Chương 118 - Trảm Trần Duyên - Di Nhiên

Trảm Trần Duyên - Di Nhiên

“Vệ Đông Quân”. Giọng nói của Ninh Phương Sinh vô cùng chậm rãi: “Tối nay chuẩn bị vào mộng đi, chúng ta chỉ có thể tiến vào giấc mơ của Nhậm Trung Kỳ, mới dò ra được hắn nói thật hay giả. Hắn cuối cùng là người, hay là ma?”.

Trong viện Thính Hương tĩnh lặng vắng vẻ.

Mã Trụ đang chán chường c.ắ.n móng tay ngoài cổng viện, vì cách quá xa nên không hay biết gì về tình hình bên trong sảnh chính.

Thiên Tứ chẳng biết từ khi nào đã mở mắt, đang nhìn tiên sinh mình bằng ánh mắt tràn đầy sùng bái.

Trên lò đất đỏ, nước trong ấm sôi ùng ục, bốc lên từng làn hơi nóng.

Những điều ấy đều không lọt vào mắt Vệ Đông Quân, trong đầu nàng chỉ vang lên câu nói trước khi Ninh Phương Sinh rời khỏi Nhậm phủ: “Nếu Bá gia nghĩ ra điều gì, tối nay cứ đến Vệ phủ tìm ta. Bảy ngày tới ta tạm trú ở Vệ phủ”.

“Cho nên, ngươi để Nhậm Trung Kỳ đến Vệ phủ tìm ngươi, lại không thuê quán trọ gần Nhậm gia là đã định sẵn sẽ nhập mộng hắn ở Vệ phủ chúng ta?”.

Ninh Phương Sinh gật đầu, tỏ ý nàng đoán đúng rồi.

Vệ Đông Quân: “Sao ngươi biết hắn nhất định sẽ tới?”.

“Phải đó”. Trần Khí cau chặt đôi mày kiếm: “Hắn mà không đến thì chẳng phải phí mất một đêm sao?”.

Ninh Phương Sinh nhìn đăm đăm ra ngoài viện, ánh mắt như thể xuyên thấu vạn vật trần gian.

“Yên tâm, hắn nhất định sẽ đến”.

Vệ Đông Quân và Trần Khí liếc nhau, rồi đồng loạt nhìn về phía Vệ Chấp An.

Vệ Chấp An thầm kêu khổ: nhìn ta làm gì, ta gây nên nghiệp chướng gì sao?

Lặng đi một chốc. Hắn mới chợt tỉnh ngộ, bật dậy phản đối: “Không được, không được! Hắn mà đến Vệ phủ thì chẳng phải sẽ gặp vợ ta sao? Tuyệt đối không được!”.

Ánh mắt Ninh Phương Sinh lướt qua Vệ Đông Quân, rồi mới rơi xuống người cha nàng.

“Nội viện có cô nương vắng mặt suốt sáu đêm liền, Vệ Trạch Trung, không bằng ngươi đem sáu cái cớ ra kể cho ta nghe thử, xem có dùng được không”.

Vệ Trạch Trung: “…”

Một cái cớ cũng đã moi hết óc rồi, còn sáu cái? Muốn mạng ta à?

Ninh Phương Sinh rót thêm trà nóng cho hắn: “Ta đồng ý để ngươi nhập bọn chẳng phải vì để nàng ra vào thuận tiện hay sao? Chuyện này, ngươi nên rõ ràng nhất”.

Vệ Trạch Trung: “…”. Hóa ra ta chỉ có mỗi công dụng ấy?

“Cha à”. Vệ Đông Quân nói: “Chỉ là một Nhậm Trung Kỳ thôi mà, mẹ chưa chắc còn nhớ đến, chỉ có cha còn bận tâm thôi”.

Trần Khí dâng ly trà nóng tới tay cha nuôi: “Loại người như hắn chỉ được cái mã ngoài, theo con thấy, đến giày cho cha nuôi cũng không xứng xách”.

Vệ Chấp An: “…”

Hai đứa nghịch tử. Đừng tưởng ta không biết mưu đồ của các ngươi.

Hồi lâu sau, hắn nhìn sang Ninh Phương Sinh, mặt mày khổ sở: “Thế… còn vợ ta thì sao…”.

“Ngươi chỉ cần nói phủ Trường Bình Bá cũng gặp chuyện kỳ quái, đến tìm ta xem bệnh nhân quả”.

Thần y thật chu đáo, ngay cả cái cớ cũng chuẩn bị sẵn cho ta.

Yết hầu Vệ Chấp An rung động, nghiến răng nói: “Được, để điều tra xem hắn là người hay là ma, ta nhịn nhục chịu đựng”.

Vệ Đông Quân giơ ngón tay cái: “Cha ta đúng là biết co biết duỗi”.

Trần Khí cũng giơ ngón tay cái: “Cha nuôi hy sinh cái nhỏ vì cái lớn, quên mình vì đạo nghĩa”.

Vệ Chấp An nghiến răng: “…”

Hai đứa quỷ con này có biết ta đang hy sinh cái gì không?

Ninh Phương Sinh hài lòng gật đầu, ánh mắt chuyển sang bên cạnh: “Trần đại nhân”.

Trần Khí sững người: “Hả?”.

Ninh Phương Sinh: “Giờ vẫn còn sớm, buổi chiều phiền ngươi đi dò la chuyện Hạ gia, thế nào?”.

Tính trước mọi việc rồi à? Trần Khí nghĩ đến mấy lượng bạc lẻ trong túi mình: “Dò la Hạ phủ không thành vấn đề, chỉ là cái khoản… ấy ấy…”.

Ninh Phương Sinh mở lớn mắt, ý bảo hắn cứ nói tiếp.

Trần Khí cười gượng một tiếng, liều nói: “Giờ đời bạc bẽo, điều tra chuyện gì cũng phải có bạc mới được”.

À, thì ra là vì bạc.

Ninh Phương Sinh thản nhiên nói: “Vệ Đông Quân, đem nghìn lượng mới nhận đưa cho Trần đại nhân”.

Một nghìn lượng? Phát tài rồi! Trong lòng Trần Khí như nở hoa.

Vệ Đông Quân nhìn vẻ mặt hắn là biết ngay tên này đang mừng thầm, vội đưa ngân phiếu trong n.g.ự.c ra, nếu không thì bạc riêng của nàng sớm muộn gì cũng bị hắn tiêu sạch.

Trần Khí đang vui vẻ đưa tay đón lấy thì bất chợt có một giọng nói âm u vang lên.

“Nghe nói Trần đại nhân không thiếu bạc nhất, sao lại đòi tiên sinh ta?”.

Tay Trần Khí khựng giữa không trung. Ai nói hắn không thiếu bạc? Ngươi à? Hắn quay nhìn Vệ Đông Quân.

Nàng sợ đến mức vội vàng lắc đầu: Ta có điên mới nói với hắn mấy lời đó.

Trần Khí chớp mắt: Vậy bạc này ta có nên lấy không?

Vệ Đông Quân: Nhất định phải lấy!

Gia không lấy. Gia còn sĩ diện.

Trần Khí thu tay về, xoay người nhìn Thiên Tứ đầy khí khái: “Ta hỏi tiên sinh ngươi là để thử lòng dạ tiên sinh ngươi rộng hẹp ra sao”.

Vệ Đông Quân: “…”. Người này chẳng lẽ nghèo đến mức phát rồ rồi?

Bên cạnh, Thiên Tứ cười nhạt, nhếch môi: “Yên tâm, lòng dạ tiên sinh ta rộng lắm”.

Đúng thế. Lòng dạ hẹp hòi là cái tên kia kìa. Suốt ngày đối đầu với ta, cái đồ tiểu nhân gian trá.

Trần Khí nghiến răng nghiến lợi, quay lại chắp tay với Ninh Phương Sinh: “Bạc thì ta không lấy nữa, việc thì nhất định sẽ làm xong, chờ tin”.

Nói xong, hắn ngẩng đầu ưỡn ngực, bước đi đầy chính khí.

Bóng lưng ấy trông thật cao lớn oai phong, đến nỗi ngay cả Vệ Đông Quân cũng nảy sinh ảo giác: Trần Khí thật sự không thiếu bạc.

Tới góc tường, bóng lưng cao lớn oai phong ấy bỗng xẹp đi một nửa.

Một nghìn lượng đó… Thèm c.h.ế.t mất thôi…

“Gia…”.

Mã Trụ lén lút bước tới, dáng đi cứ như nàng dâu nhỏ, run rẩy cúi đầu.

Trần Khí thấy hắn bước đi như vậy, chỉ cảm thấy tối sầm mắt, tê rần da đầu.

Giọng Mã Trụ còn đáng thương hơn cả nàng dâu: “Lúc nãy ngoài cổng, Tiểu Thiên gia hỏi ta, gia nhà ngươi có thiếu bạc không, ta sợ mất mặt gia nên mới…”.

Aaaa! Không phải quân ta không mạnh, mà là kẻ địch quá gian xảo.

Đúng lúc ấy, Vệ Chấp An vội vàng chạy ra, giận đến nỗi chỉ vào Trần Khí mà không nói nên lời.

Trần Khí lập tức ôm lấy ông, kéo dài giọng gọi: “Cha nuôi~?”.

Vệ Chấp An nhìn quanh, không thấy ai, vội ngồi xổm xuống, lôi từ đế giày ra một tờ ngân phiếu gấp gọn.

Trần Khí mở ra xem, lập tức tối sầm mặt: thì ra mọi người đều nghèo như nhau.

Năm mươi lượng, chẳng đủ nhét kẽ răng.

“Liệu mà tiêu, ta chỉ giấu được chừng đó dưới mắt mẹ nuôi ngươi thôi”.

“Phải, phải, phải”.

Trần Khí ngoái đầu nhìn vào trong viện: Vệ Đông Quân, gia chỉ trông cậy vào ngươi thôi.

Trong sảnh, Vệ Đông Quân nhét lại ngân phiếu vào tay áo trước mặt bao người.

Xong xuôi, nàng hỏi thẳng: “Trần Khí không thiếu, ta thì thiếu. Tiểu Thiên gia, bạc này ta cầm được không?”.

Không đợi Thiên Tứ mở miệng, nàng lại bổ sung: “Dù sao nhập mộng cũng hao tổn tâm thần, rất mệt”.

Đầu óc Thiên Tứ hơi rối. Ta có nói không cho đâu, sao nàng như đang uy h.i.ế.p vậy?

“Cầm đi”. Ninh Phương Sinh lên tiếng dứt khoát: “Thiên Tứ, ngươi theo dõi Nhậm Trung Kỳ, Vệ Đông Quân, đi với ta dạo một vòng trong hoa viên Vệ phủ”.

Vệ Đông Quân bị câu này làm ngơ ngẩn.

Đi dạo? Ta là con gái khuê các đó? Đi với ngươi?

Ninh Phương Sinh: “Nói chút chuyện liên quan đến việc khuy mộng”.

“Ngươi sớm nói thế đi”.

Vệ Đông Quân bấy giờ mới yên tâm mà đặt lại tim vào ngực.