Qua giờ tý, Vệ Đông Quân bỗng nhiên mở mắt. Nàng cảm thấy có điều gì đó không đúng trên đầu, bèn giật mình ngồi dậy, nàng choáng váng khi thấy tóc mình và tóc Trần Khí bị buộc lại với nhau bằng một sợi dây đen nhỏ dài.
Vệ Đông Quân tức giận nghiến răng. Với đầu óc của Trần Khí thì không thể nào nghĩ ra dùng dây đen, người duy nhất có thể nghĩ tới là cha ruột của nàng. Hai người kia từ lúc nào đã bí mật bàn bạc với nhau như vậy?
“Khụ…”.
Bên ngoài cửa vang lên tiếng nhắc nhở của Ninh Phương Sinh.
Vệ Đông Quân vội xuống giường, quay đầu nhìn nam tử có râu đang ngáy khò khò, trong lòng nghĩ, cô nãi nãi sẽ tìm ngươi tính sổ sau.
Ra khỏi phòng, Ninh Phương Sinh đã đứng sẵn ngoài cửa, hai người nhìn nhau rồi cùng xuống lầu, nàng bước theo phía sau.
Từ quán trọ đến Vu phủ khoảng một chén trà, Vệ Đông Quân ban đầu định nói, Ninh thần y ngươi đi chậm quá, như đang dẫm kiến vậy.
Một ý nghĩ chợt lóe qua đầu, nàng mới nhận ra người này đang chú ý đến vết thương của mình.
“Ninh Phương Sinh, ta giờ là hồn phách, không cảm thấy đau”.
Ninh Phương Sinh bình thản quay lại: “Ta đang suy nghĩ”.
Hoá ra là ta nghĩ nhiều rồi? Vệ Đông Quân cười để che đi sự bối rối: “Vậy thì đừng nghĩ nữa, đi nhanh lên, vào Vu phủ còn phải tìm viện nữa”.
Ninh Phương Sinh nhìn thấy nụ cười giả tạo trên mặt nàng: “Ta cũng không thích có người đi phía sau mình”.
Thế thì là đang đợi ta rồi. Vệ Đông Quân bước mấy bước lớn sang bên cạnh hắn, mím môi, lại cười. Hai người im lặng đi tiếp.
Khi đến cửa Vu phủ, ngoài cửa có một chiếc xe ngựa đỗ ở đó. Bước đến gần tường, Ninh Phương Sinh đột nhiên đứng yên, quay đầu nhìn về phía chiếc xe.
Vệ Đông Quân bị hắn làm giật mình: “Sao vậy?”.
“Chiếc xe này trông quen quen”.
Ninh Phương Sinh nhíu mày: “Hình như từng thấy ở đâu rồi”.
Lúc này mà hắn vẫn còn để ý xe ngựa?
“Đừng nhìn nữa, làm việc chính mới quan trọng”. Vệ Đông Quân giục, bước qua bức tường.
Băng qua tường, ngẩng đầu lên, nàng nhìn khung cảnh lạ lẫm trước mặt, quay đầu cau mày hỏi: “Phủ lớn thế này, chúng ta đi thế nào đây?”.
Ninh Phương Sinh giơ tay chỉ. Vệ Đông Quân nhìn theo
Chỉ thấy cách đó chừng ba trượng có một chiếc lá rụng nằm yên lặng, trên chiếc lá đó có một viên đá nhỏ đè lên.
“Tiểu Thiên gia đ.á.n.h dấu à?”.
“Ừ”.
“Trên đường đều có?”.
“Ừ”.
Vệ Đông Quân: “…”
Chủ nào tớ nấy, thật sự rất đáng tin.
Sáng ra, dù người quét viện có thấy cũng không nghi ngờ gì, mùa thu lá rụng đầy viện nhà ai mà không quét ra đống lá rụng như thế.
Hai người đi theo dấu hiệu tiến lên, chưa đi quá mười mấy trượng thì ở phía trước Ninh Phương Sinh lại đột ngột dừng bước.
Vệ Đông Quân suýt nữa đ.â.m vào lưng hắn: “Sao vậy?”.
Ninh Phương Sinh giơ tay chỉ. Vệ Đông Quân nhìn theo hướng tay hắn chỉ, cách đó vài trượng trên con đường nhỏ, có hai người đi trước sau. Người đi trước cầm đèn lồng, ăn mặc như là quản sự trong phủ này, người phía sau núp sau quản sự nên không nhìn rõ mặt.
“Nhanh, trốn đi”.
Ninh Phương Sinh không trốn, lại nhìn Vệ Đông Quân như nhìn kẻ ngốc.
Vệ Đông Quân mới nhận ra, bây giờ nàng là hồn phách, hai người kia chẳng thể nhìn thấy nàng.
“Xin lỗi, ta ít khi làm chuyện xấu”.
Ý nói là hắn làm chuyện xấu nhiều hả. Ninh Phương Sinh giả vờ không nghe, lùi một bước, đứng sang bên.
Hắn định để hai người kia đi trước? Vệ Đông Quân hiểu ý định của hắn, cũng lùi một bước theo.
Đi gần hơn, người phía sau mới lộ mặt thật. Khuôn mặt rất bình thường, chỉ là dáng đi hơi kỳ quặc, m.ô.n.g lắc lư từng bước. Vệ Đông Quân nghĩ, nửa đêm ch.ó trong phủ đều ngủ rồi, hai người này còn định đi đâu chơi, thật lạ.
Lạ hơn nữa, người vốn không thích lo chuyện bao đồng như Ninh Phương Sinh, lại cũng chăm chú nhìn m.ô.n.g người kia.
Nàng dùng khuỷu tay chạm nhẹ Ninh Phương Sinh, dùng ánh mắt ra hiệu: Có gì không đúng sao?
Ninh Phương Sinh chưa phản ứng thì người kia bất chợt loạng choạng bước, miệng bất giác phát ra tiếng “Ái a”.
Vệ Đông Quân trợn to mắt, giọng nói này giống hệt con gái.
“Chắc là thái giám”.
Vệ Đông Quân bỗng ngẩng đầu, nhìn thẳng vào mắt đen láy của Ninh Phương Sinh.
Ninh Phương Sinh hạ thấp lông mày: “Ta biết tại sao chiếc xe này lại quen mắt rồi”.
“Tại sao?”.
“Chiếc xe này ta từng thấy trước cửa phủ Trường Bình Bá, trong xe hình như cũng có một thái giám”.
Vệ Đông Quân ngơ ngác: “Ý là sao?”.
“Nghĩa là…”. Ninh Phương Sinh kéo dài giọng, trong ánh mắt mong đợi của Vệ Đông Quân, nhả ra vài chữ: “Chúng ta vẫn cứ làm việc chính đi đã”.
Vệ Đông Quân tức đến muốn đ.ấ.m người. Ai mà chẳng làm việc chính? Chẳng phải vì ngươi lúc thì xe ngựa, lúc thì thái giám mà làm lãng phí thời gian sao?
Nàng trợn mắt với Ninh Phương Sinh, đi lên trước dẫn đường. Nếu nàng ngoảnh lại bây giờ, chắc chắn sẽ thấy lông mày Ninh Phương Sinh hạ thấp hơn nữa, trong đôi đồng tử đen láy thoáng ánh sáng mờ ảo. Ánh sáng đó phải đến khi hai người kia bị bóng tối nuốt chửng mới biến mất.
Vệ Đông Quân đi thêm mười mấy trượng, trong đầu chợt hiện lên một câu hỏi lớn: “Không đúng, Ninh Phương Sinh, thái giám bình thường lại đến phủ này làm gì?”.
Ninh Phương Sinh nhìn phía sau đầu nữ tử, khóe môi cong lên. Nữ tử này cũng khá thông minh đấy.
“Chuyện này để sau nói”.
Vệ Đông Quân khinh bỉ hừ một tiếng: “Nửa đêm như vậy, chắc chắn không làm chuyện tốt!”.
*****
Đi một đoạn, hai người lập tức nhìn thấy ba viên đá xếp chồng lên nhau.
Là chỗ này.
Băng qua viện trước vào phòng trong, trong phòng rất tinh tế dịu dàng, nữ tử trong màn cuộn tròn trong chăn, chỉ lộ ra khuôn mặt nhỏ như bàn tay.
Vệ Đông Quân nhìn gương mặt ấy, thì thầm: “Nàng ấy giống Nhậm Trung Kỳ quá”.
Không có lời đáp, nàng quay lại nhìn thì thấy Ninh Phương Sinh nhìn ra ngoài cửa sổ, dáng vẻ đúng chuẩn người chính nhân quân tử, phi lễ chớ nhìn.
Vệ Đông Quân chợt tỉnh, đây là lần đầu tiên nàng thấy Ninh Phương Sinh lén nhìn giấc mơ của nữ nhân. Một nữ nhân sẽ mơ gì?
Vệ Đông Quân nóng lòng hỏi: “Ninh Phương Sinh?”.
Ninh Phương Sinh đưa tay đặt lên vai mảnh khảnh của nữ tử.
Nàng quay đầu cười: “Ngươi đoán xem, nàng ấy đã vào giấc mơ chưa?”.
“Đã vào”.
Vệ Đông Quân đưa tay, cúi xuống, nhẹ nhàng vuốt khuôn mặt nhỏ bằng bàn tay, bóng tối theo đó tràn đến…
Ninh Phương Sinh, ngươi lại đoán đúng rồi.
*****
Vệ Đông Quân chưa mở mắt đã nghe tiếng chim hót vang bên tai, trong lòng bỗng dâng lên linh cảm chẳng lành. Chẳng lẽ hồn phách nàng biến thành chim rồi? Vệ Đông Quân vội mở mắt.
Có tay. Có chân. Ngón tay trắng trẻo thon dài, các khớp rõ ràng, nhìn là biết là một đôi tay của người nhà giàu được nuôi dưỡng trong nhung lụa.
Khoan đã. Khớp rõ ràng? Vệ Đông Quân nhìn xuống dưới, lập tức hiểu được linh cảm không tốt ấy từ đâu mà ra.
Một chiếc áo dài xanh nước biển thẳng cổ, thắt lưng rộng màu trắng trăng, có hoa văn mây lành…
Hoá ra hồn phách của mình rơi vào thân xác một nam nhân rồi.