Chương 107 - Trảm Trần Duyên - Di Nhiên

Trảm Trần Duyên - Di Nhiên

“Đương gia à, chúng ta tìm đại sư xin một quẻ, hỏi xem chuyến đi này lành dữ ra sao đi”.

“Hôm nay đâu phải mùng một hay rằm, đại sư không giải quẻ”.

“Ai bảo ngươi đi gấp như thế làm gì”.

“Giờ nói mấy lời này có ích gì? Lát nữa bái lạy thì cứ thành tâm, khấn Phật thêm mấy câu”.

Một đôi vợ chồng đi ngang qua trước mặt Nhậm Trung Kỳ. Hắn nhìn bóng lưng hai người đó, nghiến răng rồi lại thả lỏng, lặp đi lặp lại vài lần, sau đó nhấc chân bước vào phòng khách nữ.

Chùa Quảng Hóa có hai điều nổi tiếng: một là mì chay, thuộc hàng hiếm trong thành Tứ Cửu.

Hai là Tu Thiện đại sư giải quẻ. Người này rất có thiên phú trong việc giải quẻ, qua tay ông, không một quẻ nào là không linh nghiệm. Ông cũng có một nguyên tắc “chỉ giải quẻ vào mùng một và ngày rằm, mỗi lần chỉ giải đúng chín quẻ”.

Nhưng phủ Trường Bình Bá là ngoại lệ, bởi pho tượng Phật ngã đổ sáng nay là do lão thái thái trong phủ thỉnh từ tay ông về.

*****

Trên bồ đoàn trong phòng khách nữ, người đang ngồi kiết già là trụ trì chùa Quảng Hóa, Tu Thiện đại sư. Thân hình ông cao gầy, lông mày hiền hậu, ánh mắt từ bi như đã tu thành dung mạo Bồ Tát.

Hai bên trái phải của ông đều đặt một bồ đoàn. Trên bồ đoàn mỗi bên đều có một người đang ngồi.

Nhậm Trung Kỳ không quan tâm hai người đó có quan hệ gì với đại sư, lập tức tiến lên quỳ gối trước mặt Tu Thiện đại sư, lòng nóng như lửa đốt: “Đại sư, ta muốn cầu một quẻ”.

Tu Thiện đại sư hé mắt nhìn, thấy là Bá gia Nhậm phủ thì nhíu mày.

Nhậm Trung Kỳ vội cúi người vái sát đất: “Mong đại sư nể tình, mẹ con ta sẽ vô cùng cảm kích”.

Lời từ chối đến miệng, Tu Thiện đại sư đành nuốt ngược trở lại. Năm xưa, chính lão thái thái trong phủ từng giúp đúc lại tượng Phật trong chùa bằng vàng ròng. Để cảm tạ, ông còn tận tay tặng một tượng Phật nhỏ.

Thôi vậy.

Tu Thiện đại sư quay đầu dặn tiểu sa di phía sau: “Mang ống quẻ lại đây”.

Nhậm Trung Kỳ nghe vậy thì trong lòng mừng rỡ: “Đa tạ đại sư!”.

Tiểu sa di mang ống quẻ tới, đưa cho Nhậm Trung Kỳ: “Thí chủ, xin mời”.

Nhậm Trung Kỳ nhận lấy, hai tay nắm chặt ống quẻ, nhắm mắt lẩm nhẩm khấn vái rồi lắc hơn chục cái.

Chỉ nghe một tiếng “bộp”, một thẻ tre rơi xuống đất. Nhậm Trung Kỳ vội cúi xuống nhặt, vừa nhìn thấy thì sắc mặt lập tức sụp đổ.

Là… quẻ đại hung!

Hắn ngồi phịch xuống bồ đoàn, mặt mày xám ngoét như tro.

Quẻ đại hung? Đừng nói đời này hắn chưa từng rút phải, đến cả mẹ hắn gần sáu mươi tuổi cũng chưa bao giờ trúng quẻ đó. Chẳng lẽ… đây là ý trời?

“Thí chủ muốn giải quẻ không?”.

“Muốn, muốn, tất nhiên là muốn”.

Nhậm Trung Kỳ cuống cuồng đưa thẻ tre ra.

Tu Thiện đại sư nhận lấy, liếc một cái rồi đột nhiên thở dài thật dài: “Thí chủ thứ lỗi, quẻ này ta không giải được”.

“Sao lại vậy?”. Nhậm Trung Kỳ sợ tới mức giọng cũng run rẩy.

“Bởi đã nhiều năm rồi đại sư không gặp quẻ đại hung. Loại quẻ này nếu không phải tai ương thì cũng là đại nạn, cần có pháp lực mới hóa giải được”.

“Ngươi là ai, ăn nói bậy bạ cái gì ở đây?”. Nhậm Trung Kỳ nổi giận trừng mắt nhìn người vừa lên tiếng.

Ánh mắt giao nhau. Vệ Chấp An nở nụ cười mang tính xã giao.

Nhậm Trung Kỳ nằm mơ cũng không ngờ người đang ngồi một bên bồ đoàn lại là Vệ Đại gia, Vệ Chấp An.

Sắc mặt hắn lập tức rạn nứt, vội vàng bật dậy quay đầu bỏ đi. Chuyện của Nhậm gia, hắn không muốn để người ngoài nhìn thấy, nhất là kẻ họ Vệ này.

“Ninh Quỷ y, ngươi nói người cầu trúng quẻ này còn có thể cứu được không?”.

“Khó lắm”.

“Vậy chỉ còn nước chờ vận rủi rơi xuống đầu sao?”.

“Cũng chưa chắc”.

“Vẫn còn cách sao?”.

“Suỵt…”.

Nhậm Trung Kỳ giật mình quay đầu, đúng lúc ấy người áo đen trên bồ đoàn cũng vừa xoay lại, ngẩng đầu nhìn hắn.

Tim Nhậm Trung Kỳ bất giác đập mạnh một cái. Đó là một gương mặt bình thường, thả vào đám đông e khó mà nhận ra. Nhưng trên gương mặt ấy lại có một đôi mắt cực kỳ đặc biệt. Đôi mắt đen thẳm sâu hút, sắc bén như lưỡi dao, chỉ cần đối diện một cái lập tức khiến người ta bị áp lực không tên đè ép đến không dám nhìn lâu.

Đời này Nhậm Trung Kỳ gặp vô số người, nhưng chỉ cần nhìn đôi mắt kia đã biết người áo đen trước mặt cũng giống như đôi mắt ấy, tuyệt đối không tầm thường.

Hắn lập tức quay lại, hơi khom người với Vệ Chấp An: “Vừa rồi không nhận ra, thì ra là Vệ huynh”.

Ai là huynh đệ với nhà ngươi. Vệ Chấp An mắng thầm, nhưng trên mặt lại làm ra vẻ bừng tỉnh: “Bảo sao trông quen mắt thế, thì ra là Bá gia”.

Đều là diễn kịch, nhưng Nhậm Trung Kỳ diễn rõ ràng cao tay hơn một bậc, ánh mắt vô tình đảo sang người áo đen.

“Đại sư, vị tiểu sư phụ bên cạnh ngài là…”.

“Là một người bạn của ta”. Vệ Chấp An trả lời vắn tắt rồi hành lễ với Tu Thiện đại sư: “Đại sư, nếu ngài còn bận, bọn ta xin cáo từ, hôm khác lại tới làm phiền”.

“Có thời gian thì dẫn Ninh thí chủ đến đây ngồi chơi, cùng thưởng trà”.

Tu Thiện đại sư chắp tay với Ninh Phương Sinh: “Bần tăng còn muốn thỉnh giáo thêm nơi thí chủ”.

Ánh mắt Nhậm Trung Kỳ lại dừng trên người áo đen, giọng nói vô thức mang theo chút lấy lòng: “Vệ huynh, người bạn này của huynh làm nghề gì?”.

“Không làm gì cả”.

Vệ Chấp An lập tức kéo Ninh Phương Sinh dậy khỏi bồ đoàn, cả hai cùng hành lễ với đại sư rồi xoay người rời đi.

“Vệ huynh khoan đi đã!”.

Nhậm Trung Kỳ vội đuổi theo, chắn trước mặt hai người, vẻ mặt rất thành khẩn: “Lời các ngươi nói vừa nãy, ta đều nghe thấy cả rồi. Xin Vệ huynh chỉ cho một con đường sáng”.

“Bọn ta nào có con đường sáng gì đâu, Bá gia chắc là nghe lầm rồi”.

“Sao có thể nghe lầm được”. Nhậm Trung Kỳ xoay người, chặn hẳn trước mặt người áo đen: “Tiểu sư phụ, quẻ đại hung vừa rồi có cách gì hóa giải không?”.

Người áo đen liếc nhìn Vệ Chấp An, như muốn nói lại thôi.

Nhậm Trung Kỳ vội vàng hành lễ thật cung kính: “Tiểu sư phụ, cứu một mạng người còn hơn xây bảy tòa tháp, nếu có cách cứu vãn, ta nguyện hậu tạ”.

Người áo đen im lặng một hồi, cuối cùng mới nói: “Quẻ này ứng với chuyện xảy ra trong phủ ngươi vào buổi sáng nay”.

Chuyện buổi sáng? Hắn… hắn đoán được cả điều đó?

Nhậm Trung Kỳ chỉ cảm thấy tim mình như ngừng đập, chớp mắt đã chộp chặt lấy cánh tay Ninh Phương Sinh, giọng nói mang theo chút khẩn cầu.

“Xin tiểu sư phụ ra tay cứu giúp, muốn gì cũng được, chỉ cần ta có, tuyệt không keo kiệt”.

Ninh Phương Sinh giật tay mấy cái nhưng không rút ra được. Hắn… Nhậm Trung Kỳ lại còn dùng đến hết sức!

Thấy thời cơ đã chín muồi, hắn cũng không giả vờ nữa: “Trạch Trung, ý huynh thế nào?”.

Trạch Trung là tên tự của Vệ Chấp An, do cha ruột hắn đặt.

Chỉ vì trùng một chữ với tên của tình địch, nên từ sau khi cưới vợ hắn không còn để ai gọi tên tự đó nữa. Bây giờ nói ra là để cho thấy mối quan hệ giữa hắn và Ninh Phương Sinh không hề tầm thường.

Sắc mặt Vệ Trạch Trung rõ ràng không vui, lạnh lùng nói: “Ngươi cũng không hỏi thử người ta họ tên gì, làm nghề gì?”.

Có cần hỏi nữa sao?

Nhậm Trung Kỳ nở nụ cười lấy lòng: “Chỉ nhìn là biết sư phụ là cao nhân ẩn thế”.

“Mặt dày đến mức này rồi còn…”. Vệ Trạch Trung nhếch môi cười khẩy.

“Nhưng phải nói trước, ta nhất định phải đi theo, nửa bước cũng không được rời, bằng không… đừng có mơ”.