Chương 120 - Trảm Trần Duyên - Di Nhiên

Trảm Trần Duyên - Di Nhiên

Sau khi đoàn người của Ninh Phương Sinh rời đi, Nhậm Trung Kỳ cho Kỳ thị lui, một mình chui vào thư phòng, bắt đầu nhớ lại từng chút, từng chút với Hạ thị.

Nào ngờ càng nghĩ càng loạn. Lòng càng loạn thì càng thấy bồn chồn không yên, luôn cảm thấy sắp có chuyện gì đó xảy ra, cả người càng thêm bứt rứt.

Nhậm Trung Kỳ nghĩ, chi bằng thôi không ở đây nghĩ ngợi vẩn vơ nữa, cứ đến Vệ phủ tìm Ninh Phương Sinh nói chuyện.

Có lẽ vì trên người Ninh Phương Sinh mang một loại khí chất khiến người khác bình tĩnh lại, Nhậm Trung Kỳ vừa nhận lấy chén trà hắn đưa, lòng lập tức ổn hơn hẳn.

“Tiểu sư phụ à, ta…”.

“Nói nhiều hại thần, thần tổn thì lòng chẳng yên”. Ninh Phương Sinh lạnh lùng ngắt lời: “Ta lúc này còn có việc, ngươi cứ uống trà, tĩnh tâm lại trước”.

Ngay cả tâm thần mình bất ổn mà hắn cũng nhìn ra được? Nhậm Trung Kỳ lập tức cảm thấy như thể tìm được chỗ dựa, chẳng còn sợ gì nữa.

Ninh Phương Sinh quay lại ngồi bên bàn vuông, châm một nén hương trên ánh nến, c*m v** lư hương, rồi ngồi ngay ngắn xuống, cầm bút viết chữ, mặc kệ Nhậm Trung Kỳ ngồi đó một mình.

Không biết có phải do mùi hương phát huy tác dụng hay không, mà Nhậm Trung Kỳ vừa uống hết chén trà nóng đã thấy buồn ngủ, đầu gật gà gật gù như gà mổ thóc.

“Bá gia, vào trong nằm nghỉ một lát đi”.

Nhậm Trung Kỳ ngẩng đầu, thấy là tiểu thư đồng bên cạnh Ninh Phương Sinh, bèn gắng gượng nói: “Không cần, không cần, ta đợi tiểu sư phụ viết chữ xong”.

“Tiên sinh ta đang chép kinh, không mất một canh giờ thì chưa xong đâu”.

“Vậy…”. Nhậm Trung Kỳ quả thực chống không nổi cơn buồn ngủ: “Vậy ta chợp mắt một lát, tiểu sư phụ viết xong, làm phiền ngươi gọi ta dậy”.

“Cứ yên tâm”. Vệ Đông Quân làm động tác mời: “Bá gia theo ta vào trong”.

Nhậm Trung Kỳ theo nàng bước vào, đảo mắt nhìn quanh, thấy chẳng có gì bất thường, bèn thuận thế nằm xuống giường mềm.

Vệ Đông Quân cầm lấy tấm chăn bên cạnh nhẹ nhàng đắp lên người hắn: “Bá gia cẩn thận kẻo nhiễm lạnh”.

Tiểu thư đồng còn chu đáo như vậy, Nhậm Trung Kỳ lập tức yên tâm nhắm mắt.

Trong cơn buồn ngủ nặng nề, hắn cảm thấy tiểu thư đồng dường như vẫn chưa rời đi, vẫn đứng trước giường mình: “Ngươi cứ làm việc của ngươi đi, ta bên này không cần chăm sóc đâu…”.

Giọng nói càng lúc càng nhỏ, đến câu cuối cùng vừa dứt, đầu Nhậm Trung Kỳ nghiêng sang một bên, ngủ thật sâu.

Cuối cùng cũng ngủ rồi. Ngoài hương an thần của Đức Thiện đường ra, chỉ có trà an thần của Bách Dược đường là có tác dụng.

Vệ Đông Quân vỗ mạnh ba cái vào lòng bàn tay. Ba cái vỗ tay vang lên, Ninh Phương Sinh đặt bút xuống.

Trần Khí và Vệ Chấp An một trước một sau bước vào từ ngoài viện. Cổng viện “rầm” một tiếng đóng lại, Mã Trụ và Thiên Tứ đồng loạt khoanh tay, đứng canh hai bên cổng. Trong viện, Hồng Đậu kéo một chiếc ghế trúc ra ngồi dưới mái hiên…

Mọi việc đều đâu vào đó.

*****

Bốn cái đầu ghé lại gần nhau. Tám con mắt đồng loạt nhìn chăm chăm vào Nhậm Trung Kỳ. Những chuyện xảy ra trong ngày khiến hắn khá hoảng sợ, ngay cả trong mơ, đôi mày vẫn nhíu chặt không giãn ra.

Vệ Chấp An lần đầu trải nghiệm, không giấu được vẻ hào hứng: “Bước tiếp theo, chúng ta làm gì?”.

Trần Khí: “Chờ đợi”.

Ninh Phương Sinh: “Giờ Tý”.

Vệ Đông Quân: “Nhập mộng”.

Vệ Chấp An gãi đầu: “Không biết hắn sẽ mơ thấy gì nhỉ?”.

Trần Khí: “Ta đoán là ngày Hạ Trạm Anh nhảy giếng, ngày đó khó mà quên”.

Ninh Phương Sinh: “Cũng có thể là đêm tân hôn của bọn họ”.

Vệ Đông Quân thì nghĩ khác: “Ta chỉ muốn biết, lần này, chúng ta sẽ là gì trong giấc mộng ấy”.

Chúng ta?

Hai chữ ấy lập tức phân tách bốn người trong phòng thành hai phe: một phe là “chúng ta” những người có thể nhập mộng. Phe còn lại là “các ngươi” chỉ có thể đứng ngoài trông ngóng, không cách nào tham dự.

Trần Khí thẫn thờ ngồi phịch xuống ghế, mặt mày lập tức ỉu xìu, bát tự thuần dương quả thật là gánh nặng, hay là thử… tóc?

Vệ Đông Quân liếc mắt thấy vậy, bèn đi đến ngồi cạnh hắn, nhân lúc Ninh Phương Sinh không chú ý, dùng bàn làm vật che, lén nhét ngân phiếu vào tay hắn.

Trần Khí cúi nhìn, lập tức phấn chấn trở lại.

Ha ha ha ha.

Một nghìn lượng bạc còn dễ chữa lành trái tim tổn thương của một nam nhân hơn cả nhập mộng.

Vệ Đông Quân thấy hắn nhướn mày lên thì biết người này đã được dỗ dành xong, bèn nói với Ninh Phương Sinh: “Thời gian cũng sắp đến rồi, chúng ta chuẩn bị đi”.

Ninh Phương Sinh: “Dùng hương, hay uống trà?”.

Vệ Đông Quân: “Dùng hương đi, ta quen rồi”.

Trần Khí vừa nghe thấy ba chữ “ta quen rồi”, lập tức thấy một nghìn lượng kia cũng chẳng còn thơm như ban nãy nữa.

A a a a a! Hắn vẫn muốn nhập mộng!!

Vệ Chấp An lập tức kéo lấy con trai nuôi: “Các ngươi đã dùng hương, vậy chúng ta ra ngoài tránh một lát, lát nữa hãy vào”.

Trần Khí bị kéo đứng dậy: “Cha nuôi, sao người kéo mạnh vậy, con còn chưa nói chuyện xong với Vệ Đông Quân mà”.

Cha nuôi làm như không nghe thấy, cứng rắn kéo hắn ra ngoài, rồi lôi một quyển sách từ trong n.g.ự.c ra, huơ huơ trước mặt Trần Khí.

“Làm gì vậy?”. Trần Khí mơ mơ màng màng.

Đồ ngốc.

“Bát tự thuần dương cũng có thể nhập mộng, chỉ cần tìm đúng cách”.

Vệ Chấp An liếc vào trong phòng, thận trọng hạ giọng: “Nhân lúc bọn họ đang nhập mộng, chúng ta tranh thủ nghiên cứu một chút”.

Trần Khí như sét đ.á.n.h bên tai: “Thật không?”.

Vệ Chấp An: “Thật hơn cả vàng ròng”.

Còn chần chờ gì nữa?

Trần Khí nôn nóng: “Vậy thì mau lên!”.

Thanh niên trẻ, làm việc gì cũng hấp tấp, chẳng hiểu đạo lý chuyện gì cũng cần thong thả thì mới trọn vẹn.

Vệ Chấp An lườm hắn một cái, rồi lại liếc vào trong phòng, thần bí nói: “Đợi qua giờ Tý hãy nghiên cứu, đừng để họ phát hiện”.

Nhất là đứa con gái bất hiếu nhà ta. Nha đầu này chỉ biết thiên vị người ngoài, mở miệng, ngậm miệng đều là Ninh Phương Sinh thế này, thế nọ, chẳng biết đặt mình vào vị trí cha nó mà nghĩ cho ta một chút.

Ta đây cũng muốn nhập mộng mà a a a a!!

*****

Lúc này “đứa con bất hiếu” ấy đã cắm nén hương an thần vào lư, sau đó nằm xuống bên bàn tròn.

Liếc thấy Ninh Phương Sinh vẫn đang ngồi ngay ngắn, nàng hất cằm về phía giường sau bình phong: “Có muốn vào trong nằm không?”.

“Không cần”.

“Chúng ta vẫn nhớ ám hiệu chứ?”.

“Không quên được”.

Vậy thì…

Vệ Đông Quân vốn định hỏi một câu “ngươi có căng thẳng không”, vừa hay ánh nến hắt lên mặt người kia, một nửa khuôn mặt sáng rỡ, nửa kia khuất trong bóng tối, giữa sáng và tối, như chất chứa tâm sự nặng nề. Nàng bèn nuốt lời không hỏi nữa.

Chỉ nghe hắn dịu giọng nói: “Đừng căng thẳng, cố hết sức, theo ý trời là được rồi”.

Lại nữa. Biết đọc tâm thuật thì giỏi lắm sao?

Vệ Đông Quân vội cúi đầu, nhắm mắt, giả vờ không nghe thấy, chỉ đợi cơn buồn ngủ ập tới.

*****

Giờ Tý vừa qua.

Vệ Đông Quân chợt ngồi bật dậy, theo bản năng tìm Ninh Phương Sinh, không ngờ hắn vẫn đang ngồi ngay trước mặt nàng, dáng vẻ chẳng khác chút nào so với ban đầu.

Hắn làm sao mà có thể ngồi lâu như vậy?

Vệ Đông Quân lẩm bẩm trong bụng, rồi duỗi một tay ra, đúng lúc ấy, tay Ninh Phương Sinh cũng đặt lên vai nàng…

Cả hai đều sững người, sau đó đồng loạt mỉm cười. Nụ cười ấy hóa giải mọi bối rối trong khoảnh khắc.

“Nhớ ám hiệu đấy”. Vệ Đông Quân dặn dò, rồi chỉ tay về phía người đang nằm trên giường.

Ninh Phương Sinh và nàng hành động cực kỳ ăn ý. Hai người cùng bước đến trước giường, Vệ Đông Quân hít sâu một hơi: “Đoán xem, giờ hắn đã mơ chưa?”.

Ninh Phương Sinh hơi ngẩng cằm: “Đã mơ rồi”.

“Vậy để xem ngươi đoán đúng hay không”.

Vệ Đông Quân lập tức đưa tay ra, ấn lên đầu Nhậm Trung Kỳ. Một luồng lực mạnh mẽ cuốn tới như bão táp.

Ngay khi trước mắt Vệ Đông Quân tối sầm lại, nàng thấp giọng nói: “Chúc mừng ngươi, Ninh Phương Sinh, ngươi đoán đúng rồi”.