Một chén trà uống xong, chuyện trong mơ cũng đã kể hết.
Trong phòng lặng đi hồi lâu.
Không trách Nhậm Phù Dao lại mơ thấy giấc mơ như vậy, bởi trong mơ đã xảy ra ba chuyện vô cùng quan trọng đối với nàng:
Lần đầu gặp mặt phu quân. Lần đầu bị đánh. Và tuyệt giao với mẹ.
Ninh Phương Sinh trầm ngâm một lúc: “Ta cảm thấy giấc mơ này là thật”.
Vệ Đông Quân gật đầu: “Dù có sai lệch thì cũng không sai lệch bao nhiêu”.
Trần Khí đỏ hoe mắt hỏi: “Năm Hạ Trạm Anh qua đời, Nhậm Phù Dao bao nhiêu tuổi?”.
Ninh Phương Sinh đáp: “Mười ba”.
Trần Khí: “Trong mơ bao nhiêu?”.
Ninh Phương Sinh: “Vừa qua mười hai, chưa tròn mười ba”.
“Nói cách khác…”. Trần Khí quay người lau nước mắt: “Hạ Trạm Anh tự vẫn, ngoài bức họa là đòn chí mạng thì Nhậm Phù Dao cũng là một nguyên nhân rất quan trọng”.
Lời này khiến Ninh Phương Sinh và Vệ Đông Quân đều im lặng.
Rõ ràng, Hạ Trạm Anh từng muốn bồi dưỡng Nhậm Phù Dao thành người có thể sánh vai cùng nam nhân, vì mục tiêu ấy, nàng đã dồn biết bao tâm huyết, cũng gánh chịu không ít áp lực. Tưởng đâu con gái và mình đồng lòng, ai ngờ đến cuối cùng, Nhậm Phù Dao không những không cảm kích, mà còn cho rằng nàng đã phát điên. Bao tâm huyết của Hạ Trạm Anh đổ xuống sông, xuống biển, thất vọng, đau lòng, cuối cùng là tuyệt vọng hoàn toàn.
“Phương pháp nuôi dạy của Hạ Trạm Anh là đúng hay sai, ta không dám đ.á.n.h giá, chỉ nói riêng về cái bộ dạng ngu ngốc của Nhậm Phù Dao thì ta thật sự nhìn không nổi”.
Vệ Đông Quân tức giận: “Mới gặp mặt nam nhân lần đầu đã nói nào là tướng mạo tốt, tính tình tốt. Ta với Trần Khí quen biết hơn mười năm rồi, mà đến giờ ta còn chưa nắm rõ tính cách hắn thế nào”.
“Sao lại lôi ta vào chuyện này?”.
Trần Khí ra vẻ vô tội: “Ta có giấu giếm gì ngươi đâu?”.
Vệ Đông Quân hừ một tiếng: “Ngươi nói ngươi có khí tiết, mà ta thật chẳng nhìn ra”.
Mẹ kiếp, chuyện này còn chưa xong hả? Trần Khí lườm Vệ Đông Quân một cái, vẻ đau buồn ban nãy tan sạch, nước mắt cũng ráo luôn.
Ninh Phương Sinh liếc nhìn Vệ Đông Quân đầy ẩn ý.
“Giờ không phải lúc nói thay Hạ Trạm Anh. Điều chúng ta cần thảo luận là Nhậm Phù Dao có phải người mang chấp niệm không?”.
Vệ Đông Quân: “Ta thấy là có”.
Trần Khí: “Ta thì thấy không”.
Ninh Phương Sinh: “Lý do?”.
“Những chuyện xảy ra hôm ấy và cái c.h.ế.t của Hạ Trạm Anh cách nhau không lâu, có khi nàng ấy đã biết lỗi, đã hối hận rồi thì sao?”.
Vệ Đông Quân: “Đặt mình vào hoàn cảnh ấy mà nghĩ, nếu là ta, ta hối hận đến mức ruột gan đều xanh lét, đêm nào cũng mơ thấy mẹ, có khi khóc tỉnh mấy lần”.
“Đó là vì ngươi biết điều”. Trần Khí hừ một tiếng: “Nếu thật sự biết lỗi, hối hận rồi thì đã không gả cho tên họ Vu kia. Hạ Trạm Anh chẳng phải đã nói rồi sao, Cố thị sắp xếp hôn sự này là để mưu cầu tiền đồ cho đứa con trai lớn nhà bà ta”.
Vệ Đông Quân nghẹn họng, không nói lại được, mãi sau mới rặn ra một câu: “Cha ruột không trông mong gì được, chẳng lẽ lại không trông cậy vào bên cữu cữu? Không thì ai lo liệu hôn sự thay một đứa trẻ mất mẹ chứ?”.
Lần này, đến lượt Trần Khí cứng họng.
Cũng phải, trẻ không mẹ như cỏ dại bên đường, một cô nương như vậy, ngoài bên cữu cữu ra thì còn biết dựa vào ai?
Hắn bực bội gãi đầu: “Ninh Phương Sinh, ngươi nói gì đi chứ!”.
“Ta cũng không chắc lắm”. Ninh Phương Sinh nói: “Trong mơ, chuyện mẹ con tuyệt giao là thật, Hạ Trạm Anh thất vọng cũng là thật. Nhưng cho dù vậy, nàng vẫn để lại toàn bộ của hồi môn cho Nhậm Phù Dao, chỉ riêng điều đó thôi, ta cảm thấy Nhậm Phù Dao cũng có thể là người mang chấp niệm”.
Trần Khí: “Ngươi nói là không chắc mà?”.
“Ta còn chưa nói hết”. Ninh Phương Sinh mặt đầy trầm ngâm: “Nhậm Phù Dao mười hai tuổi còn dám chống đối lại Hạ Trạm Anh, nhưng Nhậm Phù Dao mười tám tuổi thì các ngươi cũng đã thấy rồi, gặp chuyện chẳng có chút chủ kiến nào, chỉ biết vùi đầu vào lòng Nguyệt Nương, ngay cả cái bóng của Hạ Trạm Anh cũng chẳng đuổi kịp”.
“Ta hiểu ý ngươi rồi”. Vệ Đông Quân đón lời: “Nếu nàng thật sự có chấp niệm với Hạ Trạm Anh thì nàng phải nghĩ cách sống thành dáng vẻ mẹ nàng kỳ vọng, chứ không phải ra cái dạng yếu đuối e ấp như bây giờ”.
Ninh Phương Sinh nhìn thiếu nữ trước mắt, gật đầu một cái.
Trần Khí: “Đã không chắc chắn thì chỉ còn cách vào mộng thêm lần nữa”.
“Ta có một ý này”.
“Ta cũng có một ý”.
Hai giọng nói vang lên gần như đồng thời.
Trần Khí nhìn người này, lại nhìn người kia, trong lòng hơi bực bội.
Nói cùng lúc là chuyện của ta với Vệ Đông Quân mới phải, sao lại đến lượt Ninh Phương Sinh chen vào? Bực thật!
Ninh Phương Sinh: “Vệ Đông Quân, ngươi nói trước”.
Vệ Đông Quân: “Ta nghĩ có thể gọi Nguyệt Nương đến hỏi”.
Trong mắt Ninh Phương Sinh hiện lên một tia hứng khởi: “Nàng từng theo bên Hạ Trạm Anh, giờ lại đi theo Nhậm Phù Dao, không chỉ rõ chuyện cũ của Hạ Trạm Anh, mà cũng hiểu rất rõ hiện trạng của Nhậm Phù Dao”.
“Biết đâu…”. Vệ Đông Quân trầm ngâm: “Người thật sự có chấp niệm với Hạ Trạm Anh lại chính là nàng”.
Ý nghĩ táo bạo ấy khiến Trần Khí sững sờ, nhưng ngẫm kỹ lại, cũng không phải không có khả năng. Lỡ như là thật thì sao?
Không thể chậm trễ, hắn vỗ bàn một cái: “Nguyệt Nương thì dễ xử lý, ta sẽ sai Mã Trụ âm thầm bắt nàng về đây”.
Vừa dứt lời, cửa phòng “rầm” một tiếng bị đẩy tung, Tiểu Thiên gia lao vào: “Thưa các vị, Nguyệt Nương đang tới quán trọ của chúng ta”.
Cái gì? Ba người trong phòng đều sững sờ: Nàng đến làm gì?
*****
Nguyệt Nương đến làm gì?
Lăn qua lăn lại trên giường như bánh tráng, mãi không ngủ được, nàng quyết định ra sau rừng nhỏ sau quán trọ xem thử.
Khi phu nhân còn sống từng nói: Con người có thể hồ đồ một lúc, nhưng không thể hồ đồ cả đời.
Gõ cửa quán trọ, tiểu nhị vừa thấy là Nguyệt Nương thì giật mình. Nguyệt Nương rút từ n.g.ự.c ra hai lượng bạc vụn, nhét vào tay hắn.
“Trâm cài tóc của tiểu thư nhà ta rơi ở khu rừng nhỏ sau quán, sai ta đi tìm, cây trâm đó là tín vật định tình giữa tiểu thư và Tứ gia, nếu Tứ gia biết bị đ.á.n.h rơi ở đây, e là sẽ kinh động tới lão gia, chẳng hay ho gì đâu”.
Quán trọ này nằm ngay gần Vu phủ, tiểu nhị sao không biết người trước mặt là ai, Tứ gia là ai, lão gia nhà nàng là ai chứ? Tiểu nhị chẳng nói thêm nửa lời, lập tức dẫn nàng ra khu rừng nhỏ phía sau, còn cẩn thận đưa cho nàng một chiếc đèn lồng.
Nguyệt Nương lần theo ký ức đi vào rừng cây, chợt hai mắt trợn lớn. Chiếc ghế mà Tứ nãi nãi từng ngồi vẫn còn ở đó.
Nàng bỗng nhớ tới một chuyện: có tên bắt cóc nào lại tốt bụng đến mức chuẩn bị sẵn ghế cho người đến nộp tiền chuộc chứ?
Nàng đưa đèn lồng chiếu tới trước, cúi người định nhìn kỹ kiểu dáng chiếc ghế thì đột nhiên cảm thấy cổ lạnh buốt, một lưỡi d.a.o sắc bén đã kề sát cổ nàng. Nàng hoảng sợ buông tay, đèn lồng “bốp” một tiếng rơi xuống đất.
Xung quanh lập tức tối đen như mực.
Nguyệt Nương dù sao cũng chỉ là nữ nhân, d.a.o đã kề cổ, sao có thể không sợ, run rẩy kêu lên: “Đừng g.i.ế.c ta!”.
“Nói, đến đây làm gì?”.
Giọng nói lạnh lẽo, còn mang theo mấy phần non nớt, Nguyệt Nương nghĩ bụng: Đến nước này rồi…
“Ta muốn nói chuyện vài câu với đương gia các người”.
Lưỡi d.a.o ép sâu thêm nửa phân.
“Ngươi muốn c.h.ế.t à?”.
“Đúng, là muốn c.h.ế.t”.
Nguyệt Nương đột ngột dấn cổ về phía lưỡi dao: “Tới đi, g.i.ế.c ta đi”.