Chương 130 - Trảm Trần Duyên - Di Nhiên

Trảm Trần Duyên - Di Nhiên

Ninh Thần y trả lời rất dứt khoát: “Không định để ngươi đi”.

“Chuyện quan trọng thế này, dựa vào đâu mà không cho ta đi?”.

“Vì ngươi còn có việc quan trọng hơn phải làm”.

Ta? Làm việc? Vệ Chấp An lập tức lộ vẻ mặt kiểu “bùn nhão không trét được tường”.

“Ninh Thần y đừng đùa ta, ta thì chỉ biết ăn chơi nhảy múa thôi, làm việc thì chịu, chi bằng để ta theo các ngươi...”.

“Bên Nhậm Trung Kỳ còn nợ một ngàn lượng bạc chưa thu. Nếu ngươi giúp ta hoàn thành hai việc này, thì ngàn lượng đó sẽ là của ngươi, thấy sao?”.

Ninh Thần y, có phải ngươi uống nhầm t.h.u.ố.c rồi không? Tận một ngàn lượng lận đấy.

Tim Vệ Chấp An đập thình thịch mấy nhịp: “Hai việc gì?”.

“Thứ nhất, giúp Vệ Đông Quân tìm lý do để xuất phủ, để nàng yên tâm không còn lo nghĩ gì. Thứ hai, Trần đại nhân sẽ đi theo ta, cho nên việc dò la chuyện Hạ gia rơi vào tay ngươi”.

Ninh Phương Sinh ngừng một chút: “Trạch Trung, có những việc ngươi không làm thì cũng có người khác làm”.

“Làm, làm, làm, ta làm, cứ để ta lo”.

Lúc này Vệ Chấp An cuối cùng cũng hiểu được tâm trạng hồ hởi của đứa con trai nuôi lúc nãy khi rời đi. Không phải do bản thân không kiên định, mà là sức cám dỗ... quá lớn. Một ngàn lượng bạc? Hắn lén lút nửa đời người cũng chưa tích cóp được chừng đó tiền riêng.

“Cha”.

Vệ Đông Quân hiểu rõ tài lẻ của cha mình khi lừa mẹ, điều nàng lo không phải là chuyện thứ nhất.

“Nếu thật sự không dò được tin gì từ Hạ gia, thì cứ tìm Nhị thúc, người...”.

“Chuyện này con đừng bận tâm, ta có cách của ta”. Vệ Chấp An cũng không ngồi yên nổi: “Hai người cứ bàn tiếp, ta phải ra ngoài hít sâu một hơi, tiện thể nghĩ lý do nào kín kẽ không sơ hở”.

Ra đến gian ngoài, hắn len lén bước đến bên cửa sổ, che miệng thì thào: “Ninh Thần y, một ngàn lượng đó, ngươi không nuốt lời đấy chứ?”.

Nuốt lời? Ninh Phương Sinh ho một tiếng: “Ta không có thói quen đó”.

*****

Chớp mắt trong viện chỉ còn lại hai người. Một người ngồi trong phòng, một người đứng bên ngoài cửa sổ. Không khí có phần gượng gạo.

Vệ Đông Quân rất muốn làm rõ một chuyện: “Ninh Phương Sinh, nhà các ngươi có phải mở ngân trang không, rải bạc như rắc nước mà mày cũng chẳng thèm nhíu một cái”.

“Không phải, chỉ là của cải tổ nghiệp còn kha khá”.

Hắn nói nghe nhẹ nhàng, Vệ Đông Quân bèn mặt dày hỏi tiếp một câu. Dù sao không phải ai bình thường cũng biết từ thành Tứ Cửu đến phủ Hà Gian, đường quan đạo bao xa, đường mòn bao xa.

“Nhà các ngươi làm gì vậy, chẳng những của cải dư dả mà còn nắm rõ rành rọt các doanh trong quân?”.

Ánh mắt Ninh Phương Sinh chợt tối đi: “Không nói cho ngươi biết”.

Hề, thế thì không quân tử rồi.

Vệ Đông Quân dứt khoát nói thẳng: “Ta rất tò mò, không hiểu vì sao, cứ cảm thấy ngươi thần thần bí bí quá”.

“Ta thì có gì thần bí?”.

“Cái gì cũng thần bí, rất khó đoán”.

“Sao lại phải đoán ta?”.

“Vì ngươi rất đặc biệt, đặc biệt lạnh lùng, đặc biệt kiêu ngạo, đặc biệt nhiều tiền, và đặc biệt... khác người”.

Lời của thiếu nữ như ẩn chứa vạn tia sét, từng chữ, từng câu vang lên như sấm động trong tai Ninh Phương Sinh. Từng ấy năm sống trên đời, hắn chưa từng gặp ai nói chuyện thẳng thắn không chút che đậy đến thế.

Hắn im lặng một lát, rồi quay lưng lại.

“Đường đi lần này vất vả, ngươi nên về phòng ngủ một lát, lúc khởi hành nhớ bảo nha hoàn chuẩn bị thêm mấy bộ quần áo, nhất là phần th*n d***, nhất định phải mặc dày một chút”.

Nói tới mức này là đang đuổi người rồi.

Vệ Đông Quân bước qua bậc cửa, bước chân khựng lại, dõng dạc: “Còn một vấn đề muốn hỏi”.

Ninh Phương Sinh thầm thở dài trong lòng: “Nói đi”.

“Đôi mắt của ngươi, chắc chắn sẽ sớm nhìn thấy lại sao?”.

“Chắc chắn”.

“Sao lại nhanh như vậy?”.

“Có lẽ do thể chất mỗi người khác nhau”.

“Vậy... giờ có cần ta đỡ ngươi vào phòng không?”.

“Ta lần theo tường là vào được”.

Vệ Đông Quân còn định nói thêm.

Ninh Phương Sinh nhận ra: “Còn gì nữa?”.

“Bị mù là cảm giác thế nào? Sao ngươi không chút hoảng loạn? Nếu là ta, chắc đã phát điên rồi”.

Trong tầm mắt có bóng dáng thiếu nữ mờ nhòe, không thật rõ ràng, Ninh Phương Sinh nhắm mắt: “Không có cảm giác gì cả, rất thanh tĩnh, nên không cần hoảng”.

Thanh tĩnh? Tức là ngại bọn ta ồn ào đấy hả?

Vệ Đông Quân tiến thêm một bước: “Nhà các ngươi chẳng lẽ tu đạo luyện đan, sao đến cả mù cũng ra cái vẻ không nhiễm bụi trần thế?”.

Ninh Phương Sinh: “…”

Hắn đưa tay đỡ trán, im lặng một lúc rồi nói: “Vệ Đông Quân, những người biết thân thế của ta bây giờ đều đã không còn trên đời, ngươi chắc chắn mình muốn biết sao?”.

“Thôi, thôi, ta cũng không tò mò đến thế”. Vệ Đông Quân nói rồi bỏ đi như chạy.

Nếu nàng quay đầu lại lúc này, sẽ thấy người kia cong môi, vẻ lạnh lẽo xa cách quanh người trong khoảnh khắc ấy hoàn toàn tan biến.

*****

Còn lúc này ở nơi khác, có người lại đang dần sa sầm mặt mày.

Trần Khí phát hiện, quay đầu trách móc: “Ta nói ngươi có thể đừng lúc nào cũng mang vẻ mặt xác c.h.ế.t như thế được không, hòa khí sinh tài, biết chưa?”.

“Chuyện này mà gọi là hòa khí à?”. Thiên Tứ chỉ xuống dưới, rồi liếc mắt nhìn Trần Khí.

Ánh mắt đó, Trần Khí hiểu ngay: người tốt nào đi về nhà lại phải lén lút trèo tường như thế?

“Ngươi biết cái quái gì, đây gọi là không làm phiền dân chúng, ngoan ngoãn ngồi yên trên đó, đừng gây rắc rối cho gia đây”.

Dứt lời, hắn tung người nhảy xuống từ đầu tường, trông cứ như làm chuyện mờ ám, rón rén đi đến dưới cửa sổ sương phòng phía đông, đưa tay gõ ba cái lên cửa sổ.

Hai dài, một ngắn.

Thiên Tứ quay đầu hỏi: “Là ám hiệu à?”.

Mã Trụ gật đầu.

Mặt Thiên Tứ càng lạnh hơn, trong lòng thầm nghĩ: Đường đường là con trai của Hầu gia, đi tìm quản sự thân tín của Hầu gia mà còn phải dùng ám hiệu, cái tên họ Trần này thật biết xuống nước.

Ánh đèn trong phòng sáng lên.

Một lúc sau, có người từ trong bước ra, trạc tuổi bốn mươi, tướng mạo bình thường, dáng người bình thường, chỉ có nét mặt khó chịu là chẳng bình thường chút nào.

“Lưu thúc”.

Người kia chỉ lạnh lùng gật đầu.

Họ Trần bước tới, vừa ghé tai Lưu thúc thì thầm, vừa móc từ n.g.ự.c ra mấy tờ ngân phiếu.

Mặt Lưu thúc lập tức lạnh băng, đẩy ngân phiếu ra ngoài.

Họ Trần vẫn cười nịnh, chắp tay cúi người, tỏ vẻ nhún nhường hết cỡ.

Một lúc sau, Lưu thúc mới nhét ngân phiếu vào ngực, xoay người vào trong phòng.

Họ Trần thấy hắn ta đi vào, sắc mặt tươi cười lúc nãy lập tức sầm xuống, giơ chân phải đá mạnh vào phòng bên, đá xong còn nhổ xuống đất một bãi nước bọt.

Thiên Tứ quay đầu lại: “Không ngờ đấy, chủ nhà ngươi cũng có hai mặt”.

“Gì mà hai mặt?”. Mã Trụ hạ giọng: “Lúc cần mềm thì mềm, lúc cần cứng thì cứng, gia nhà ta gọi là biết tiến thoái”.

Thiên Tứ: “Với một hạ nhân mà cũng phải biết tiến thoái sao?”.

Mã Trụ thoáng ngượng ngùng, nhỏ giọng biện hộ cho chủ nhà mình: “Ông ta không phải hạ nhân bình thường, là đại tổng quản của Hầu phủ chúng ta, từ nhỏ đã theo sát lão gia, trong phủ, ngoài phủ đều do ông ta định đoạt”.

Thiên Tứ nhìn Trần đại nhân bên ngoài gian phòng, nghĩ đến việc Tam tiểu thư gọi hắn là “Trần Thập Nhị”, nở nụ cười hiếm với Mã Trụ: “Chẳng lẽ gia nhà ngươi là người không được sủng ái nhất trong Trần gia?”.

Mặt Mã Trụ càng đỏ: “Hầu phủ có mười sáu người con, cả đích lẫn thứ, gia nhà ta là con đích, ai nói không được sủng ái?”.

Thiên Tứ: “Vậy sao còn phải dùng ám hiệu?”.