Chương 143 - Trảm Trần Duyên - Di Nhiên

Trảm Trần Duyên - Di Nhiên

Thật ra Vệ Đông Quân không hề sợ hãi, chỉ là Hạ Trạm Anh tiến thêm một bước quá gần, gần đến mức chỉ còn cách mặt Vệ Đông Quân hai ba tấc, nàng đành phải lùi lại một bước.

Không ngờ dưới chân lại giẫm phải một mảnh đá vụn, Vệ Đông Quân loạng choạng suýt ngã.

“Công tử cẩn thận”.

Tay của Nguyệt Nương vươn ra, dùng sức đỡ lấy Vệ Đông Quân một cái.

Vệ Đông Quân vừa kịp đứng vững, đột nhiên cảm giác được đầu ngón tay đang đỡ mình chợt siết lại một chút. Trong lòng nàng khẽ động, vội vàng nhân cơ hội đứng vững, giả vờ hoảng sợ, đưa tay sờ sau tai.

Ánh mắt Nguyệt Nương lóe lên một tia sáng, làm bộ chỉnh lại tóc mai sau tai: “Công tử, xin mau chóng rời khỏi đây”.

Là Ninh Phương Sinh. Hắn hóa thành Nguyệt Nương trong giấc mơ.

Tâm trí đang hoảng loạn của Vệ Đông Quân lập tức bình tĩnh lại. Không sai, lý ra nên rời đi. Nhưng nam nhân này tự tiện xông vào hậu hoa viên của Hạ gia, vốn đã là vô lý, không thể nói lý được.

Vệ Đông Quân ngẩng đầu, ưỡn cổ: “Ngươi tưởng ta muốn vào đây chắc? Là vì có người đ.á.n.h rơi khăn tay ta mới đợi ở đây thôi, đúng là lòng tốt chẳng được báo đáp”.

“Ngươi…”. Hạ Trạm Anh giận dữ quát: “Nguyệt Nương, đuổi ra ngoài”.

“Ái chà, ái chà, sao lại nói như vậy được”.

Một phụ nhân bước nhanh đến trong tầm mắt, khoảng ngoài năm mươi, dáng người thấp bé, trắng trẻo, mập mạp, áo quần quý phái, sang trọng.

Phụ nhân ấy bước tới, nở nụ cười lấy lòng với Vệ Đông Quân: “Công tử bị kinh hãi rồi”.

Vệ Đông Quân không biết người đến là ai, chỉ đành bắt chước nam tử thi lễ một cái.

“Xem kìa, đúng là một đứa nhỏ hiểu lễ nghĩa”.

Phụ nhân vỗ vai Hạ Trạm Anh, vẻ mặt hiền hòa: “Tam nhi, đây là con trai út của Tri phủ phủ Hà Gian”.

Thì ra ta chính là vị hôn phu tương lai của Nhậm Phù Dao đây. Họ quen nhau sớm vậy sao?

“Con trai của Tri phủ lẽ ra phải đi cùng cha, cùng đại ca ở tiền viện chứ?”. Sắc mặt Hạ Trạm Anh lạnh lùng: “Mẹ làm quản gia cũng nên cẩn thận một chút”.

Ra là mẹ của Hạ Trạm Anh, Cố thị.

Khóe mắt Vệ Đông Quân liếc nhìn Nguyệt Nương, không ngờ Nguyệt Nương cũng đang nhìn nàng.

Bốn mắt giao nhau. Cả hai không hẹn mà cùng nhắm mắt cùng chờ xem kịch hay.

Cố thị mỉm cười, không hề để tâm đến lời con gái, mà chỉ nhìn về phía “Vu công tử”.

“Để công tử chê cười rồi, hôm nay có loại trà mới chuẩn bị rất ngon, mời công tử đến tiền viện dùng trà nhé. Nguyệt Nương, tiễn khách quý giùm ta”.

“Không cần tiễn, ta tự đi được”. Vệ Đông Quân hất tay áo, giả vờ tức giận, quay người rời đi.

Ta đi rồi, Ninh Phương Sinh cũng đi theo, giấc mơ này chẳng phải uổng phí sao? Nhất định phải có người ở lại mới được.

Khóe mắt Ninh Phương Sinh hơi cong lên: Thông minh.

Vệ Đông Quân mới đi được vài bước, cảnh trước mắt bỗng trở nên trắng xóa, con suối nhỏ, đường đá xanh, hoa cỏ hai bên đường đều biến mất không còn.

Quay đầu lại. Phía sau cũng thế. Tại sao lại như vậy?

Từ lúc bước vào giấc mơ đến nay, Vệ Đông Quân chưa từng gặp cảnh tượng thế này, bị dọa cho hoảng hốt.

Ngay lúc đó, bên tai vang lên giọng nói của Cố thị.

“Tam nhi, không phải là mẹ muốn nói con, nhưng Vu công tử dù sao cũng là khách do Đại ca con mời đến, không nể mặt tăng thì cũng phải nể mặt Phật chứ, con không thể làm quá mức như vậy được”.

Vệ Đông Quân lập tức hiểu ra vì sao bản thân lại ở trong tình cảnh này.

Vì giấc mơ vẫn chưa kết thúc, bối cảnh chưa chuyển đổi, còn Vu công tử thì đã rời đi.

Nói thẳng ra là: Trong giấc mơ của Nhậm Phù Dao, nhân vật “Vu công tử” đã không còn tồn tại nữa.

Vừa hay ta cũng chẳng muốn rời đi. Vệ Đông Quân dựng thẳng hai tai lên nghe.

“Mẹ”. Hạ Trạm Anh cười nhạt một tiếng: “Nếu khách do Đại ca mời đến, g.i.ế.c người phóng hỏa ở trong Hạ phủ, mẹ cũng sẽ nể mặt Phật mà mời hắn ra tiền sảnh uống trà sao?”.

“Đứa trẻ này…”. Sắc mặt Cố thị có phần khó coi: “Vu công tử người ta cũng có g.i.ế.c người phóng hỏa đâu, chỉ là đứng bên suối hóng gió, ngắm cảnh thôi mà”.

“Mẹ quên mất bốn chữ ‘nam nữ khác biệt’ rồi sao?”.

Hạ Trạm Anh chỉ về hướng Vu công tử rời đi.

“Phủ ta có bao nhiêu tiểu thư, chẳng may bắt gặp thì tiếng xấu đồn ra ngoài, hại là hại thanh danh ai? Bị bàn tán là bàn tán ai?”.

“Thôi được rồi, thôi được rồi, Dao nhi lại đây”.

Cố thị kéo tay Nhậm Phù Dao bên cạnh, hiền từ vỗ nhẹ.

“Mau xin lỗi mẹ con giúp ngoại tổ mẫu một câu, nói ngoại tổ mẫu lớn tuổi rồi, có lúc sơ sót, mong mẹ con thông cảm cho”.

“Mẹ”. Nhậm Phù Dao rưng rưng nước mắt: “Ngoại tổ mẫu lớn tuổi rồi, có lúc sơ sót, mẹ bỏ qua đi”.

Nghe con gái nói vậy, sắc mặt Hạ Trạm Anh mới dịu xuống đôi chút.

“Con cũng lớn rồi, mọi việc phải biết nặng nhẹ. Chưa từng nghe thấy có tiểu thư nhà thế gia nào lại đi dạo vườn một mình, hai nha hoàn kia đâu?”.

“Ngoại tổ mẫu nói bên hoa sảnh bận không xuể, nên con kêu các nàng đi giúp một tay”.

“Không phải là bận không xuể đâu”. Cố thị vội vàng giải thích: “Hai nha hoàn bên cạnh Dao nhi làm việc lanh lợi, lại biết chừng mực, ta bảo các nàng qua giúp Đại tẩu con giữ thể diện thôi”.

Khuôn mặt Hạ Trạm Anh vốn đã dịu lại, lập tức sa sầm xuống.

“Hạ phủ ta sa sút đến mức phải lấy nha hoàn của phủ Trưởng Bình Bá để giữ thể diện sao?”.

“Con nói gì vậy?”.

“Hay là...”. Giọng nói của Hạ Trạm Anh lạnh lùng xen lẫn mỉa mai: “Mẹ đuổi nha hoàn của phủ Trưởng Bình Bá đi, là có mưu đồ khác chăng?”.

Lời này như một cái tát giáng mạnh vào mặt Cố thị. Da mặt bà nóng rát.

Thấy bộ dạng của Cố thị, trong lòng Hạ Trạm Anh đã rõ ràng, lời nói không hề lưu tình.

“Con khuyên mẹ đừng can thiệp quá sâu, đừng toan tính quá nhiều, con gái của Hạ Trạm Anh, không ai được phép tính kế”.

“Con…”. Cố thị chỉ tay vào Hạ Trạm Anh, tay run lên bần bật, hồi lâu sau, hai giọt lệ đục ngầu rơi xuống.

“Con từ nhỏ được nuôi bên cạnh lão thái thái, chỉ nghe lời bà ấy, lời của mẹ nói gì con cũng cho là ta đang tính kế, đang hại con”.

“Con nghe lời lão thái thái, vì bà ấy thật lòng vì con”. Hạ Trạm Anh chỉ vào n.g.ự.c mình, cười nhạt: “Mẹ dám đặt tay lên lương tâm mà nói, chưa từng tính kế với con không?”.

Cố thị bước tới vài bước, mạnh mẽ húc vào người Hạ Trạm Anh.

“Ta tính kế con cái gì? Con nói đi, ta tính kế con cái gì? Dao nhi, con nói đi, ta có tính kế mẹ con điều gì không?”.

Hạ Trạm Anh bị húc lùi liên tục, Ninh Phương Sinh trong thân phận Nguyệt Nương thấy tình hình không ổn, vội đưa tay đỡ lấy nàng.

Nhậm Phù Dao bên cạnh bị dọa sợ, vừa khóc vừa nức nở nói: “Mẹ, ngoại tổ mẫu không có tính kế người, cũng không có tính kế con, là con tự mình bảo hai nha hoàn kia đi giúp mà, người đừng chọc giận ngoại tổ mẫu nữa”.

“…"

Một câu này của Nhậm Phù Dao khiến Hạ Trạm Anh nghẹn lời, không biết nói gì.

Nhậm Phù Dao nhân cơ hội kéo áo mẹ: “Mẹ đừng giận nữa, hôm nay trong nhà có khách, để khách thấy thì không hay”.

Giọt nước mắt của thiếu nữ dưới nắng xuân tươi sáng, trông càng thêm chân thành tha thiết.

Hạ Trạm Anh nhìn đứa con gái ngây thơ, vô tư, quay đầu liếc nhìn Ninh Phương Sinh, trong ánh mắt đó chứa đầy bất lực, bất đắc dĩ, không thể làm gì…

Khiến lòng Ninh Phương Sinh như có tảng đá đè nặng, nghẹn đến khó thở.