Ninh Phương Sinh vừa thấy chuyện này thật nằm ngoài dự đoán, lại cảm thấy có phần buồn cười.
Hắn liếc nhìn Nhậm Trung Kỳ một cái: “Mẹ vợ của ngươi đối xử với ngươi cũng đặc biệt quá nhỉ”.
“Mẹ vợ ta nói Kỳ thị biết nghe lời, cư xử đoan chính, sau này nhất định sẽ đối xử tốt với hai đứa con của Trạm Anh. Bà còn nói, một Bá phủ lớn thế này, dù gì cũng phải có một nữ nhân làm chủ”.
Nhậm Trung Kỳ dường như không nhận ra sự mỉa mai hờ hững trong lời nói của Ninh Phương Sinh.
“Ta vốn chẳng mấy thiết tha, nhưng không chịu nổi mẹ vợ khổ tâm khuyên nhủ, đành thuận theo bà”.
“Mẹ vợ ngươi làm mối cho ngươi lúc nào?”.
“Là một năm sau khi Trạm Anh mất”.
Toàn thân Ninh Phương Sinh thoáng rùng mình. Con gái mới c.h.ế.t được một năm, tro cốt còn chưa nguội, mà người làm mẹ đã vội vàng thay con gái tìm người thay thế, đây là kiểu mẹ gì chứ? Là vì lý do gì?
Hắn suy nghĩ một chút rồi nói: “Nếu ta nhớ không nhầm, ngươi nói là ba năm sau mới cưới Kỳ thị”.
“Ta và Trạm Anh là vợ chồng một đời, dẫu sao ta cũng muốn để tang đủ ba năm cho nàng”. Nhậm Trung Kỳ dừng lại một chút: “Vì chuyện đó, ta còn cố ý tới gặp Kỳ thị một lần, hỏi nàng có thể đợi ta hai năm không. Nếu nàng đồng ý, ta nhất định dùng tám kiệu lớn rước nàng vào cửa”.
Nghe thì đúng là thâm tình thật.
Ninh Phương Sinh hỏi: “Kỳ thị xuất thân thế nào?”.
“Trường An Kỳ thị, tổ tiên mấy trăm năm trước cũng coi như danh môn vọng tộc, từng có người làm quan to. Dòng nàng là nhánh bên, cha và huynh đều làm ăn buôn bán”.
Tim Ninh Phương Sinh thoáng chốc trùng xuống, lại là người làm ăn.
“Trước kia nàng từng có hai mối hôn sự. Mối đầu tiên, nhà trai sa sút, nhà Kỳ thị thấy không hợp nên rút lui. Mối thứ hai, vị hôn phu lại bỏ trốn cùng nữ tử khác”. Nhậm Trung Kỳ tiếp lời: “Cứ thế mà lỡ dở, lúc gả cho ta, nàng vẫn còn là một cô nương chưa chạm đến nam nhân”.
Ninh Phương Sinh hỏi tiếp: “Kỳ thị và Hạ thị có quan hệ gì?”.
“Nhà Kỳ thị có chút dây mơ rễ má với mẹ vợ ta, Kỳ thị là họ hàng xa của bà”.
Nhậm Trung Kỳ nhìn cái giếng kia, cẩn thận hỏi: “Tiểu sư phụ, có khi nào oán khí là từ đây mà ra không?”.
Ninh Phương Sinh híp mắt, ánh mắt lại rơi lên người Nhậm Trung Kỳ.
Hắn đứng giữa viện, áo cũ bạc màu, sắc mặt tái nhợt tiều tụy, nhìn vào khiến người ta có cảm giác dịu dàng, vô hại. Nếu không phải từng gặp Hạ Trạm Anh từ thành Uổng Tử trở về với bộ dạng hồn bay phách lạc ấy, thì Ninh Phương Sinh suýt nữa đã tin cái vẻ dịu dàng vô hại kia rồi.
“Rất có thể”.
Nghe xong câu đó, gương mặt Nhậm Trung Kỳ lập tức giãn ra, nhẹ nhõm thấy rõ.
Ninh Phương Sinh chống gối đứng dậy, nhẹ nhàng phủi bụi chỉnh lại áo: “Đi lấy giấy bút đến, giấy phải là giấy vàng, bút thì dùng chu sa”.
Nhậm Trung Kỳ hỏi: “Tiểu sư phụ định…”.
Ninh Phương Sinh đáp: “Bây giờ cũng chưa tìm được gốc rễ của oán khí, ta chỉ có thể tạm thời phong ấn cái giếng này và cả viện này, để chắc chắn oán khí không hại người”.
Tim Nhậm Trung Kỳ lại bắt đầu đập thình thịch: “Phong ấn rồi có thể yên tâm được không?”.
Ninh Phương Sinh đáp: “Chỉ giữ được bảy ngày thôi”.
“Vậy sau bảy ngày thì sao?”.
“Nếu đến lúc đó ta vẫn chưa tìm ra gốc oán khí, thì Bá gia chỉ có thể mời người khác cao tay hơn rồi”.
Mặt Nhậm Trung Kỳ lập tức tái nhợt.
Ninh Phương Sinh vỗ vai hắn, giọng ôn hòa: “Việc Bá gia cần làm bây giờ là hồi tưởng lại những chuyện cũ với Hạ thị, xem thử oán khí của nàng có thể rơi vào đâu?”.
*****
Giấy vàng, bút chu sa chuẩn bị xong, Ninh Phương Sinh phất tay viết ba lá bùa.
Một dán lên nắp giếng.
Hai tờ còn lại dán lên cửa trước và cửa sau.
Cửa viện vừa khóa xong, cha con Vệ Đông Quân một trước một sau trở về.
Ninh Phương Sinh chưa để họ kịp mở miệng, đã chắp tay với Nhậm Trung Kỳ: “Không còn sớm nữa, chúng ta còn việc khác phải làm, hôm nay đến đây thôi”.
Nghe hắn đòi đi, Nhậm Trung Kỳ nào chịu, mọi chuyện vẫn chưa có kết quả gì cả.
Ánh mắt Ninh Phương Sinh nhíu lại: “Nếu Bá gia nhớ ra điều gì thì tối nay có thể đến Vệ phủ tìm ta. Ta sẽ tạm ở Vệ phủ bảy ngày”.
Nghe vậy, Nhậm Trung Kỳ mới yên tâm hơn: “Thế còn mẹ vợ ta…”.
“Chậm nhất là ngày mai hoặc ngày kia, ta sẽ đến thăm dò một chuyến”. Ninh Phương Sinh nói thêm: “Ngươi không cần sai người báo trước, bất ngờ mới dễ khiến người ta lộ ra lời thật”.
“Được, được, mọi việc xin nghe theo tiểu sư phụ sắp đặt”.
“Về chuyện phí tổn…”. Ninh Phương Sinh quay đầu nhìn Vệ Đông Quân, giọng như thương lượng: “Nể tình Trạch Trung, ta lấy trước một ngàn lượng, sau khi việc thành sẽ lấy thêm một ngàn nữa, A Quân thấy sao?”.
Làm nghề thần côn mà cũng kiếm bạc được à? Ninh Phương Sinh đúng là thần mà.
Vệ Đông Quân liếc Nhậm Trung Kỳ một cái, cố tình tỏ vẻ không vui: “Tiên sinh làm việc chưa từng lấy dưới ba ngàn lượng, lần này bán nhân tình hơi nhiều rồi đấy”.
Nhậm Trung Kỳ vốn lo Ninh Phương Sinh sẽ đòi giá trên trời, giờ nghe chỉ cần hai ngàn lượng, lập tức chắp tay với Vệ Chấp An: “Vậy, đa tạ Trạch Trung huynh”.
Trạch Trung huynh? Ta nhổ! Vệ Trạch Trung suýt nữa nôn ra.
Ngay lúc ấy, có người ló nửa cái đầu vào: “Lão gia”.
Nhậm Trung Kỳ sầm mặt: “Chuyện gì?”
Người kia mấp máy môi, do dự chưa nói.
Nhậm Trung Kỳ lập tức liếc nhìn Ninh Phương Sinh, Ninh Phương Sinh thì hờ hững nói: “Chúng ta đi trước, cáo từ”.
Nhậm Trung Kỳ chắp tay: “Tiễn tiểu sư phụ cho ta”.
*****
Đoàn người theo tiểu đồng đi ra cửa góc, vừa bước qua bậc thềm, còn chưa kịp xuống thềm thì đã thấy bên góc cửa phủ Bá gia đã đậu sẵn một chiếc xe ngựa. Chiếc xe ấy rất bình thường, nhìn không có gì nổi bật.
Cha con Vệ Đông Quân vừa lên xe, Ninh Phương Sinh cũng vừa nhấc chân, thì chợt nghe thấy từ trong xe ngựa truyền ra một giọng the thé: “Hắn còn bắt ta đợi bao lâu nữa? Càng lúc càng ra vẻ”.
Âm thanh ấy nghe như giọng của nam nhân, lại giống như bị nghẹn trong họng phát ra.
Mắt Ninh Phương Sinh chợt thoáng do dự, ngoái đầu nhìn chăm chú chiếc xe kia.
Đúng lúc đó, Nhậm Trung Kỳ vội vã từ trong phủ chạy ra, ngẩng đầu thấy Ninh Phương Sinh còn chưa lên xe, vội vàng dừng lại, thân mình còn lắc lư mấy cái vì dừng gấp.
Ninh Phương Sinh giả vờ như không thấy, nhấc chân lên xe.
Xe ngựa rời khỏi phủ Bá gia.
Vệ Đông Quân có cả bụng lời muốn nói, nhưng ngại xe chưa đi xa, sợ bị nghe lén đành nhịn lại.
Chờ xe ra khỏi ngõ, nàng vừa định mở miệng thì bị người đ.á.n.h xe là Thiên Tứ cướp lời trước: “Tiên sinh, đi đâu?”.
“Vệ phủ”.
Vệ Đông Quân nhíu mày: “Ninh Phương Sinh, chẳng phải nên như lần trước, tìm một quán trọ gần Bá phủ để tiện vào mộng hay sao?”.
“Đúng đó, đỡ phải đi tới đi lui”. Vệ Chấp An vội vã khoe khoang: “Lúc nãy ta nói chuyện với Kỳ thị, thuận tiện dò luôn bố cục trong phủ. À, ta còn nghĩ xong lý do không về nhà trong đêm rồi, cứ nói là…”.
“Không cần, về Vệ phủ rồi tính”. Ninh Phương Sinh lạnh lùng ngắt lời.
Về Vệ phủ làm gì chứ? Không thể nói ngay trên đường sao?
Vệ Chấp An không dám nói thẳng, chỉ dám nháy mắt với con gái.
Vệ Đông Quân cũng ngơ ngác, không hiểu người này đang tính toán gì: “Vậy để ta dặn quản gia…”.
“Về Vệ phủ rồi nói”.
Nói xong câu này, Ninh Phương Sinh nhắm mắt lại, bộ dạng như muốn xa cách với cả thiên hạ.
Vệ Đông Quân thầm nghĩ người này thật chẳng có đạo nghĩa giang hồ gì cả. Khi cần dùng đến nàng thì gọi A Quân này A Quân nọ ngọt xớt, giờ không cần nữa thì nhắm mắt lại, coi như không có người này luôn.
Vệ Chấp An cũng nghĩ, Ninh thần y tuy giỏi thật, nhưng trong chuyện đối nhân xử thế vẫn còn thiếu sót.
Lúc này, Ninh thần y “thiếu sót” kia đột nhiên mở miệng: “Chắc các ngươi cũng không muốn kể lại mọi chuyện hai lần đâu nhỉ”.
“Tại sao phải kể hai lần?”. Vệ Đông Quân vừa dứt lời, bỗng vỗ trán một cái.
Ngốc thật rồi. Còn có Trần Khí nữa mà. Không dẫn hắn vào Bá phủ, không nói rõ ngọn ngành mọi chuyện cho hắn… thì với tính khí người kia, có khi lật tung cả nóc nhà mất.
Vệ Đông Quân nhìn hàng mi dài rũ xuống của nam tử bên cạnh, cong môi nói: “Không ngờ Ninh Phương Sinh đối với Trần Khí…”.
“Ta sợ hắn khóc”.