lên tiếng, giờ mới lên tiếng hỏi: “Những lời này, phu nhân chưa từng nói với Nhậm Phù Dao sao?".

"Sao lại không nói? Phu nhân đã khuyên nhủ hết lời, nàng ta ngoài miệng thì vâng dạ rất hay, nhưng mấy hôm sau lại quên sạch”.

"Thứ nhất, tiểu thư còn nhỏ, thứ hai, chưa từng trải chuyện đời, chỉ nhìn thấy những điều rực rỡ bên ngoài, thứ ba là lão gia, lão thái thái bọn họ…”.

Nguyệt Nương ngừng một lát.

"Lão gia tuy không ưng việc đứa con đầu tiên là con gái, nhưng tiểu thư lại giống ông ấy từ ngoại hình đến tính cách, dần dà, lão gia cũng có chút yêu thương. Lão gia nhà ta có cái miệng ngọt xớt, dỗ dành nữ nhân thì nói chuyện hoa mỹ, dỗ tiểu thư cũng y hệt. Ông ấy trông mong tiểu thư lớn lên sẽ lấy được người tốt, có thể giúp đỡ ông ta, giúp đỡ Vệ phủ. Còn lão thái thái thì tính toán sâu xa hơn, thấy tiểu thư từ nhỏ đã xinh đẹp, bèn nảy sinh ý định đưa vào cung, mong trong nhà có được một vị Quý phi. Cho nên lão thái thái ghét nhất là nữ nhân mềm mại lại đi học quyền cước, cho rằng chẳng ra thể thống gì cả”.