Chương 131 - Trảm Trần Duyên - Di Nhiên

Trảm Trần Duyên - Di Nhiên

Câu này thì ngươi không hiểu rồi.

“Mười sáu đứa con, ai có chuyện gì cũng tìm Lưu quản gia, ông ta lo sao xuể? Hai dài một ngắn là trưởng, hai ngắn một dài là thứ”.

Mã Trụ bĩu môi: “Nếu là con thứ, Lưu quản gia đến mí mắt còn chẳng buồn nhấc”.

Thiên Tứ thấy kỳ lạ: “Quy củ này ai đặt ra vậy?”.

“Lưu quản gia chứ ai”.

Một quản gia mà cũng dám đặt quy củ cho con trai Hầu gia, quả thật hiếm thấy.

Thiên Tứ hơi không yên tâm: “Nhưng tiên sinh ta là mua ngựa tốc chiến hành quân đấy, họ Lưu kia liệu có làm được không?”.

Mã Trụ: “Cứ yên tâm đi, không thể không làm được”.

Vừa dứt lời, cửa sổ hé mở một khe nhỏ, bên trong thò ra một bàn tay, cầm theo một phong thư.

Họ Trần nhận lấy thư, vừa định mở miệng cảm ơn thì “bốp” một tiếng, cửa sổ đóng sập lại, suýt nữa kẹp cả tay hắn.

Họ Trần như để che giấu cảm xúc gì đó, bèn ho khan mấy tiếng, rồi sải bước phóng lên tường, ngẩng đầu nhìn Thiên Tứ đầy đắc ý.

“Xong rồi, đi, lấy ngựa thôi”.

Tiểu Thiên gia: “…”

*****

Ngựa để ở ngoài thành, do thời gian gấp gáp, Trần Khí quyết định đi đường tắt trong ngõ nhỏ.

Ngõ nhỏ tối om, ban đêm lại chẳng phân biệt được phương hướng, Tiểu Thiên gia cưỡi trên lưng ngựa mà quay mòng mòng đến hoa cả mắt.

“Trần đại nhân, ngươi có chắc là biết đường không đấy?”.

Trần đại nhân hừ một tiếng, liếc Mã Trụ một cái.

Mã Trụ vội vàng giải thích: “Thập Nhị gia nhà ta từ nhỏ đã thích chạy nhảy khắp nơi, ngõ ngách trong thành Tứ Cửu này không đâu mà không quen, nhắm mắt đi cũng chẳng lạc”.

Ừ. Thấy rồi, từ nhỏ đã chẳng phải đứa an phận. Không thế thì lớn lên sao lại thành ra như vậy. Tiểu Thiên gia hừ một tiếng.

Chẳng bao lâu sau, ba người đã băng qua ngõ nhỏ, ra đến đường lớn.

Bất chợt, Mã Trụ chỉ về phía chiếc xe ngựa phía trước: “Gia, nhìn kìa, xe ngựa của Phòng gia”.

Trần Khí nhìn kỹ lại.

Ồ, đúng là thật. Nửa đêm rồi, ai còn ngồi trong xe ngựa? Đi đâu vậy?

Thôi, chuyện vặt Phòng gia, gia đây chẳng hơi đâu bận tâm. Trần Khí vung roi ngựa, nhanh chóng vượt qua chiếc xe kia.

*****

Bên trong xe ngựa, Vệ Thừa Đông vén một góc rèm xe, chau mày hỏi: “Như Sơn, ngươi định đưa ta đi đâu vậy?”.

Phòng Như Sơn, con trai đích của Phòng Thượng Hữu, cũng là em rể của Vệ Thừa Đông. Ngoài ra, hắn còn một chức là Tán Lễ lang thuộc Thái Thường tự.

Tán Lễ lang tổng cộng có chín người, Phòng Như Sơn chỉ là một trong số đó. Dù chỉ là cửu phẩm nhưng cũng là một chức nhàn rỗi, cơm no áo ấm, chờ ngày hết đời. Thế nhưng chức quan này cũng phải do mẹ hắn là Hà thị chạy vạy với cha và huynh bên ngoại mới xin cho được.

Phòng Như Sơn vòng tay qua vai Vệ Thừa Đông: “Đừng hỏi, hỏi cũng vô ích. Chỗ ta dẫn ngươi đến là chỗ tốt, chuyên để giải sầu. Phải rồi, sao ngươi lại mò đến Đào Hoa Nguyên?”.

Chẳng phải do Phòng gia các ngươi gây họa sao.

Vệ Thừa Đông sĩ diện, bèn bịa đại: “Lần trước làm hỏng đồ của người ta, hôm nay qua xin lỗi một tiếng”.

Phòng Như Sơn nghe xong thì không tin nổi. Vệ Thừa Đông là ai chứ? Với thân phận của Vệ Thừa Đông, cần gì xin lỗi ai? Chứ đừng nói làm hỏng đồ, cho dù đ.á.n.h c.h.ế.t người ta, cũng chẳng ai dám hó hé gì.

Phòng Như Sơn nghiến răng: “Phượng hoàng rơi xuống đất còn không bằng gà, đúng là một lũ trọng danh hám lợi”.

Vệ Thừa Đông l.i.ế.m môi khô khốc, chỉ cảm thấy câu này của em rể có gì đó chói tai. Sao ta lại thành gà rồi?

Thấy sắc mặt của hắn không tốt, Phòng Như Sơn vội sửa lời: “Thôi không nói mấy chuyện khó nghe nữa. Hôm nay ta với huynh vui một trận, không say không về”.

*****

Sau nửa chén trà, xe ngựa dừng lại.

Vệ Thừa Đông bước xuống xe, nhìn thấy bến thuyền kéo dài liên tiếp thì không khỏi nhíu mày: “Sao lại tới đây?”.

“Ta là sợ ngươi gặp người quen, rồi…”.

Rồi gì?

Phòng Như Sơn ân cần không nói tiếp, nhưng trong lòng Vệ Thừa Đông thì như nuốt phải ruồi.

Trước kia, Vệ Đại thiếu gia chỉ tìm vui ở Giáo Phường ty. Nơi ấy phong nhã, các cô nương đều tinh thông cầm kỳ thư họa, thơ phú đối đáp, mồm miệng lại ngọt ngào, hết “Vệ thiếu gia thế này” đến “Vệ thiếu gia thế nọ”, biết điều, biết giữ thể diện. Giờ mà quay lại…

Mặt mũi nào mà đi nữa? Tránh còn không kịp.

Tuy bến thuyền này đẳng cấp kém hơn hẳn, nhưng thuyền đi ra giữa sông, bốn bề mênh mang, đến một người quen cũng khó gặp.

Vệ Thừa Đông đành nuốt lại nỗi nhục như ruồi kia.

“Như Sơn có lòng rồi”.

*****

Một con thuyền, hai nàng hầu rót rượu.

Thuyền trôi giữa dòng, chao đảo nhè nhẹ, tựa như mộng cõi phù sinh.

Trước đó, Vệ Thừa Đông vừa mới rửa bát một canh giờ ở Đào Hoa Nguyên, bát thì dính đầy dầu, nước thì dơ đến buồn nôn… suýt nữa thì hắn nôn ra.

Giờ rượu có rồi, nữ nhân có rồi, đại thiếu gia mới thấy lòng thư thái. Đây mới là cuộc sống mà hắn nên sống.

Thuyền nương tựa sát vào lòng, Vệ Đại thiếu lập tức vòng tay ôm lấy, ôm một cái, hôn một cái, tay kia theo thói quen thò vào túi áo định lấy bạc thưởng. Ai ngờ túi còn sạch hơn mặt của Vệ Đại thiếu.

Không muốn mất mặt. Vệ Thừa Đông lập tức đẩy thuyền nương ra ngoài, kiếm cớ khó thở, phải ra mũi thuyền hít thở chút khí trời.

Hắn vừa đến đầu thuyền, chưa đứng vững thì em rể lạch bạch chạy ra theo: “Sao vậy?”.

Vệ Thừa Đông thở dài: “Chán đời”.

Phòng Như Sơn biết hắn đang phiền muộn chuyện gì: “Ngươi cũng đừng lo quá, cha ta nói rồi, chuyện vẫn chưa đến mức đó đâu”.

Vệ Thừa Đông vừa định nói gì, thì đuôi thuyền vang lên một tiếng “rầm”. Thuyền lắc mạnh.

“Ôi chao, chẳng lẽ va thuyền rồi!”.

Phòng Như Sơn mặt mày sầm xuống: “Đứa nào mù mắt, dám đ.â.m vào thuyền của ta, đợi đấy, ta đi xem thử”.

Dù em rể không nói, Vệ Thừa Đông cũng chẳng định đi theo. Hắn còn đang rối trong lòng. Tên Thẩm Nghiệp Vân kia rốt cuộc có lai lịch gì? Một kẻ mở tửu lâu, làm sao mượn được tay hắn để tranh lấy cơ hội tốt? Phải rồi, mấy “thần tiên” ở trên kia, bao giờ mới phân định thắng bại? Cuối cùng là Thái tử lên ngôi, hay Khang vương lên ngôi?

Nếu là Thái tử thì Vệ phủ coi như hoàn toàn tiêu rồi. Nhưng nếu Hoàng đế lập Khang vương… Vệ gia có khi còn một tia hy vọng.

Đột nhiên, Vệ Thừa Đông cảm thấy phía sau có gì đó không ổn, vừa quay đầu lại, thì đã chạm ngay vào một ánh mắt đen thẳm lạnh băng.

Trời đất ơi, lại là hắn.

Vệ Thừa Đông giật mình, người run lên một cái, hai chân khuỵu xuống, thân mình phục sát đất: “Vệ Thừa Đông bái kiến Khang vương Điện hạ!”.

Khang vương Triệu Chiêu Minh không nói lời nào, chỉ nhìn người dưới đất, hừ một tiếng.

Hừ một tiếng là có ý gì? Rõ ràng là các ngươi đ.â.m vào thuyền ta trước mà. Hơn nữa, thân là hoàng tử, sao cũng đến chỗ này tìm vui? Không sợ bị Ngự sử biết, dâng sớ vạch tội à? Mà sao lại trùng hợp đến vậy chứ?

Vệ Thừa Đông nghĩ hoài không ra, đành dập đầu thấp hơn nữa.

Bên cạnh, Phòng Như Sơn cũng đã hiểu ra phần nào, vội vàng quỳ xuống: “Điện hạ, tất cả là lỗi của vi thần. Là vi thần kéo cữu huynh đến đây, huynh ấy…”.

Triệu Chiêu Minh mặt lạnh như sương.

Phòng Như Sơn nghẹn lời, không dám nói thêm câu nào. Hắn vừa im lặng, thuyền lập tức rơi vào tĩnh mịch, chỉ còn tiếng nước róc rách.

Vệ Thừa Đông nghĩ bụng: Tên Khang vương này, cũng là kẻ mượn gió bẻ măng.

Hai năm trước, khi hắn theo tổ phụ đến phủ Khang vương, đối phương còn cười tươi nói mấy câu khách sáo với hắn. Còn bây giờ… Thôi, là vì Vệ gia đã thất thế rồi.

Đang nghĩ, hai chiếc giày đen dừng lại ngay trên đỉnh đầu hắn. Vệ Thừa Đông cử động nhẹ, chậm rãi ngẩng đầu, lại một lần nữa đối diện với đôi mắt đen sâu thẳm kia. Trong đôi mắt ấy chẳng rõ vui buồn, khiến chút kiêu ngạo ngông nghênh hắn giấu trong lòng cũng bị kích động trỗi dậy.

Các ngươi ở trên đ.á.n.h nhau, sao lại bắt chúng ta ở dưới chịu trận?

“Điện hạ muốn mắng thì mắng, muốn phạt thì phạt, làm ơn… cho ta một cái dứt khoát”.

“Thừa Đông năm nay bao nhiêu rồi?”.

Ơ?

Vệ Thừa Đông khựng lại: “Hai mươi mốt ạ”.

“Tứ thúc của ngươi, bằng tuổi ngươi đã là Vệ Tứ lang lừng danh khắp kinh thành”.

Khang vương lộ vẻ tiếc nuối: “Kinh thành bao nhiêu tiểu thư quyền quý đều muốn gả cho hắn. Nhưng Vệ Tứ lang ấy ngoài đọc sách ra thì trong đầu không chứa gì khác, càng không nói đến chuyện ong bướm tầm thường”.

Mắng thì mắng, nhắc người đã khuất làm gì?

Vệ Thừa Đông động tâm, dè dặt hỏi thử: “Điện hạ và Tứ thúc ta…”.

“Vệ Thừa Đông, ngươi thua tiểu thúc ngươi không chỉ một hai phần”.

Triệu Chiêu Minh lạnh lùng ngắt lời hắn.