Chương 105 - Trảm Trần Duyên - Di Nhiên

Trảm Trần Duyên - Di Nhiên

Trong phòng im lặng như tờ.

Tất cả mọi người đồng loạt nhìn về phía Vệ Đông Quân, ánh mắt mang theo vẻ kinh ngạc khó diễn tả thành lời.

Trần Khí: "…". Nếu nói về chuyện thất đức, đếm tới đếm lui vẫn là nha đầu này giỏi nhất.

Vệ Chấp An: "…". Thất đức đến mức này, chẳng biết học từ ai.

Ninh Phương Sinh: "…". Không hẹn mà cùng nghĩ.

Vừa nãy hắn hỏi Vệ Chấp An có thường đến chùa miếu không, là có ý này, chỉ là chưa kịp nói ra.

“Cha”.

Vệ Đông Quân nhìn cha ruột mình: “Cha chẳng phải quen trụ trì chùa Quảng Hóa sao?”.

Vệ Chấp An hơi ngớ ra, gật đầu.

Vệ Đông Quân nói: “Đã quen thì nói chuyện với trụ trì chùa Quảng Hóa một tiếng, sắp xếp ổn thỏa để cao nhân Ninh Phương Sinh được đưa vào phủ Trường Bình Bá một cách thuận lợi”.

Vệ Chấp An kinh ngạc đến mức suýt rớt cả cằm: "…”. Ta nào biết mình còn có bản lĩnh ấy.

“Giờ chỉ còn lại một vấn đề là ai đi đẩy ngã bài vị đây?”.

Vệ Đông Quân nhìn quanh, chậm rãi từng chữ: “Các ngươi, ai đi?”.

Trần Khí: "…". Không chỉ thất đức, còn dứt khoát làm liền nữa chứ.

Vệ Chấp An: "…". Khí thế này, chẳng khác gì mẹ nó năm xưa.

Ninh Phương Sinh mỉm cười, nụ cười hờ hững đến mức bản thân hắn cũng không nhận ra: “Thiên Tứ, ngươi đi đi”.

“Vâng, thưa tiên sinh”.

“Khoan đã”. Trần Khí đột ngột đứng dậy: “Tên nhóc này đến Đông hay Tây còn chẳng phân biệt được, để ta đi cùng, cũng tiết kiệm thời gian”.

Thiên Tứ vốn đã thấy người này chướng mắt, lập tức cất lời: “Không cần đi theo, ta bỏ ít bạc ra hỏi thăm là biết ngay”.

Đừng hòng tách khỏi gia. Nghĩ đến tên ngốc nhà mình cầm theo trăm lượng bạc rồi đến giờ vẫn chưa thấy bóng dáng đâu, Trần Khí tức đến nghiến răng. Gia đây chỉ muốn biết, ngươi đã dùng bạc kiểu gì mà cái gì cũng hỏi ra được, lại còn hỏi nhanh thế.

“Ninh Phương Sinh, nửa đêm rồi, hắn biết đi đâu để hỏi thăm? Với lại thêm một người, thêm phần an toàn, trong phủ kiểu gì chẳng có hộ vệ”.

Ninh Phương Sinh nhìn Trần Khí hăng hái nhảy nhót, trả lời: “Vậy làm phiền Trần đại nhân vậy”.

Tiểu nhân hèn hạ, biết rõ tiên sinh nói gì ta cũng phải nghe. Thiên Tứ quay đầu bỏ đi.

Kế sách của Trần đại nhân thành công, vui tới mức râu cũng muốn bay lên: “Tiểu Thiên gia, đi chậm thôi, ta dẫn đường cho”.

Cút đi! Tiểu Thiên gia bước càng nhanh hơn.

Ninh Phương Sinh tiễn hai người ra khỏi cửa, lấy một tờ ngân phiếu ra đặt trước mặt Vệ Chấp An: “Đi chùa Quảng Hóa nếu cần bạc lót đường, thì dùng cái này nhé”.

“Không cần”. Vệ Chấp An kiên quyết, không thèm liếc qua ngân phiếu lấy một cái, đứng dậy nói: “Trụ trì chùa Quảng Hóa thường cùng ta ngồi luận đạo, ta sẽ đi bán chút thể diện, nếu không được hẵng tính tới chuyện dùng bạc”.

“Cha”. Vệ Đông Quân vẫn thấy không yên tâm: “Cha chắc chứ?”.

Chắc cái gì mà chắc, cùng lắm ta quỳ xuống khóc cho hắn xem thôi.

Vệ Chấp An vỗ vai con gái, mặt mày đầy vẻ chính khí: “Con phải tin vào năng lực của cha”.

Vệ Đông Quân: "…".

*****

Trên bàn vuông, chỉ còn hai người ngồi đối diện. Lần nào tới lúc này, Vệ Đông Quân cũng cảm thấy khó thở, ngồi không xong mà đứng cũng chẳng được.

Ninh Phương Sinh nhìn ra vẻ ngượng ngập trên mặt nàng.

“Mấy ngày tới e là chẳng còn thời gian chợp mắt, chi bằng lúc này về phòng ngủ một lát, đợi họ quay lại, ta sẽ bảo Trần đại nhân gọi ngươi”.

Vệ Đông Quân vừa đứng lên lại ngồi xuống: “Nếu lần này chặt được duyên, phần thưởng ta muốn vẫn là: tiểu thúc vào giấc mơ của ta”.

Ánh mắt nàng sắc bén, khí thế hiên ngang, Ninh Phương Sinh không nói gì, chỉ gật đầu.

“Còn nữa”. Vệ Đông Quân: “Mai khi ngươi vào phủ Trường Bình Bá, ta cũng muốn đi theo. Giống lần trước vậy, ta đóng giả làm thư đồng của ngươi, được không?”.

Ninh Phương Sinh không ngờ nàng lại đề nghị như vậy: “Phủ Trường Bình Bá khác với chỗ của Đàm Kiến, ngay cả ta cũng phải cải trang mà đi, ngươi chắc chắn…”.

“Ta chắc chắn, chỉ cần ngươi đồng ý?”.

“Vì sao phải mạo hiểm như thế?”.

"Muốn nghe thật không?".

"Muốn”.

"Không hiểu vì sao, ta rất thích Tam tiểu thư Hạ gia trong lòng Tiểu Viên, gan dạ chẳng sợ trời đất, tay trái cầm gậy, tay phải cầm đao, oai phong biết bao”.

Giọng Vệ Đông Quân dần trầm xuống.

“Nhưng ta lại không thích Hạ Trạm Anh bước ra từ thành Uổng Tử, như bà lão sống dở c.h.ế.t dở, chẳng còn sức sống, nên ta muốn hiểu rõ, cuối cùng là điều gì khiến nàng ấy thành ra như vậy”.

Còn một điều, Vệ Đông Quân không nói ra.

Hạ Trạm Anh ở nhà mẹ đẻ được cưng chiều yêu thương, điểm này rất giống với mình, khiến nàng cảm thấy như thỏ c.h.ế.t cáo buồn.

Ninh Phương Sinh lại nhìn nàng, nói: “Chỉ cần Đại thiếu phu nhân trong phủ đồng ý, ta sẽ đồng ý”.

“Quyết định vậy nhé, vậy ta đi ngủ một lát đây”.

Vệ Đông Quân vui vẻ bước ra khỏi phòng.

Trái ngược hoàn toàn với bóng dáng phơi phới của nàng, dáng ngồi thẳng tắp của Ninh Phương Sinh bỗng chốc cứng lại. Quyết định vậy nhé ư? Dường như đã lâu lắm rồi hắn không nghe ai nói câu ấy.

*****

Đêm đen gió lớn, là một đêm tốt để g.i.ế.c người phóng hỏa.

Giờ Tý, hai cái bóng đen xuyên qua đường phố trong hoàng thành. Thành Tứ Cửu chia thành bốn phần: Ngoại thành, Nội thành, Hoàng thành và Cấm thành.

Cấm thành là nơi ở của Hoàng đế.

Hoàng thành từ trong ra ngoài là nơi cư ngụ của hoàng thân quốc thích, công, hầu bá tước. Phủ Trường Bình Bá tất nhiên nằm ở rìa ngoài cùng của Hoàng thành.

Trần Khí chỉ biết đại khái phương hướng, còn cụ thể là căn nhà nào thì hắn cũng phải đoán mò thôi. Mà đã đoán thì có đoán đúng, có đoán sai.

Đêm nay vận xui, Trần đại nhân đoán sai.

Thiên Tứ nào biết “nỗi khổ” của Trần đại nhân: “Còn nói là dẫn đường, ngươi định dắt ta xuống mương đấy à?”.

Trong lòng Trần Khí thầm rủa: ta thật sự rất muốn chôn ngươi trong mương đấy. Nhưng vì lý do “bất đắc dĩ”, đành hạ giọng: “Gia mắt kém, ban đêm không phân biệt nổi đông tây nam bắc”.

Ta thấy ngươi không phải mắt có vấn đề, mà đầu óc có vấn đề.

Thiên Tứ vận khí, đạp mấy bước lên tường, nhẹ nhàng nhảy lên nóc, cúi đầu cười nhạt: “Ngươi quay về đi, ta tự tìm”.

“Đã đến rồi thì phải ở lại”. Trần Khí cũng học theo hắn vận khí nhảy lên, kết quả nhảy không nổi, trượt xuống luôn.

Nghe thấy tiếng động, Thiên Tứ ngoảnh đầu liếc hắn một cái, bỗng ngồi xổm xuống trên nóc nhà.

Nhìn động tác đó, da đầu Trần Khí tê rần. Thân hình hắn cao lớn, từ nhỏ luyện võ g.i.ế.c giặc, chứ có học gì khinh công, leo tường đâu. Vốn tính bỏ qua, men theo dưới đất mà đi, ai ngờ cái tên họ Thiên kia lại nhìn hắn như đang xem khỉ…

Gia có thể bị g.i.ế.c, không thể bị nhục. Trần Khí hít sâu một hơi, chạy lấy đà, phóng người lên, vươn tay thật dài…

Trời phù hộ. Cuối cùng cũng bám được lên tường. Trần Khí đứng vững, ngẩng đầu vểnh râu, thản nhiên nói: “Chỉ là trò mèo thôi”.

Thiên Tứ cười nhạt, nghiêng đầu nheo mắt, bất ngờ phóng người đi mất dạng.

Hừ, dám khiêu khích ta? Gia có thể bị g.i.ế.c, không thể bị khinh. Trần Khí nghiến răng, vội vã đuổi theo.

Hai bóng đen trước sau, kẻ trước linh hoạt nhẹ nhàng, kẻ sau thở phì phò như trâu.

Kẻ trước cười cợt, kẻ sau hằm hằm tức tối.

Kẻ trước nghĩ: ta phải làm hắn mệt c.h.ế.t. Kẻ sau nghĩ: hắn muốn hại ta mệt c.h.ế.t.

Bất chợt, Thiên Tứ khựng lại, ánh mắt trầm xuống. Đằng xa, hai chiếc đèn lồng đỏ đung đưa trong gió, trên đó viết rõ một chữ: Nhậm.

Hắn tăng tốc lao tới, nhảy vọt vào trong viện.

Chốc lát sau, Trần Khí cũng lồm cồm chui vào, thở hồng hộc.

“Trần đại nhân theo sát thật đấy”.

Trần đại nhân vừa thở vừa phát huy quan uy: “Bớt nói nhảm, từ đường giao cho ngươi, những chỗ khác để ta lo”.

Thiên Tứ thấy có gì đó sai sai: “Còn chỗ nào nữa?”.

Trần Khí che miệng ho nhẹ: “Ví dụ trong phòng có tiếng động lạ, tượng Phật đổ cái rầm”.

Thiên Tứ: "…".

Tên này thật đúng là thất đức.

“Ta nghĩ cho đại cục. Nhỡ người canh bài vị vì sợ mà ém chuyện lại thì sao?”.

Trần Khí vỗ vai Thiên Tứ: “Đây gọi là không chút sơ suất”.

Thiên Tứ: “…”

Bỏ cái móng quỷ của ngươi ra khỏi vai ta.