Chương 110 - Trảm Trần Duyên - Di Nhiên

Trảm Trần Duyên - Di Nhiên

Xấu tính ư? Từ miệng Tiểu Viên chưa từng nghe nói tới chuyện này. Hơn nữa, tính khí tệ hại mà khiến Hạ Trạm Anh nhảy xuống giếng sao?

Ninh Phương Sinh liếc mắt đen sâu nhìn Vệ Chấp An.

Đêm qua họ đã bàn xong, nếu thuận lợi vào được phủ kia, nhất định phải lợi dụng thân phận tình địch của Vệ Chấp An, nhiệt liệt thổi bùng ngọn lửa, phối hợp với hắn để gây áp lực lên Nhậm Trung Kỳ.

Gây áp lực cho tình địch, Vệ Chấp An còn muốn cười toáng cả trán.

“Bá gia à, đừng nói quá lời. Nếu thật sự có một Tam tiểu thư xấu tính như thế, ngươi còn cưới nàng vào nhà sao?”.

Hắn cố tình kéo dài giọng, đ.â.m thêm một nhát dao: “Chẳng lẽ... ngươi bị mù rồi?”.

Nào ngờ câu này vừa được thốt ra, Nhậm Trung Kỳ không giận đến mức nổi điên, mà nét mặt lại chùng xuống đầy bất bình.

“Khi mới cưới nàng ấy không phải như thế, việc gì cũng vui vẻ, cha mẹ ta, mấy người đệ đệ, đệ muội đều khen nàng ấy tốt”.

Ánh mắt Nhậm Trung Kỳ lộ ra một chút tình cảm lâu ngày chưa có.

“Khi đó ta chọn nàng ấy cũng bởi tính thẳng thắn, nói gì làm nấy, không giấu diếm. Quan trọng nhất là nàng ấy chân thành, không tính toán, ta thích nữ nhân nói năng thẳng thắn làm việc minh bạch”.

Lời này nghe có gì đó không đúng. Ninh Phương Sinh lại liếc nhìn Vệ Chấp An.

Hạ Trạm Anh tự nói, cuộc hôn nhân với Nhậm Trung Kỳ là do cha mẹ định đoạt, mai mối chắp nối, thuộc loại hôn nhân mù mờ. Sao khi về phía Nhậm Trung Kỳ thì cứ như đã quen nhau trước khi cưới?

Vệ Chấp An nhận ra bóng gió, cố tình hỏi mang ý xấu: “Nói vậy tức là Bá gia và nàng ấy quen nhau từ lâu?”.

“Ngươi nói linh tinh gì thế?”. Nhậm Trung Kỳ mắng: “Chúng ta là cha mẹ định đoạt, mai mối chắp nối. Lễ nạp sáu lễ, đã xong ba lễ, Hạ gia mời con rể tương lai là ta đến nhà uống rượu, chúng ta chỉ nhìn nhau từ xa. Việc của nàng ấy đều là Hạ gia nói cho ta nghe”.

Vệ Chấp An liếc một cái: “Nói hay hơn cả hát, ai mà biết thật giả?”.

“Ngươi…”.

“Ta sao?”.

Vệ Chấp An chuẩn bị nói tiếp thì một đôi mắt đen sâu nhìn lại, hắn biết điều câm miệng.

Ninh Phương Sinh bình tĩnh nói: “Là một Bá gia oai phong lại cưới nử nhi nhà thương gia làm vợ, dù tính cách có tốt mấy, cũng không ổn lắm đâu”.

Sao hắn biết Hạ thị là con nhà thương gia? Nhậm Trung Kỳ vừa định hỏi thì nhìn thấy Vệ Chấp An cười cợt nhìn mình, bèn biết đúng rồi, hẳn là hắn đã nói cho biết.

“Một là vì ca ca nàng ấy ngày trước đỗ tiến sĩ, được bổ nhiệm làm tri huyện phủ Tô Châu, Tô Châu là nơi giàu có ở Giang Nam, tương lai rộng mở không giới hạn. Hai là vì hai cô nương đầu trong Hạ gia có tiếng tốt ở nhà chồng, nên nghĩ cô nương út cũng không tệ. Ba là vì hai đệ đệ họ Hạ cũng chuẩn bị thi cử, nếu được như Đại ca, gia đình họ Hạ sẽ có ba tiến sĩ, con gái nhà thương nhân sẽ trở thành con nhà quan”.

Nhậm Trung Kỳ nói: “Tiểu sư phụ, lấy vợ không chỉ xem môn đăng hộ đối mà còn phải cân nhắc toàn diện. Ta cưới Hạ thị chỉ có đúng chứ không sai”.

Ninh Phương Sinh không nói đúng hay sai mà gõ gõ lên nắp giếng.

“Ngươi không phải nói cho ta nghe, mà nói cho oán khí dưới đáy giếng nghe, nó nghe vừa lòng thì oán khí mới tan”.

Nhậm Trung Kỳ lập tức ngượng ngùng, một lúc sau nói: “Ta cưới nàng ấy còn một lý do nữa”.

“Lý do gì?”.

“Nàng ấy đẹp”.

Câu này chắc là thật. Tham tiền háo sắc là bản tính con người, rất ít ai ngoại lệ.

Ninh Phương Sinh ép hắn nói tiếp: “Sau hôn nhân sau hai người thế nào?”.

Nhậm Trung Kỳ nhìn ra chút dịu dàng: “Tiểu sư phụ chắc không tin, hai năm đầu hôn nhân, vợ chồng ta rất yêu thương nhau”.

Yêu nhau hay không chỉ thể hiện qua một chuyện, chuyện giường chiếu.

Hạ thị dung mạo khá, người tuy gầy nhưng tràn đầy sức sống, chỉ có đêm tân hôn ngại ngùng chút, còn lại luôn gan dạ hơn cả hắn. Điều đó khiến hắn rất hài lòng. Trên giường ngọt ngào như mật, dưới giường vợ chồng hòa thuận.

Hạ thị do Hạ lão thái thái trực tiếp dạy dỗ, thông minh tháo vát đã là chuyện nhỏ, nàng còn có khí phách thẳng thắn mà nhiều nữ nhân không có, nói năng, làm việc như nam nhân, trên dưới đều điều khiển tốt.

Một tháng sau hôn lễ, nàng tiếp quản quyền quản gia, bắt đầu cải cách quyết liệt. Dù chọc tức một số bề trên trong phủ, nhưng từ đó toàn phủ bừng lên khí thế, đầy sức sống, người hầu cũng tuân thủ phép tắc hơn. Điều quý nhất là nàng đối xử công bằng với các nhánh họ Nhậm, không thiên vị, cũng không chê ai. Cả lão thái thái cũng thường khen nàng là người tốt.

Hai năm đó, hắn sống rất thoải mái, việc nhà không phải lo, Hạ thị quản lý đâu ra đấy. Lòng hắn không chấp nhận ai khác, mấy người thiếp cũng bị lạnh nhạt, chỉ một lòng một dạ với Hạ thị.

“Biến cố xảy ra khi nào?”. Ninh Phương Sinh lạnh lùng ngắt lời.

Nhậm Trung Kỳ đứng im một lúc: “Biến cố xảy ra sau khi nàng ấy sinh trưởng nữ Phù Dao”.

“Đại bàng một ngày cùng gió bay lên, Phù Dao thẳng tiến chín vạn dặm”. Ninh Phương Sinh nhíu mày: “Tên này do ai đặt?”.

Không ai trả lời.

Nhậm Trung Kỳ nhìn chằm chằm Ninh Phương Sinh trên nắp giếng, chợt nhận ra người này không chỉ có thần thông mà còn có học thức.

“Hạ thị đặt, bắt phải dùng cái tên này. Tiểu sư phụ phán xét thử, tên này thế nào?”.

“Đặt tên phải xem mệnh số, nữ nhân thường không gánh nổi tên này”.

Nhậm Trung Kỳ nghe vậy, thật muốn quỳ xuống trước Ninh Phương Sinh.

“Thầy xem bói lúc đó cũng nói vậy, nói con gái nhà ta người yếu ớt, sợ không chịu nổi cái tên như thế. Ta nghĩ chuyện cả đời của con gái, không thể để nàng ấy tự ý nên ở bên cạnh khuyên can”.

Ninh Phương Sinh: “Nàng ấy không nghe ư?”.

Nhậm Trung Kỳ: “Không nghe lời ai, cha mẹ ruột cũng không nghe, một đường đi tới cùng”.

Ninh Phương Sinh: “Cuối cùng Bá gia là chủ gia đình”.

“Là chủ gia đình không sai, nhưng…”. Nhậm Trung Kỳ bực mình vỗ trán: “Cũng tại ta từ đầu chiều nàng ấy quá mức, không đặt ra quy tắc, dẫn đến sau này nàng ấy không thèm để ý lời ta”.

“Vậy là ngươi đã nhượng bộ?”.

“Không nhượng bộ thì sao? Tính tình nàng ấy hiện rõ trên mặt, suốt ngày nhăn nhó, người khác nhìn phát sợ, ta nhìn cũng khó chịu”.

Nhậm Trung Kỳ bày vẻ mặt bất lực.

“Sống với nhau là để vui vẻ. Vui vẻ mới sống thoải mái, mới có hy vọng, không thì khổ sở. Hơn nữa, vợ chồng có lúc phải nhường nhau, nàng ấy cứng đầu không nhường thì người nhường là ta”.

Mắt Ninh Phương Sinh tối lại, giọng đột nhiên lạnh lùng: “Việc liên quan cả đời con gái, ngươi vì vui vẻ mà nhượng bộ sao?”.