Chương 121 - Trảm Trần Duyên - Di Nhiên

Trảm Trần Duyên - Di Nhiên

Khoảnh khắc rơi xuống kết thúc, cảm giác mất trọng lực cũng theo đó tan biến.

Vệ Đông Quân tỉnh lại sau cơn ngất ngắn ngủi, từ từ mở mắt. Vừa hé mắt ra, nàng giật mình kinh hãi.

Ngay phía trên tầm nhìn cũng là một đôi mắt, hốc mắt tròn trĩnh, đen nhánh, mang theo vẻ từ bi như đang cúi xuống nhìn thế gian đầy thương xót.

Phật Bà hạ mi.

Thì ra là một pho tượng Phật, Vệ Đông Quân thở phào.

Trước tượng Phật bày ba đĩa trái cây và điểm tâm, một lư hương, que nhang trong lư vừa mới cháy đến đầu.

Đây là trong chùa ư? Có vẻ không giống. Chùa miếu không tĩnh lặng đến thế.

Vệ Đông Quân cúi đầu xuống, thấy một bàn tay khô đét, đang chậm rãi lần chuỗi tràng hạt. Kỳ lạ, sao chuỗi tràng hạt này trông quen mắt quá, hình như nàng từng thấy ở đâu rồi. Nghĩ ra rồi, ban ngày lúc nàng tới vấn an lão thái thái Nhậm gia, trong tay lão thái thái hình như cũng lần chuỗi tràng hạt này.

Đầu Vệ Đông Quân như vang lên một tiếng “ong”.

Vậy là... Ta đang ở trong giấc mơ của Nhậm Trung Kỳ, hóa thân thành mẹ của hắn? Lúc này đang quỳ gối tụng kinh lễ Phật trên bồ đoàn? Vậy còn Ninh Phương Sinh đâu? Hắn ở đâu?

Vệ Đông Quân cố hết sức trợn to đôi mắt đang sụp xuống, ánh mắt từng chút từng chút lướt quanh, rồi phát hiện ba điều.

Thứ nhất, đây là một tiểu Phật đường.

Thứ hai, hiện tại trong tiểu Phật đường chỉ có một mình nàng.

Cuối cùng, Ninh Phương Sinh không thấy bóng dáng đâu.

Sao lại thế? Lúc nàng rơi xuống, rõ ràng hắn vẫn ở bên cạnh cơ mà, tim Vệ Đông Quân chợt nhảy loạn.

Đúng lúc này, có tiếng bước chân truyền tới.

Tim Vệ Đông Quân như ngừng đập, chợt nhớ ra một chuyện, đây là giấc mơ của Nhậm Trung Kỳ. Nói cách khác, tiếng bước chân ấy nhất định là của Nhậm Trung Kỳ, hắn đang tiến về tiểu Phật đường, tới gặp “mẹ” của mình.

Từ trước đến giờ, số lần Vệ Đông Quân nhập mộng có hạn, chỉ từng đóng vai một người là gã người hầu thân cận của Phòng Thượng Hữu, tên là Chu Cầu. Chu Cầu dễ đóng vai, không cần nói chuyện, chỉ cần lúc nào cũng đi theo sau Phòng Thượng Hữu, làm một cây gậy biết đi là được.

Nhưng làm “mẹ” thì phải nhập vai thế nào? Bà ta sẽ có những động tác thói quen gì? Nếu Nhậm Trung Kỳ muốn nói chuyện với mẹ hắn, nên đối đáp ra sao để không bị lộ, để giấc mơ có thể tiếp tục?

Vệ Đông Quân đặt tay lên ngực, mạnh mẽ xoa mấy lượt, mới khiến trái tim đang đập loạn tạm ổn trở lại.

Tiếng bước chân bỗng nhiên dừng lại, giọng nói quen thuộc vang lên sau lưng.

“Con trai thỉnh an mẹ”.

Thân thể Vệ Đông Quân cứng đờ, chuỗi tràng hạt trong tay cũng khựng lại.

Giờ ta nên quay người nhìn “con trai” một cái, hay là... đọc hết đoạn kinh rồi hẵng nói?

Ai đó mau nói cho ta biết với!

Vệ Đông Quân hoảng loạn đến tột độ, trong đầu chợt nhớ tới lúc mình đến thỉnh an lão thái thái Nhậm phủ, bà không gọi nàng vào ngay mà để nàng đợi một lát ở bên ngoài.

Chỉ có thể đ.á.n.h cược thôi.

Vệ Đông Quân không mở mắt, tiếp tục lần chuỗi tràng hạt trong tay, miệng khe khẽ tụng kinh.

“Mẹ sao còn tâm trí tụng kinh lúc này?”.

Nhậm Trung Kỳ bước tới, đưa tay cầm lấy một chiếc bồ đoàn, đặt xuống bên cạnh Vệ Đông Quân, rồi hai chân dài vắt chéo ngồi xuống.

Vệ Đông Quân sợ đến lạnh cả máu.

Nhậm Trung Kỳ ngồi quá gần nàng, chỉ cần hắn nghiêng đầu, ngay cả vài nốt ruồi trên mặt hắn nàng cũng có thể thấy rõ mồn một. Nói cách khác, nhất cử nhất động của nàng đều nằm trong tầm mắt, chịu sự quan sát của hắn. Chỉ cần nàng sơ suất một chút thôi, giấc mơ này sẽ tan vỡ ngay lập tức.

Phật Bà ơi. Sao lại cho ta rơi vào một giấc mơ cấp độ địa ngục thế này? Nếu có thể hóa thân thành bồ đoàn bị người ta ngồi đè m.ô.n.g lên, còn dễ chịu hơn tình cảnh hiện giờ.

“Mẹ”.

Một bàn tay lớn đặt lên chuỗi tràng hạt trong tay Vệ Đông Quân, buộc nàng phải dừng lại, ngẩng đầu lên nhìn “hiếu tử” ngồi bên cạnh.

Khuôn mặt đầy vẻ nôn nóng và có phần phiền muộn, trong mắt hắn vằn cả tia m.á.u đỏ. Ngươi còn nôn nóng, còn phiền muộn? Còn ta đây đến gọi ngươi là “con trai”, “Trung Kỳ”, hay “lão gia” ta cũng không biết phải làm sao.

Vệ Đông Quân không nói nổi một lời.

Hết cách rồi, đành rút tay khỏi tay “con trai” đang ấn lấy, rồi nhẹ nhàng vỗ lên mu bàn tay hắn hai cái. Đây là hành động an ủi quen thuộc mà bề trên hay làm với vãn bối, truyền đạt một loại cảm xúc: “Con à, đừng vội”.

Sự an ủi lặng lẽ của “mẹ” khiến nỗi phiền muộn trong lòng Nhậm Trung Kỳ vơi đi phần nào, hắn thở hắt một tiếng thật nặng, không nói thêm gì nữa.

Thế là, trong tiểu Phật đường bỗng xuất hiện một khung cảnh quái dị…

Hai mẹ con ngồi sát nhau, tay ngươi đè lên tay ta, toát ra vẻ từ mẫu tử hiền đầy yên tĩnh an hòa. Không ai hay biết, lúc này Vệ Đông Quân chẳng khác gì một sợi dây căng đến cực hạn, có thể đứt bất kỳ lúc nào. Càng tệ hơn là nàng cảm thấy lưng mình ướt đẫm mồ hôi lạnh, áo lót đã dính sát vào người. Nếu mồ hôi lạnh mà đọng trên trán, rồi theo trán chảy xuống… giấc mơ này tám chín phần mười sẽ tan vỡ.

Làm gì có lão thái thái một lòng lễ Phật mà mồ hôi nhễ nhại?

Bình tĩnh! Phải thật bình tĩnh!

Dù sao thì đưa đầu ra là c.h.ế.t, rụt đầu cũng là c.h.ế.t, tan vỡ thì cứ tan vỡ, Ninh Phương Sinh chẳng phải nói rồi sao, làm hết sức, nghe ý trời.

Vệ Đông Quân nuốt nước bọt, quyết định thử một chiêu lớn: tìm kiếm điểm đột phá, dò hỏi Nhậm Trung Kỳ đang phiền não vì chuyện gì, rồi tùy cơ ứng biến.

Ý đã định, nàng bỗng thả lỏng, bình tĩnh buông tay, thuận miệng nói một câu mơ hồ: “Chuyện này… con định xử trí thế nào?”.

Sắc mặt Nhậm Trung Kỳ trầm xuống: “Bức họa đó giữ lại chắc chắn là tai họa, không khéo sẽ lôi cả nhà chúng ta xuống nước, phải tìm cách đốt đi mới được”.

Phật Bà hiển linh rồi! Cuối cùng cũng biết Nhậm Trung Kỳ phiền não vì chuyện gì!

Vệ Đông Quân suy tính rất nhanh. Chuyện đốt tranh xảy ra ba ngày trước khi Hạ Trạm Anh c.h.ế.t. Ninh Phương Sinh từng nói, vị họa sư tên Hứa Tận Hoan kia rất có thể là do Nhậm Trung Kỳ mời tới.

Được, liều thôi.

Vệ Đông Quân bày ra vẻ trách móc: “Đều tại con, tự dưng lại mời họa sư đến vẽ cho nàng, giờ thì hay rồi, phiền phức tới rồi đấy”.

“Trước không nghĩ sau, lúc mời Hứa Tận Hoan vào cửa thì chỉ muốn dỗ nàng vui, cho nàng thấy con không giống những nam tử khác, là người hiểu nàng, chiều nàng…”.

Câu này phải đáp thế nào, Phật Bà ơi, mau mách cho con đi?

Phật Bà không trả lời, Vệ Đông Quân hết đường xoay xở, đành thở dài một hơi: “Con à, là do con chiều quá rồi”.

Nhậm Trung Kỳ mặt đầy bất đắc dĩ: “Không chiều không dỗ, sao nàng chịu ngoan ngoãn lấy của hồi môn ra?”.

Trời ơi là trời, Phật Bà hiển linh rồi!

Ninh Phương Sinh, Ninh Phương Sinh ngươi đang ở đâu? Nghe thấy không, Nhậm Trung Kỳ lấy Hạ Trạm Anh không phải vì lệnh cha mẹ, lời bà mối như hắn nói đâu… Là có mục đích, là vì của hồi môn của Hạ Trạm Anh đó!

Vệ Đông Quân mừng rỡ trong lòng, suýt nữa thì bật cười thành tiếng.

Bảo sao Nhậm Trung Kỳ toàn nhắm tới con gái dòng chính nhà thương gia. Vì con gái nhà giàu lấy chồng thường được chuẩn bị hồi môn hậu hĩnh, để khỏi bị nhà chồng coi thường.

Xem ra phủ Trưởng Bình Bá từ tám trăm năm trước đã vét sạch gia sản, chỉ mong dựa vào của hồi môn của con dâu mà lấp chỗ trống, giữ lại chút thể diện cho thế gia.

Vệ Đông Quân cố gắng kiềm chế giọng run rẩy của mình, gắng làm ra vẻ từ ái: “Cũng chẳng thể trách con, chỉ trách phủ ta…”.

“Mẹ”.

Nhậm Trung Kỳ có vẻ không thích nghe chuyện cũ kỹ, lạnh lùng cắt ngang.

“Giờ nhắc lại mấy chuyện mục nát ấy thì có ích gì, chẳng bằng nghĩ xem nàng giấu bức họa đó ở đâu?”.