Chương 12 - Trảm Trần Duyên - Di Nhiên

Trảm Trần Duyên - Di Nhiên

Ánh mắt Vệ Đông Quân rất tinh, vừa thấy mấy giọt nước trà bị hất ra lập tức hiểu người kia đã tin lời mình, bèn lập tức truy hỏi: “Ngươi cũng từng vào thành Uổng Tử sao? Vào bằng cách nào?”.

Ninh Phương Sinh đặt chén trà xuống, ngẩng đầu, ánh mắt sắc bén khó tả.

“Bảy ngày trước là thất đầu của Vệ Chấp Mệnh, ngươi đi theo âm hồn của hắn suốt đến thành Uổng Tử, là vì sao?”.

“Hỏi, hỏi, hỏi… cứ là ngươi hỏi, đáp, đáp, đáp… lại là ta đáp. Làm ăn buôn bán còn biết giữ chữ tín với người già và trẻ nhỏ nữa kia mà”.

Vệ Đông Quân giận tím mặt: “Ninh Phương Sinh, ngươi còn biết giữ đạo nghĩa hay không?”.

*úi zời, chị gái nóng tính nhỉ ^^

Trên mặt Ninh Phương Sinh rốt cuộc cũng hiện ra biểu cảm duy nhất từ khi gặp Vệ Đông Quân…. Đó là một thoáng kinh ngạc.

Nhưng người kinh ngạc không chỉ có hắn, mà còn có chính Vệ Đông Quân. Trong đầu nàng vụt qua một câu, khi m.á.u ít, hồn sẽ lơ lửng bên ngoài, chẳng thể nhập vào gan, ấy gọi là hồn bay phách lạc. Không đúng, nghe câu đó thì rõ ràng hắn đã sớm biết nàng mắc chứng ly hồn, vậy mà còn dối gạt nàng nhiều như thế. Tên khốn kiếp này! Ngực Vệ Đông Quân phập phồng mấy lần, nàng bất ngờ đứng bật dậy khỏi giường, làm bộ muốn rời đi.

“Nếu ngươi còn thương tiếc tiểu thúc của mình, muốn tiễn hắn một đoạn, thì mỗi năm Thanh Minh cứ đốt ít nhiều vàng mã, tuy hắn ở thành Uổng Tử nhưng vẫn có thể nhận được”.

Giọng Ninh Phương Sinh nhạt như gió núi rừng: “Nếu ngươi đi theo hắn là vì có ẩn tình khác, có lẽ ta có thể giúp được”.

Câu nói ấy như một chậu nước lạnh dội thẳng xuống đầu, khiến ngọn lửa giận trong lòng Vệ Đông Quân tắt ngúm. Nếu hắn thật sự có thể giúp ta, thì Vệ gia...

Vệ Đông Quân cố tình hừ một tiếng: “Ta với ngươi chẳng thân chẳng quen, vì cớ gì ngươi phải giúp ta?”.

“Vậy nên”. Ninh Phương Sinh ngẩng đầu: “Ngươi theo Vệ Chấp Mệnh là có mục đích khác sao?”.

Vệ Đông Quân: “...”

Nàng cảm thấy như có người bóp lấy cổ, hô hấp không nổi, n.g.ự.c nghẹn đến sắp ngất. Hàm răng c.ắ.n chặt đến tê buốt, nàng rít ra từng chữ: “Ta theo tiểu thúc, chỉ muốn hỏi thúc ấy vài câu quan trọng. Ngươi chắc chắn có thể giúp ta sao?”.

Không đợi Ninh Phương Sinh trả lời, nàng đã liếc mắt: “Cho dù ngươi giúp được ta, nhưng ta làm sao có thể tin ngươi? Dù sao, ngươi cũng chỉ là một kẻ phàm tục”.

Phía chân trời, trong thoáng chốc dường như tối sầm lại. Ánh đèn lờ mờ lay động. Ninh Phương Sinh lặng lẽ xoay chén trà trong tay, không nói một lời, dường như chẳng nghe ra ý khích bác trong câu nói kia.

Vệ Đông Quân ngồi thì không yên, quay đầu bỏ đi cũng không xong, đang lúc lúng túng thì Ninh Phương Sinh mở miệng.

“Âm hồn vào thành Uổng Tử chỉ có một cơ hội được ra ngoài”.

“Là đêm thất đầu quay về sao?”. Vệ Đông Quân lập tức ngồi phịch xuống.

Ninh Phương Sinh gật đầu: “Chỉ trong một canh giờ, có thể trở lại dương gian thăm người thân”.

Chẳng trách lúc tiểu thúc rời khỏi Vệ gia, một khắc cũng không dừng chân, thì ra là chỉ có một canh giờ. Nghĩ đến bóng lưng tiểu thúc đứng nơi cửa lớn Vệ gia ngoảnh đầu nhìn lại đêm đó, tim Vệ Đông Quân lại thấy nhói đau.

Ánh mắt âm u mờ tối của Ninh Phương Sinh rơi xuống người nàng: “Ngươi muốn hỏi hắn, vì sao phải tự vẫn sao?”.

“Không chỉ có câu đó”. Vệ Đông Quân cúi đầu thì thào: “Ta còn muốn hỏi thúc ấy, vì sao để lại bức thư như thế? Là tự nguyện sao? Nếu không phải tự nguyện, thì là ai ép thúc ấy?”.

Thiếu nữ mang đầy tâm sự, chiếc cổ gầy nghiêng thành một đường cong nhuốm buồn, nào còn dáng vẻ kiêu ngạo gan lì khi nãy.

“Ta có thể gọi hắn lên để ngươi gặp mặt một lần”.

Vệ Đông Quân lập tức ngẩng đầu. Thật sự có thể sao? Người kia nói từng chữ chắc như đinh đóng cột, nhưng lại khiến nàng không dám tin.

“Rốt cuộc ngươi là ai, sao lại có bản lĩnh như thế?”.

“Ta là Quỷ y”.

“Quỷ y? Ngươi… ngươi chữa bệnh cho quỷ?”. Mí mắt Vệ Đông Quân giật liên hồi.

“Chữ ‘quỷ’ trong ‘quỷ quái’”.

“Có gì khác biệt đâu?”.

“Chữa bệnh cho người”.

“Trời ạ, suýt nữa bị ngươi dọa c.h.ế.t. Ta chỉ nghe nói thái y, đạo y, lang trung, chưa từng nghe tới Quỷ y”.

Vệ Đông Quân lau mồ hôi lạnh trên trán: “Phải rồi, ngươi chữa bệnh gì?”.

Ninh Phương Sinh: “Bệnh âm dương, bệnh nhân quả”.

Nghe không hiểu. Cũng không rõ. Nhưng điều đó không còn quan trọng nữa.

“Ngươi định gọi tiểu thúc ta lên bằng cách nào?”.

“Thiên cơ bất khả lộ”.

Quỷ y nào cũng huyền bí khó lường thế này sao?

Thái dương Vệ Đông Quân giật giật: “Thôi được, cho dù ngươi làm được đi. Nhưng tại sao lại giúp ta?”.

“Ta có điều kiện”.

“Điều kiện gì?”.

“Giúp ta làm một việc”.

Sắc mặt Vệ Đông Quân lập tức lạnh xuống: “G.i.ế.c người phóng hỏa, hại trời hại đất ta không làm. Ta có nguyên tắc”.

“Là việc tích thiện tu đức”.

“Nói ta nghe thử xem”.

Ninh Phương Sinh dùng ánh mắt kỳ dị gần như khó đoán nhìn thiếu nữ trước mặt, chậm rãi thốt ra từng chữ: “Giúp, ta, khuy, mộng”.