Chương 135 - Trảm Trần Duyên - Di Nhiên

Trảm Trần Duyên - Di Nhiên

Nói thì đều đúng cả, nhưng Trần Khí vẫn hỏi một câu: “Thế từ thành Tứ Cửu đến phủ Hà Gian, trên đường đi ngươi chẳng nghĩ gì à?”.

Ninh Phương Sinh mím môi: “Ta chỉ nghĩ đến một chuyện, đó là đến phủ Hà Gian càng nhanh càng tốt”.

Kỳ lạ thật. Sao hắn lại nghĩ giống hệt ta vậy? Thôi kệ, không trông mong gì được vào người này.

Trần Khí quay đầu liếc nhanh về phía Vệ Đông Quân một cái.

“Ngươi nói xem, bước tiếp theo làm sao?”.

Vệ Đông Quân lúc này đau đến chẳng suy nghĩ được gì, chỉ đáp: “Bước tiếp theo thì đi tìm Nhậm Phù Dao thôi”.

Một người thì không biết gì. Một người nói mà như chưa nói.

Trần Khí tức đến muốn đập bàn: “Quan trọng là tìm bằng cách nào, ai đi tìm? Tối nay có nhập mộng hay không?”.

Thiên Tứ thấy họ Trần vênh váo, hống hách thì bực mình, bèn lẩm bẩm cạnh đó: “Trần đại nhân có cao kiến gì không?”.

Trần đại nhân lập tức bật lại: “Ngươi tưởng ta là võ tướng thì chỉ biết đ.á.n.h nhau à?”.

Thiên Tứ cười nhạt: “Hóa ra Trần đại nhân định đ.á.n.h thẳng vào phủ người ta?”.

Trần đại nhân: “Cũng không phải là không thể, chỉ xem tiên sinh nhà ngươi có đồng ý không?”.

Thiên Tứ: “Tiên sinh nhà ta là người nho nhã”.

Trần đại nhân: “Ý ngươi là ta không nho nhã hả?”.

Thiên Tứ: “Trần đại nhân nghĩ nhiều rồi”.

Trần đại nhân: “Ta thấy là ta nghĩ chưa đủ”.

Vệ Đông Quân vốn đã đau cả người, lại phải nghe hai vị gia này lời qua tiếng lại, quả thật đau đầu muốn nứt.

“Các ngươi là nam nhân hay nữ nhân thế? Có cần ta nhường phòng để các ngươi cãi nhau một trận phân thắng bại không?”.

Trần Khí: “…”. Ai thèm cãi với hắn?

Thiên Tứ: “…”. Hắn mà cũng xứng ư?

Vệ Đông Quân: “Ninh Phương Sinh, lần này chúng ta không còn thời gian bày trận, theo ta thấy thì cứ đến thẳng nhà họ thôi”.

Ninh Phương Sinh nhướng mày: “Gặp người rồi nói”.

Vệ Đông Quân gật đầu: “Gặp người rồi nói”.

Ninh Phương Sinh: “Ai ra mặt?”.

Vệ Đông Quân: “Trần đại nhân ra mặt là hợp nhất”.

Ninh Phương Sinh: “Vì sao?”.

Vệ Đông Quân: “Hầu phủ và Bá gia ít nhiều cũng từng có giao tình”.

Trần đại nhân nghĩ đến những giọt nước mắt mình đã rơi vì Hạ Trạm Anh, bèn giơ nắm đ.ấ.m lên phản đối: “Gia không dây dưa với súc sinh”.

Tiểu Thiên gia đảo mắt khinh bỉ. Chút tự biết thân biết phận cũng không có, các người cùng một loại cả thôi.

*****

Phủ doãn phủ Hà Gian, tư dinh của nhà họ Vu, khí thế khiến người ta không dám tin. Hai con sư tử đá trước cổng càng thêm uy phong lẫm liệt.

Người mở cửa là một ông lão ngoài sáu mươi.

Lão còn chưa kịp mở miệng, Mã Trụ đã dúi vào tay lão hai lượng bạc, chỉ về phía người đối diện.

“Đây là Thập Nhị gia của phủ Tuyên Bình Hầu, từ kinh thành đến phủ Hà Gian làm việc, nhận ủy thác từ Nhậm Bá gia, đến gặp Tứ nãi nãi nhà các người. Kính xin ông tạo điều kiện cho”.

Lão vừa sờ vào bạc đã biết đây là món béo bở, bèn đáp: “Chờ chút, ta đi báo với Tứ nãi nãi”.

Mã Trụ thấy lão dù tuổi cao mà bước chân lanh lẹ thì yên tâm phần nào, chạy lại gần Trần Khí: “Gia, việc xong rồi, chắc nhanh thôi là có thể gặp người”.

Trần Khí vuốt chòm râu mới mọc dưới cằm, trầm ngâm: “Gặp người thì dễ, vấn đề là gặp rồi thì sao? Nàng có chịu theo chúng ta về quán trọ không? Đưa về rồi thì làm sao ép được?”.

Mã Trụ chẳng cho là gì: “Có Ninh tiên sinh và Tam tiểu thư mà, họ thông minh, đầu óc lanh lợi, kiểu gì cũng nghĩ ra cách”.

Trần Khí: “…”

Thôi bỏ đi, tên này cũng không đáng để ta nói tốt.

Chủ tớ hai người chờ một lát, lão già kia quay lại.

Mã Trụ vội vàng hỏi: “Tứ nãi nãi định gặp Thập Nhị gia nhà chúng ta ở đâu?”.

“Chuyện này…”. Lão chỉ vào bên trong ngưỡng cửa: “Đây là quản gia của Tứ nãi nãi, ma ma quản sự Nguyệt Nương”.

Nguyệt Nương từ bên trong bước ra, lạnh lùng liếc nhìn Mã Trụ: “Tứ nãi nãi nhà ta là nữ nhân trong nội viện, giờ lại đang mang thai, không gặp nam nhân ngoài”.

Có thai rồi? Mã Trụ sững người, quay đầu nhìn gia nhà mình.

Trần Khí bước lên, mặt nghiêm nghị: “Ta không phải người ngoài, là nhận lệnh của Bá gia, đích thân đến gặp Tứ nãi nãi các người”.

Nguyệt Nương thi lễ: “Phiền công tử gửi lời lại với Bá gia: Gả con gái đi như bát nước hất ra, không có chuyện gì thì đừng gặp”.

“Ta đi suốt năm trăm dặm từ kinh thành đến phủ Hà Gian, từ sáng đến tối, sao lại là không có chuyện? Mau đi nói với phu nhân các người, ta có việc gấp cần gặp”.

“Công tử, phu nhân nhà ta đã căn dặn rồi, dù chuyện lớn hay nhỏ, quan trọng hay không thì đều không gặp. Trương bá, đóng cửa lại”.

Cánh cổng “két” một tiếng đóng sập lại.

Trần Khí đứng ngây ra, không tin nổi: “Gia đây mà cũng bị ăn quả bơ sao?”.

Mã Trụ buồn rầu: “Giờ làm sao đây?”.

Trần Khí nghiến răng: “Về”.

*****

Trong quán trọ, hai người ở lại nghe xong lời kể của Trần Khí, đều lộ vẻ kinh ngạc.

Từ lúc xuất phát đến giờ, khó khăn gì cũng đã tính trước, chỉ không ngờ Nhậm Phù Dao lại không chịu gặp người từ kinh thành đến.

Vệ Đông Quân không thể hiểu nổi: “Tại sao lại vậy? Dù gì Nhậm Trung Kỳ cũng là cha ruột nàng mà”.

Trong đáy mắt Ninh Phương Sinh ánh lên sự nghiêm trọng: “Thế mới chứng tỏ tin đồn Nhậm Phù Dao bất hòa với Trường Bình Bá là thật, thậm chí quan hệ còn tệ hơn chúng ta nghĩ”.

Trần Khí nhớ lại thái độ của Nguyệt Nương: “Thái độ người hầu là thái độ của chủ tử. Ta nói ta đi đường cả ngày, mà lông mày Nguyệt Nương còn không thèm nhíu, như chỉ mong ta cút nhanh. Nếu trong này không có điều gì mờ ám, thì họ Trần của ta sẽ viết ngược lại”.

Vệ Đông Quân: “Hạ Trạm Anh qua đời, Nhậm Phù Dao mới mười ba tuổi. Mười ba tuổi thì cũng đủ hiểu chuyện rồi”.

Trần Khí: “Nàng không chỉ hiểu mà còn biết rõ cha ruột mình là hạng người gì, Nhậm gia là nơi thế nào. Bằng không thì sao không về nhà ở?”.

Vệ Đông Quân: “Vậy có khi nào, điều này cũng chứng tỏ từ một khía cạnh khác nàng là vẫn có chấp niệm với Hạ Trạm Anh?”.

“Đúng vậy”. Trần Khí đập bàn phấn khích: “Chuyến này chúng ta đến là đúng rồi”.

Ninh Phương Sinh lại dội cho cả hai gáo nước lạnh: “Giờ không phải bàn đúng hay sai nữa, mà là chúng ta có gặp được nàng hay không. Không gặp được thì nói gì cũng vô ích. Hơn nữa…”.

Hắn liếc nhìn sắc trời ngoài cửa sổ: “Thời gian không còn nhiều, chỉ còn đúng hai canh giờ”.

“Các người nói xem…”.

Vệ Đông Quân trầm ngâm: “Nếu người Hạ gia đến thì sao?”.

“Hạ gia không chỉ là nhà ngoại của Nhậm Phù Dao, mà trưởng tử Hạ gia còn là người làm mai mối cuộc hôn nhân này. Nàng chắc không đến nỗi không nể mặt trưởng tử Hạ gia chứ?”

Nhưng Ninh Phương Sinh vẫn do dự: “Phải có lý do đầy đủ, nếu không, một đêm có hai nhóm người đến, nhà họ Vu sẽ nghi ngờ”.

Vệ Đông Quân lúc này cũng không màng đến đau nữa, gắng gượng ngồi dậy: “Hay cứ nói là ngoại tổ nàng bệnh nặng?”.

“Không ổn, không ổn”. Trần Khí liên tục lắc đầu: “Người ta đang mang thai, lỡ lo lắng mà xảy ra chuyện thì ai chịu trách nhiệm?”.

Vệ Đông Quân: “Vậy nói là Hạ gia nghe tin cháu gái mang thai, muốn gửi chút đồ ăn, đồ dùng?”.

Trần Khí vẫn lắc đầu: “Trời đã tối rồi, chúng ta đi đâu mà chuẩn bị đồ ăn đồ dùng?”.

Từ góc phòng, Thiên Tứ chợt lên tiếng: “Tiên sinh, đưa bạc đi. Bạc thì không cần chuẩn bị, ta có sẵn đây”.

Vệ Đông Quân mắt sáng rỡ: “Đưa bạc là ổn nhất, không có vấn đề gì cả”.

Ninh Phương Sinh: “Vì sao?”.

“Trên đời này có ai không thích bạc chứ?”.

“Vậy thì đưa bạc”.

Ninh Phương Sinh dứt khoát đứng dậy: “Ta tự đi”.