Đường đường là quân vương một nước mà trở thành tù binh, đây là nỗi nhục xưa nay chưa từng có trong lịch sử Hoa quốc.
Nhục nhã hơn nữa là, người Ngõa Thích bắt được Hoàng đế làm con tin, không những đòi tiền đòi lương mà còn dẫn quân tiến thẳng xuống phía nam, đ.á.n.h đến tận ngoài thành Tứ Cửu.
Nước mất nhà tan cận kề, bất đắc dĩ, Thái hậu cùng các đại thần thương nghị, quyết định sắc phong vị Hoàng đế bị bắt làm Thái Thượng hoàng, còn phong Dự vương đang thay quyền xử lý triều chính làm tân đế.
Tân đế nhờ sự trợ giúp đắc lực của Tả Thị lang Binh bộ là Ngụy Tĩnh Xuyên, hai vua tôi liên thủ đ.á.n.h bại quân Ngõa Thích, bảo vệ thành Tứ Cửu.
Sau khi đẩy lui địch, tân đế chính thức đăng cơ, bắt đầu chấp chính.
Một năm sau, nhờ Thái hậu cùng nhiều bên dàn xếp, Thái Thượng hoàng trở về kinh thành, nhưng bị tân đế giam lỏng ở Vĩnh Hạng cung, vẫn xưng Thái Thượng hoàng.
Tục ngữ có câu: “Một núi không dung hai hổ”.
Nghe nói, tân đế hết sức ngược đãi vị Thái Thượng hoàng sau khi hồi kinh, thủ đoạn tàn khốc đến mức ngay cả cung nhân trong Vĩnh Hạng cung cũng không đành lòng nhìn.
Bảy năm sau, trong một đêm mưa. Nhân lúc tân đế lâm bệnh nằm liệt giường, cung nhân cấu kết với vài đại thần, tướng lĩnh nổi binh làm phản, cõng Thái Thượng hoàng thoát khỏi Vĩnh Hạng cung, giành lại ngôi vị vốn thuộc về mình.
Một tháng sau, tân đế bệnh nặng qua đời.
Thái Thượng hoàng là Hoàng đế hiện tại nghĩ đến bảy năm sống trong Vĩnh Hạng cung tối tăm như địa ngục, tức giận đến mức không cho tân đế nhập lăng, lại còn ban thụy hiệu là Linh đế. Linh, trong thụy hiệu là chỉ kẻ hôn ám vô năng.
Chừng đó đủ thấy Hoàng đế oán hận Triệu Quân Dương đến thế nào. Cũng vì thế, toàn bộ văn võ bá quan trong triều, đến hậu cung hoàng hậu, tần, phi, không ai dám nhắc đến Linh đế trước mặt Hoàng đế, sợ khơi lại nỗi đau trong lòng ngài. Ấy vậy mà Thái tử lại lén lút nói Linh đế xứng được hưởng Thái miếu.
Trời đất ơi! Tổ tiên ơi, trời cao đất rộng ơi!
Vệ Thừa Đông không ngừng lặp lại mấy câu này trong lòng, còn ngàn vạn lời khác nghẹn ở cổ họng, chẳng nói nổi một chữ.
“Vệ Thừa Đông, bản vương không ngại nói rõ thêm, trong số các đại thần cấu kết bên trong để làm phản năm ấy, có cả tổ phụ ngươi, Vệ lão gia”.
Hắn… hắn… hắn đang nói cái gì vậy? Ta sắp sợ đến tè ra quần rồi!
Đồng tử Vệ Thừa Đông co rút dữ dội, hắn gắng sức chống tay ngồi thẳng dậy: “Tổ phụ ta thật sự tham gia binh biến?”.
“Nếu không thì sao?”. Triệu Chiêu Minh bình thản nói: “Nếu không thì Vệ gia các ngươi sao có được vinh quang như trước đây?”.
Cái gọi là vinh quang trước đây là như thế nào, thân là Đại thiếu gia, Vệ Thừa Đông hiểu rõ hơn ai hết. Dù hắn có nói thuyền không trôi trên nước mà bay được trên trời, cũng chẳng ai dám phản bác, chỉ có thể hùa theo rằng Vệ Đại thiếu nói phải.
Hắn dựa vào ai mà được như thế? Là dựa vào tổ phụ. Tổ phụ nắm giữ Hộ bộ, lại là đại thần nội các, những quan khác sau buổi chầu chỉ việc phủi đ.í.t mà về. Còn tổ phụ thì không, phải đến ngự thư phòng cùng Hoàng đế bàn tiếp chính sự.
Vinh sủng ấy bắt đầu từ bao giờ? Vệ Thừa Đông nhớ rõ như in, là từ năm Linh đế bệnh c.h.ế.t, Thái Thượng hoàng phục vị lên ngôi, cho đến nay, địa vị tổ phụ trong triều đã là trên vạn người, chỉ dưới một người. Chẳng trách tổ phụ bỗng dưng đối đầu với Thái tử, lời Thái tử nói rõ ràng là nhằm vào tổ phụ. Tổ phụ lo bị Thái tử lôi chuyện cũ năm xưa ra, nên mới sai người ám sát.
Trời ơi... Đầu Vệ Thừa Đông đột nhiên đau như búa bổ.
Cùng lúc ấy, Khang vương thở dài một tiếng: “Thái tử thật cao tay, chỉ một phong thư, một Vệ Tứ gia đã lay động được cả Vệ lão gia, khiến Hoàng đế bó tay không xử được…”.
Lời chưa nói hết. Hắn chuyển giọng: “Ngươi biết vì sao bản vương lại nói những điều này với ngươi không?”.
Không muốn biết. Đừng nói. Không muốn nghe. Cả đời ta chỉ muốn ăn rồi chờ c.h.ế.t, sau khi c.h.ế.t hóa thành một cơn gió, tiếp tục tiêu d.a.o phong lưu khắp thiên hạ.
Vệ Thừa Đông nằm phục trên sàn, bất động giả c.h.ế.t.
Nhưng vô ích.
“Bởi vì bản vương cũng không tin Vệ lão gia dám mưu sát Thái tử, còn vì…”.
Triệu Chiêu Minh dùng giọng điệu gần như dịu dàng: “Lão gia từ trước đến nay vẫn yêu quý bản vương, ông nói Thái tử thị phi bất phân, thiện ác chẳng rõ, người khác chỉ cần xúi giục là hắn có thể vứt bỏ hết trung hiếu lễ nghĩa. Nếu lên ngôi rồi, sao có thể trị thiên hạ, làm minh quân một đời?”.
“Điện… hạ…”. Vệ Thừa Đông cố gắng thốt ra hai chữ yếu ớt.
“Về suy nghĩ thật kỹ lời bản vương”.
Triệu Chiêu Minh vỗ nhẹ hai cái lên mặt Vệ Thừa Đông.
“Nghĩ thông rồi thì sẽ biết thuyền này nên ghé bến nào”.
******
Thuyền nên ghé bến nào, Vệ Thừa Đông không biết, hắn chỉ biết vận rủi gần đây như chiếu thẳng vào đầu, chói đến mù cả mắt.
Lần trước ăn cơm với Thập Nhị, hắn vô duyên vô cớ bị nhốt ngục. Lần này uống hoa tửu với em rể, khéo làm sao lại gặp phải Khang vương, rồi biết một đống bí mật. Mà bí mật, giữ không khéo là c.h.ế.t người đấy.
“Thừa Đông, Thừa Đông!”.
Phòng Như Sơn hốt hoảng chạy tới, vội vàng đỡ Vệ Thừa Đông dậy, nhìn trên nhìn dưới.
“Khang vương nói gì với ngươi thế? Hắn có làm gì ngươi không?”.
Vệ Thừa Đông lắc đầu yếu ớt, rồi đẩy tay Phòng Như Sơn ra, bước ra đầu thuyền.
Hay là… Ta cũng bắt chước Tứ thúc, c.h.ế.t một lần cho rồi? Giờ mà nhảy xuống nước chắc cũng chưa quá lạnh đâu.
Phòng Như Sơn theo ra, dùng khuỷu tay chọc nhẹ Vệ Thừa Đông, hạ giọng thật thấp: “Cũng không biết nên nói ngươi may mắn hay xui xẻo, ta nghe cha ta nói, gần đây Hoàng đế thường cho triệu Khang vương vào cung hầu bệnh”.
Ý gì? Lẽ nào Hoàng đế thật sự định phế Thái tử, lập Khang vương sao?
Vệ Thừa Đông liếc mắt nhìn Phòng Như Sơn. Không ngờ Phòng Như Sơn cũng đang nhìn hắn chằm chằm.
Bốn mắt nhìn nhau. Tim Vệ Thừa Đông bỗng giật mạnh một cái.
Không lẽ… Vệ gia thật sự định đưa thuyền về bến Khang vương? Mà… phải cập thế nào? Sau khi cập rồi, tổ phụ thật sự có thể giữ được mạng sao? Vệ gia thật sự có thể giữ được sao? Trời ơi, đúng là đau cả đầu!
Phòng Như Sơn nhìn vẻ mặt như táo bón của Vệ Thừa Đông, thở dài một tiếng nặng nề: “Thừa Đông à, nếu là ta thì…”.
“Thì sao?”.
Vệ Thừa Đông hoàn hồn, nhìn chằm chằm Phòng Như Sơn, chờ hắn nói tiếp.
Không ngờ Phòng Như Sơn “chậc” một tiếng, vội vàng khoát tay: “Thôi thôi, lời này ta cũng không tiện nói, đi, vào khoang uống rượu nào”.
Uống rượu cái gì!
Một câu nói ngắn gọn mà khiến lòng Vệ Thừa Đông treo lơ lửng: “Giữa ta với ngươi còn gì mà phải giấu? Có gì cứ nói thẳng đi”.
Phòng Như Sơn lắc đầu.
Vệ Thừa Đông giả vờ nổi giận: “Ngươi có nói không?”.
“Chuyện này…”. Phòng Như Sơn nghiến răng: “Nếu ta là ngươi, thì sẽ đổ hết chuyện của Vệ Tứ gia lên đầu Thái tử”.
Cái gì?!
Tim Vệ Thừa Đông lại giật mạnh. Đổ hết lên đầu Thái tử… Tức là bức thư tố giác kia là do Thái tử ép viết. Cái c.h.ế.t của Tứ thúc là Thái tử ép. Như vậy, tổ phụ là người vô tội.
Đồng tử Vệ Thừa Đông siết chặt, trong lòng bỗng vang lên một giọng nói…
Hay… thật là hay… Vệ gia có thể lập tức cải tử hoàn sinh!