Chương 127 - Trảm Trần Duyên - Di Nhiên

Trảm Trần Duyên - Di Nhiên

Lúc này, Vệ Đông Quân cuối cùng cũng hiểu vì sao Ninh Phương Sinh bị bật khỏi giấc mơ. Đổi lại là nàng, e rằng kết cục cũng chẳng khá hơn. Hơn nữa, với tính tình của nàng, chưa biết chừng còn bị đẩy ra khỏi giấc mơ sớm hơn nữa.

“Gừng đúng là càng già càng cay thật, người mà cha ta không ưa, tuyệt đối chẳng phải người tốt. Cha, ánh mắt người quả nhiên tốt trời sinh”.

Cha nàng vừa đắc ý, lại vừa chua xót: “May mà mẹ con theo ta, nếu không người chịu khổ là bà ấy. Cái đồ khốn Nhậm Trung Kỳ đó căn bản không phải người tử tế gì”.

“Giờ không phải lúc nói mấy lời này”.

Vệ Đông Quân rút khăn tay ra, nhét vào tay Trần Khí: “Ngươi mau lau nước mắt đi, suốt ngày khóc lóc thế kia, còn ra thể thống nam nhi gì nữa?”.

Trần Khí: “…”. Suốt ngày?

Nàng quay sang nhìn Ninh Phương Sinh, cũng tỏ vẻ không vui: “Ngươi cũng mau điều chỉnh lại tinh thần đi, ngẩng đầu lên. Chẳng lẽ chúng ta sinh ra là để nhìn cái đầu hói của ngươi à?”.

Ninh Phương Sinh: “…”. Ta hói từ khi nào?

Thấy Ninh Phương Sinh ngẩng đầu lên, Vệ Đông Quân bỗng nhiên đứng dậy, đập mạnh lên bàn.

“Các ngươi là nam nhân mà còn thời gian để đau thu buồn xuân à, mau suy nghĩ xem bước tiếp theo phải làm thế nào? Theo ta thấy, người thực sự mang chấp niệm với Hạ Trạm Anh tuyệt đối không thể ở trong cái hang ổ nhà họ Nhậm kia”.

Vệ Chấp An: “…”. Các ngươi là nam nhân??

Bị một trận làm loạn hồ đồ của Vệ Đông Quân quét qua, bầu không khí nặng nề, bi ai trong phòng lập tức tan biến. Ba nam nhân phải thừa nhận, mỗi lời Vệ Đông Quân nói ra đều đúng đến ngạc nhiên. Hơn nữa, nếu ngẫm kỹ, cái cách làm loạn của nàng cũng rất hay. Ít nhất, khi nhắc đến Hạ Trạm Anh, trong lòng bọn họ không còn thấy quá nặng nề như trước.

Người mù Ninh Phương Sinh lập tức lên tiếng.

“Thông qua giấc mơ của Nhậm Trung Kỳ, ta có thể xác định được một điều: giấc mơ này không phải hư cấu mà là sự việc từng thực sự xảy ra, xảy ra ba ngày trước khi Hạ Trạm Anh qua đời”.

Trần Khí nói: “Ta thấy lý do khiến Nhậm Trung Kỳ mơ thấy giấc mơ này là vì ban ngày giả vờ quá nhiều, tới khi nằm mơ thì không muốn giả nữa, muốn thoải mái một trận”.

“Lý do này hay đấy”. Vệ Đông Quân giơ ngón tay cái với Trần Khí: “Cho nên trong giấc mơ này, hắn đã bộc lộ gương mặt thật sự của mình trước Hạ Trạm Anh”.

Ninh Phương Sinh: “Giờ xem ra, Nhậm Trung Kỳ đúng là một con sói đội lốt cừu, ngụy quân tử trong đám ngụy quân tử, tiểu nhân trong tiểu nhân”.

Nghe đến đó, Vệ Chấp An lập tức hứng chí: “Hắn là cái loại bề ngoài trông như người tử tế, thực chất trong bụng toàn là ý đồ dâm tà, trộm cướp”.

“Đúng vậy, mấy chuyện dơ bẩn hắn làm thì chẳng hé môi nửa lời, lại cứ dồn ép Hạ Trạm Anh đến phát điên”.

Vệ Đông Quân hừ một tiếng: “Theo ta thấy, nào là tính khí Hạ Trạm Anh kém, xấu tính, đều là do hắn cố tình rêu rao ra ngoài để tự tôn mình lên”.

“Điều khiến ta buồn nôn nhất là việc hắn ra tay với nữ nhân”.

Trần Khí dùng nắm đ.ấ.m gõ lên mặt bàn: “Ông đây ghét nhất là cái loại nam nhân đ.á.n.h nữ nhân, mẹ nó chứ, chỉ giỏi cậy mạnh với người nhà”.

Ninh Phương Sinh: “Vệ Đông Quân nói đúng, người thật sự mang chấp niệm với Hạ Trạm Anh tuyệt đối không phải hắn”.

“Ta cũng không thấy giống là hắn”. Vệ Chấp An hừ một tiếng: “Các ngươi tin không, giấc mơ này chỉ là phần nổi của tảng băng trôi, những uất ức mà Hạ Trạm Anh phải chịu từ hắn chắc còn nhiều nữa”.

Trần Khí thở dài: “Vậy là đêm nay, coi như phí công vô ích”.

“Sao lại gọi là phí công?”. Vệ Đông Quân không đồng tình: “Ít nhất thì chúng ta đã nhìn rõ bộ mặt thật của Nhậm Trung Kỳ, cũng biết trong phủ đó là cái ổ rắn rết thế nào”.

Nhắc đến cái phủ đó, Vệ Chấp An hừ một tiếng: “Bà già đó cũng chẳng ra gì, ngoài miệng thì niệm Phật, trong lòng thì rắn độc. Bảo sao lại đẻ ra được thứ như Nhậm Trung Kỳ. Ta mà có dịp gặp bà ta, nhất định phải nhổ một bãi nước bọt ngay trước mặt”.

Vệ Đông Quân: “…”. Sao cứ thấy như đang mắng cả ta vậy?

“Người đáng khinh nhất vẫn là lão Nhậm quản gia”.

Trần Khí nghiến răng: “Chuyên giúp chủ làm chuyện xấu, đường đường là đương gia chủ mẫu của một phủ, mà hắn cũng dám ra tay sỉ nhục. Có ngày, ta phải để hắn nếm thử nắm đ.ấ.m của ta”.

Ninh Phương Sinh: “…”. Sao ta cứ có cảm giác người ăn đòn sẽ là ta vậy?

“À đúng rồi, Ninh Phương Sinh”. Vệ Đông Quân chợt nhớ ra chuyện: “Ngươi vẫn chưa nói bức họa ấy đã vẽ cái gì?”.

Ninh Phương Sinh lộ ra vẻ mặt hơi kỳ lạ: “Vẽ cảnh Hạ Trạm Anh ngồi xích đu trong vườn”.

Vệ Đông Quân nhíu mày: “Có gì đặc biệt sao?”.

“Nếu nói có điểm gì đặc biệt…”. Ninh Phương Sinh ngừng một chút rồi nói: “Là Hạ Trạm Anh trong tranh trông rất trẻ trung, rất rạng rỡ, rất vui vẻ… và nhất là … dịu dàng như nước”.

Hạ Trạm Anh dịu dàng như nước ư? Vệ Đông Quân sửng sốt.

Dù là từ miệng Hướng Tiểu Viên hay Nhậm Trung Kỳ, cho đến cả Hạ Trạm Anh thật sự từng bước ra từ thành Uổng Tử, thế nào cũng không dính chút gì đến ba chữ “dịu dàng như nước”.

Vệ Chấp An thở dài một hơi: “Xem ra, Hạ Trạm Anh từng thực lòng với tên khốn đó”.

“Cha nuôi, sao người biết?”.

Còn sao nữa?

“Nếu không có chút tình ý thì làm sao một người tay trái cầm dao, tay phải vung gậy, lại có thể trở nên dịu dàng như nước?”.

Vệ Chấp An lườm hắn một cái: “Ngươi đừng tưởng mẹ nuôi ngươi bình thường hung dữ như vậy, nhưng có lúc, có nơi… bà ấy dịu dàng lắm”.

Trần Khí ngốc nghếch buột miệng: “Chắc là… ở trên giường?”.

Miệng ngươi mọc để làm gì vậy hả? Mặt Vệ Chấp An đỏ bừng, quát: “Thằng nhóc, muốn ăn đòn à?”.

“Người nỡ đ.á.n.h con chắc?”.

Trần Khí cười khan hai tiếng, nghiêng đầu hỏi Ninh Phương Sinh: “Dù dịu dàng như nước đi nữa thì cũng đâu thể quan trọng bằng mạng sống của cả một phủ? Hạ Trạm Anh đâu thể hồ đồ đến mức ấy?”.

“Đúng thế”. Vệ Đông Quân tiếp lời: “Nàng ấy tại sao sống c.h.ế.t cũng không chịu đốt bức họa đó, cứ nhất định phải giấu đi? Bức họa kiểu đó có giữ lại cũng chẳng có ý nghĩa gì”.

Vệ Chấp An xoa cằm suy nghĩ: “Trong này nhất định có bí mật mà chúng ta chưa biết”.

Ninh Phương Sinh im lặng hồi lâu: “Góc dưới bên trái bức họa có một dòng chữ nhỏ”.

Trần Khí: “Viết gì vậy?”.

Ninh Phương Sinh: “Mây mờ mờ, gió nhẹ nhẹ, hoa miên man, không gì là nàng, nhưng lại đều là nàng.

Đề tên: Tận Hoan Nhi Tán”.

Trong phòng, lập tức rơi vào yên tĩnh tuyệt đối. Biết nói sao đây… Ba người trong phòng tuy sinh ra nơi phú quý, nhưng chưa ai thật sự yêu thích việc đọc sách. Nhất là Trần Khí, hắn căm ghét mọi câu chữ sến súa, cho rằng tất cả đều là lời lẽ vô nghĩa của đám văn nhân. Thế nhưng lúc này, hắn lại cảm thấy mười tám chữ đó thật đẹp, thật hay, thật đúng. Hắn moi hết tâm can cũng chẳng nghĩ ra từ nào hay để khen, chỉ còn lại một tấm lòng cảm động thuần túy.

Tuy vậy, Vệ Chấp An lại mang một mối lo khác. Hắn nhìn sắc mặt Ninh Phương Sinh, cuối cùng vẫn quyết định nói ra tất cả những gì mình biết.

“Hứa Tận Hoan, người này ta từng nghe đến. Người này khi vẽ tranh không bao giờ đề thơ, chỉ ghi tên mình mà thôi. Và cái tên đề dưới tranh ấy… cũng không bao giờ là ‘Tận Hoan Nhi Tán’ gì cả, mà luôn là ba chữ ‘Hứa Tận Hoan’, không có ngoại lệ”.

“Ý của cha nuôi là…”.

“Dựa theo mức độ căng thẳng của Nhậm Trung Kỳ, có thể chắc chắn bức họa đó là bút tích thật của Hứa Tận Hoan, điều đáng nghi ngờ, là thái độ của Hứa Tận Hoan với Hạ Trạm Anh”.

“Chẳng lẽ…”.

Trần Khí trừng to mắt: “Chẳng lẽ… bọn họ thật sự có gian tình?”.