Chương 115 - Trảm Trần Duyên - Di Nhiên

Trảm Trần Duyên - Di Nhiên

Cửa hông của Vệ Phủ.

Trần Khí đi đi lại lại, trong lòng thầm mắng hết một lượt những kẻ họ Ninh, họ Vệ, lẫn cả họ Thiên kia.

Mã Trụ mấy lần định bước lên khuyên nhủ, nhưng nghĩ đến cái đầu yếu ớt của mình, đành nghiến răng nhịn xuống.

Bỗng dưng, khóe mắt hắn đảo qua một cái: “Gia, mau nhìn kìa”.

Trần Khí nhìn sang thì trong lòng mừng rỡ, vừa định bước lên đón thì lại khựng lại ngay tại chỗ.

Không được. Không thể để bọn họ nhìn ra mình như thể không có họ thì chẳng sống nổi được.

Xe ngựa tiến lại gần, người trong xe lần lượt bước xuống.

Đợi ba người kia đi tới, Trần Khí mới làm bộ điềm nhiên hỏi: “Về rồi à, sao rồi?”.

Ninh Phương Sinh chẳng buồn liếc hắn một cái, cứ thế bước thẳng lên bậc thềm.

Trần Khí: “…”

Vệ Chấp An vỗ vai hắn, ríu rít đi theo sau.

Trần Khí: “…”

Vệ Đông Quân bước đến trước mặt Trần Khí, thở dài một hơi, nhưng còn chưa kịp bước tiếp thì cánh tay đã bị một bàn tay to níu lại.

Ánh mắt Trần Khí trừng lên, lông mày nhíu xuống, khí thế hùng hổ: “Vệ Đông Quân, ngươi tin không, gia…”.

“Còn bao nhiêu bạc?”.

“…”

Khí thế của Thập Nhị gia lập tức xẹp xuống.

Vệ Đông Quân nhìn bóng lưng phía trước: “Đi nhanh lên, ngươi không có mặt, hắn chẳng cho ai mở miệng, nhất định phải đợi ngươi đến mới cho nói”.

“…”.

Khí thế của Thập Nhị gia bỗng chốc lại vọt lên. Thì ra gia đây lại quan trọng đến thế.

“Đi nhanh đi nhanh”. Trần Khí lập tức đổi mặt, còn ân cần đỡ Vệ Đông Quân một tay.

Phía sau, Mã Trụ không đành lòng nhìn tiếp, lấy tay che mặt.

“Chủ tử nhà ngươi thiếu bạc à?”.

“Hả?”.

Mã Trụ bỏ tay xuống, ngẩng đầu nhìn Tiểu Thiên gia đang đứng gần ngay trước mắt, trong lòng thầm nghĩ chủ tử nhà mình xưa nay coi trọng nhất là thể diện.

“Nói bậy!”. Hắn tức tối lạ thường: “Thứ chủ tử nhà ta không thiếu nhất là bạc”.

******

Viện Thính Hương.

Các món ăn được hâm nóng trên bếp lần lượt được bày lên bàn, ai nấy đều đã đói, ăn ngấu nghiến như hùm, như sói. Chỉ có Ninh Phương Sinh trông như tiên nhân bị giáng trần, chỉ gắp tượng trưng vài đũa.

Vệ Đông Quân nhíu mày: “Ninh Phương Sinh, sao ngươi chỉ ăn có chút vậy?”.

“Không hợp khẩu vị à?”. Vệ Chấp An quan tâm hỏi.

Trần Khí nuốt vội cơm trong miệng: “Người ta ăn no, ngủ đủ, sắc mặt mới dễ coi. Không phải ta nói ngươi đâu, Ninh Phương Sinh, ngươi xem sắc mặt ngươi kìa”.

Vệ Đông Quân liếc nhìn sắc mặt Ninh Phương Sinh: “Tối nay ta nói mẹ ta làm thêm vài món nữa”.

Vệ Chấp An dặn dò: “Đừng nhiều dầu mỡ quá, làm thanh đạm một chút”.

Trần Khí gắp một đũa cá bỏ vào bát Ninh Phương Sinh: “Không phải hòa thượng, cũng đừng thanh đạm quá”.

Ninh Phương Sinh nhìn đũa cá trong bát, lại nhìn ba gương mặt trước mắt, sắc mặt đổi mấy lần, sau đó đứng dậy rời bàn.

“Ta không đói, các ngươi cứ ăn, ta đi pha chút trà”.

Thiên Tứ đang ăn ngoài viện vừa nghe thấy, lập tức đặt bát đũa xuống, đi vào trong chuẩn bị dụng cụ pha trà cho tiên sinh.

Trên bàn ăn, cha con Vệ gia trừng mắt nhìn Trần Khí: Tại ngươi đấy, gắp cá làm gì chứ.

Trần Khí nhướng mày: Gắp cá thì sao, ta thấy hắn cả bàn chỉ động có món cá hấp đấy thôi.

Cha con Vệ gia đồng loạt giơ chân đạp mạnh lên chân Trần Khí: Đồ ngốc, phải dùng đũa chung chứ!

Trần Khí đau đến rơi nước mắt. Vậy mà có người chê Thập Nhị gia ta? Thiên lý ở đâu?

*****

Lúc hương trà tỏa ra, Hồng Đậu và Xuân Lai nhanh nhẹn dọn hết thức ăn vào hộp, dọn bàn sạch sẽ rồi lặng lẽ rời khỏi viện.

Hai nàng vừa đi, Mã Trụ thức thời khiêng một chiếc ghế trúc ra ngồi canh trước cổng viện.

Thiên Tứ thì ngồi ngay ngưỡng cửa, nhắm mắt dưỡng thần.

Trong sảnh chính, Vệ Đông Quân kể tường tận những gì mình nghe và thấy trong ngày cho Trần Khí.

Nói khô cả họng, nàng cầm chén trà lên, ngửa cổ uống cạn, quay sang giơ ngón cái với Ninh Phương Sinh, khen một câu: “Trà này thơm thật đấy”, rồi tiếp tục kể:

“Quản gia nhà bọn họ tên là Nhậm Diệu Hoa, tầm năm mươi tuổi, bụng phệ, dáng vẻ hưởng thụ sung sướng. Ta vừa đi tới trước mặt, ông ta còn chẳng thèm nhìn lấy một cái, mặt lạnh như băng, cứ như ta thiếu ông ta mấy trăm lượng bạc vậy. Ta vừa báo danh, mặt ông ta lập tức nở nụ cười, lễ phép mời ta vào trong ngồi”.

“Mời ngồi, dâng trà. Ta nói sơ qua mục đích đến đây, ông ta lập tức thao thao bất tuyệt, chẳng hề do dự hay cân nhắc lấy một câu. Nói chuyện chậm rãi, thỉnh thoảng dừng lại suy nghĩ, đôi mắt thì cứ nhìn chằm chằm ta, như thể ta không phải đang hỏi ông ta, mà là ông ta đang hỏi ta vậy”.

“Ta hỏi, vợ trước của gia họ vì sao lại nhảy giếng tự tử, đoán xem ông ta nói gì?”.

Trần Khí: “Nói sao?”.

“Ông ta nói sau khi sinh con, tâm trạng phu nhân bất ổn, lúc thì tiêu cực, ủ rũ, lúc thì hưng phấn tột độ, cười ha hả chẳng kiêng dè gì, cứ như hai thái cực vậy. Ông ta nói phu nhân không phải thật lòng muốn c.h.ế.t, chỉ là khoảnh khắc đó tâm trạng sa sút, bên cạnh lại không có ai khuyên giải, bất chợt nghĩ quẩn nên mới chọn con đường đó”.

Trần Khí cảm thán: “Không hổ là đại quản gia, quả nhiên là cáo già, lời nói kín kẽ, chẳng bắt bẻ được điểm nào”.

“Ta hỏi, tính tình phu nhân không tốt, có phải hay đ.á.n.h mắng hạ nhân không?”.

Vệ Đông Quân: “Ông ta nói là do hạ nhân làm không tốt, phu nhân đ.á.n.h là đúng, mắng là đúng, còn nói phu nhân không phải người vô lý, chỉ khi liên quan đến Bá gia hoặc hai đứa con mới nổi nóng”.

“Không chỉ kín kẽ mà còn khéo léo lấy lòng cả người sống lẫn người c.h.ế.t, không đắc tội ai cả”. Trần Khí lại thở dài.

Vệ Đông Quân: “Ta thấy ông ta chẳng muốn đắc tội ai, bèn cố ý hỏi: ‘Có phải Hạ thị bị Bá gia ép c.h.ế.t không?’”.

Trần Khí: “Ông ta trả lời sao?”.

“Ông ta nói tính cách phu nhân như vậy, chẳng ai ép c.h.ế.t nổi, chỉ là lúc ấy nghĩ không thông”.

Vệ Đông Quân: “Còn bảo con người đừng quá cố chấp, một khi đã chấp rồi thì khó mà thoát ra, dễ dẫn đến cực đoan”.

Im lặng hồi lâu, Ninh Phương Sinh bỗng mở miệng: “Ngươi có hỏi nàng ấy chấp cái gì không?”.

“Có hỏi”. Vệ Đông Quân liếc Ninh Phương Sinh: “Ông ta nói Hạ thị giữ bức họa kia, là chấp”.

Ninh Phương Sinh ngả lưng ra ghế, thản nhiên nói: “Người này chẳng phải kín lời cũng chẳng phải khéo lấy lòng, không đắc tội ai”.

Trần Khí tò mò: “Vậy là gì?”.

Ninh Phương Sinh: “Từng lời ông ta nói thực chất đều đang âm thầm giúp Bá phủ Trường Bình gột rửa, đổ hết cái c.h.ế.t của Hạ Trạm Anh lên người nàng”.

Vệ Đông Quân nghĩ kỹ lại, quả thật đúng: “Bảo sao ta không moi được gì từ miệng ông ta, suýt nữa còn bị ông ta moi lại”.

Ninh Phương Sinh ngẫm nghĩ rồi hỏi: “Gặp được lão thái thái nhà họ chưa?”.

“Gặp rồi, Nhậm quản gia dẫn ta tới”.

Vệ Đông Quân: “Ăn mặc rất giản dị, tay lần chuỗi tràng hạt, trông hiền từ phúc hậu, nói năng cũng hòa nhã, chỉ là bị chuyện buổi sáng dọa sợ, sắc mặt không được tốt”.

Ninh Phương Sinh: “Ngươi đi thỉnh an, bà ấy có ban thưởng gì không?”.

Nghe câu đó, Vệ Đông Quân giật mình.