Chương 142 - Trảm Trần Duyên - Di Nhiên

Trảm Trần Duyên - Di Nhiên

Lúc này, nam tử kia đang đứng trên một tảng đá lớn bên bờ sông, đón gió mà đứng, trông như thể chẳng có chuyện gì trong lòng, lại cố tình ra vẻ như có tâm sự.

Đúng là rảnh rỗi đến mức không biết làm gì.

Vệ Đông Quân vừa lùi lại vài bước, vừa cẩn thận nghiêng nửa người ra phía trước, cúi đầu xuống.

Trong nước phản chiếu một gương mặt hoàn toàn xa lạ. Khuôn mặt ấy vô cùng tuấn tú, mắt ra mắt, mũi ra mũi, trông còn rất trẻ, chừng mười lăm, mười sáu tuổi.

Chả trách lại đứng bên sông đón gió lạnh. Việc ngốc nghếch thế này, chỉ có tuổi mười lăm, mười sáu mới làm được, giống hệt như Trần Khí hồi đó.

Vậy thì câu hỏi đặt ra là. Gương mặt này là ai?

Trong lòng Vệ Đông Quân hơi rối, quyết định nên tìm Ninh Phương Sinh trước. Theo kinh nghiệm trước đây, hắn hẳn cũng ở gần đây thôi.

Vừa quay người lại, vẻ mặt Vệ Đông Quân lập tức cứng đờ.

Má ơi. Sau lưng vậy mà có người.

Người đó chừng mười hai, mười ba tuổi, búi tóc ba chỏm nhỏ, đứng duyên dáng dưới tán hoa hải đường.

Lông mày, đôi mắt giống hệt Nhậm Phù Dao, chỉ là khuôn mặt còn non nớt hơn so với Nhậm Phù Dao ngoài đời thật nhiều. Đôi mắt chứa đầy thẹn thùng, rụt rè nhìn về phía hắn.

Vệ Đông Quân lập tức đảo mắt nhìn quanh, phát hiện ngoài nàng và Nhậm Phù Dao ra, chỉ có tiếng chim hót là thứ duy nhất còn sống động.

Tình huống hiện tại là sao đây? Ta nên làm gì bây giờ?

Mồ hôi lạnh lập tức túa ra từ trán, Vệ Đông Quân cũng chẳng biết mồ hôi rơi xuống có ảnh hưởng đến giấc mơ không, đành lấy khăn tay từ tay áo ra định lau trán.

Nào ngờ vừa rút ra lại là hai chiếc khăn tay: một của nam, một của nữ.

Ta là loại công tử phong lưu à? Trên người giấu khăn tay của nữ nhân làm gì?

Vệ Đông Quân cầm hai chiếc khăn, lau cũng không phải, ném đi cũng không được, nhét lại thì càng không xong. Quá hoang mang.

Không ngờ Nhậm Phù Dao lại bất ngờ mở to mắt, hỏi: “Ngươi là ai?”.

Giọng nói nhẹ nhàng mềm mại, vậy mà dọa Vệ Đông Quân giật mình hồn bay phách lạc.

Xong đời rồi. Ngay cả nàng còn không biết ta là ai, thì ta biết ta là ai được đây?

Phật tổ, thần tiên, Diêm Vương ơi, xin hỏi cuối cùng đây là loại giấc mơ quái quỷ gì vậy?

“Chiếc khăn đó ngươi nhặt ở đâu thế?”.

Vệ Đông Quân liếc nhìn chiếc khăn trong tay, lúc này mới phản ứng lại, hóa ra chiếc khăn nữ không phải giấu, mà là nhặt được.

Có người nhặt tức là có người đ.á.n.h rơi. Nhậm Phù Dao vừa mở miệng đã hỏi khăn tay, rõ ràng chiếc khăn là của nàng.

Vệ Đông Quân hắng giọng: “Nhặt ở đâu không quan trọng, quan trọng là chủ nhân của chiếc khăn này là ai?”.

Mặt Nhậm Phù Dao lập tức đỏ ửng.

Vệ Đông Quân vừa thấy khuôn mặt đó đỏ bừng không thể đỏ hơn, trong lòng chợt nảy sinh một ý nghĩ to gan.

Nàng nhảy xuống khỏi tảng đá, đi tới trước mặt Nhậm Phù Dao, đưa khăn tay ra: “Nếu là của cô nương, vậy thì xin trả lại cho người”.

Nhậm Phù Dao lập tức giật lấy chiếc khăn, gương mặt càng đỏ hơn, làm ra vẻ muốn rời đi nhưng lại không dám đi.

Vệ Đông Quân thấy vậy thì không khỏi thở dài trong lòng.

Theo lý mà nói, Trần Khí đã đưa cho Nhậm Phù Dao không ít ám hiệu, nàng ít nhất cũng phải nằm mơ thấy chuyện liên quan đến Hạ Trạm Anh chứ. Ai dè lại là một giấc mơ xuân với một nam nhân lần đầu gặp gỡ. Không biết giấc mơ này là nàng tưởng tượng ra, hay từng thật sự trải qua.

Đúng là muốn đòi mạng mà.

Vệ Đông Quân nghĩ thầm, hai người cứ đứng đây cũng không phải cách. Dù sao nàng cũng không biết hắn là ai, vậy hắn nói gì, làm gì, trong mắt nàng đều là hợp tình hợp lý.

Thế là Vệ Đông Quân bắt chước dáng vẻ của Ninh Phương Sinh, chắp tay sau lưng, mỉm cười nhẹ nhàng: “Không biết một dải khăn tay, có thể đổi lấy đại danh của cô nương chăng?”.

Nhậm Phù Dao c.ắ.n môi, một lúc sau mới đáp: “Ta họ Nhậm, ngoại tổ mẫu đưa ta đến đây ở vài hôm”.

Hạ gia? Thì ra nơi này là Hạ gia.

Vệ Đông Quân còn chưa kịp phản ứng, Nhậm Phù Dao lại hỏi thêm: “Dám hỏi quý danh của công tử?”.

Phù Dao cô nương ơi, ta còn chẳng biết quý danh của ta là gì nữa kìa. Vệ Đông Quân chỉ đành cười gượng, đứng yên không nói lời nào.

Nói nhiều, sai nhiều. Làm nhiều, sai nhiều. Không nói không làm, giấc mơ này mới còn tồn tại.

Vệ Đông Quân quyết định câu giờ, đợi Ninh Phương Sinh đến rồi tính tiếp.

Nào ngờ hắn lại không biết rằng, gương mặt này một khi nở nụ cười, đối với một thiếu nữ còn ngây thơ như nàng mà nói, là sát thương lớn thế nào.

Nhậm Phù Dao xấu hổ cúi đầu, hai tay xoắn lấy chiếc khăn, lại không kìm được mà len lén liếc nhìn thêm một cái.

Vệ Đông Quân bị ánh mắt của nàng nhìn đến tê cả da đầu, thầm nghĩ hai người cứ đứng thế này, nếu bị người khác bắt gặp, không chừng lại sinh chuyện.

Ý nghĩ vừa dứt, một giọng nói lạnh lẽo bỗng vang lên: “Các ngươi đang làm gì?”.

Vệ Đông Quân nghe thấy giọng ấy, chẳng những không thấy hoảng sợ vì bị bắt gặp, lại còn có chút mừng rỡ như trời ban phúc.

Tới rồi, tới rồi. Hạ Trạm Anh cuối cùng cũng tới rồi.

Hạ Trạm Anh bước tới với vẻ giận dữ, phía sau còn có một người đi theo. Người đó chính là Nguyệt Nương.

Vệ Đông Quân còn chưa kịp nhìn kỹ Nguyệt Nương, Hạ Trạm Anh đã đi đến trước mặt. Đến gần mới thấy, sự giận dữ trên mặt nàng đã bị kiềm chế lại, thay vào đó là vẻ lạnh lùng trầm tĩnh.

Mặt Nhậm Phù Dao tái mét vì sợ: “Mẹ… sao mẹ lại tới đây?”.

Ánh mắt Hạ Trạm Anh lạnh lùng liếc qua Vệ Đông Quân, rồi dừng lại trên mặt con gái Nhậm Phù Dao: “Con một mình ở bờ sông làm gì? A hoàn theo hầu đâu?”.

Giọng điệu không lạnh không nóng, cũng chẳng trách mắng gì, chỉ là một người mẹ đang lo lắng cho con mình. Chỉ là nỗi lo ấy giấu kín trong vẻ mặt lạnh băng, nên chỉ lộ ra đôi chút.

Nhậm Phù Dao không nhận ra điều đó, thấy mẹ không trách phạt, bèn đưa chiếc khăn ra: “Mẹ, con đang tìm cái này”.

“Khăn tay đang yên đang lành sao lại mất?”.

“Con… con cũng không biết”.

Một tiểu thư lớn tướng rồi, khăn tay mất mà cũng không biết làm sao lại mất, câu này rõ ràng khiến Hạ Trạm Anh tức giận, hai đường gân xanh bên trán lập tức nổi lên.

Nàng hít sâu một hơi, cố nén giận: “Sau này khăn tay mất thì nói với hạ nhân, để họ đi tìm. Nữ nhân khuê các phải có dáng vẻ của nữ nhân khuê các”.

Nhậm tiểu thư nghe vậy, nước mắt lập tức trào ra như suối, trông như ấm ức ghê gớm lắm.

Vậy mà đã khóc rồi? Không đến mức vậy chứ?

Vệ Đông Quân trợn mắt há mồm, nghĩ thầm: Mẹ nàng đã nể mặt nàng lắm rồi, nếu là mẹ ta thì chắc đã tặng ngay một bạt tai rồi.

Đúng lúc ấy, Hạ Trạm Anh đột nhiên xoay người lại, đôi mắt phượng u ám chợt hiện lên sát khí.

Không kịp trở tay. Vệ Đông Quân bị ánh mắt đó dọa đến lùi lại nửa bước.

“Ngươi là ai?”.

“…”

“Nhà nào?”.

“…”

“Ai cho phép ngươi vào hậu hoa viên nhà người ta?”.

“…”

Vệ Đông Quân tròn xoe đôi mắt vô tội, không trả lời được câu nào.

Hạ Trạm Anh tiến thêm một bước.

“Nhìn dáng vẻ ngươi cũng là con nhà thế gia, một nam nhân xa lạ sao có thể tùy tiện vào nơi này, người nhà ngươi không dạy sao?”.

Lời Hạ Trạm Anh nói đến mức này, nếu Vệ Đông Quân còn im lặng thì thật không hợp vai rồi.

Nàng đành c.ắ.n răng đáp: “Ta là vì nhặt được khăn tay nên mới…”.

“...mới ở đây canh cây đợi thỏ à?”.

“…”

Hạ Trạm Anh lại tiến thêm một bước, nghiến răng nói: “Tránh xa con gái ta ra”.