Chương 102 - Trảm Trần Duyên - Di Nhiên

Trảm Trần Duyên - Di Nhiên

Nếu lúc này Tiểu Thiên gia có mặt, chắc chắn sẽ phun nhổ vào mặt Vệ Chấp An, rồi trong lòng mắng: “Ngươi chẳng có tài cán gì, mà nhiều chuyện thế!”.

Nhưng giáo dưỡng của Ninh Phương Sinh, quyết không để hắn phun ra tiếng phỉ nhổ ấy.

“Thật ra… Hướng Tiểu Viên là âm hồn đầu tiên mà ta, với thân phận người chặt duyên, tiếp nhận”.

Vệ Đông Quân: “…”. Gì cơ?

Trần Khí: “…”. Hở?

Vệ Chấp An: “…”. Xỉu!

Ba người trên bàn mắt mở to dần, nhất là Trần Khí, mắt gần như muốn lồi ra. Hóa ra họ họ Ninh cũng chỉ là tay mơ trong chuyện chặt duyên mà thôi. Vậy tại sao hắn còn tỏ ra như ta đây quan trọng lắm vậy?

Trong sự im lặng, Vệ Đông Quân khó nhọc tìm lại giọng nói: “Cái nghề chặt duyên của các ngươi không phải là một người làm mãi, mà có người thay thế sao?”.

Ninh Phương Sinh cũng chỉ tay xuống dưới: “Cứ để người ta quyết định”.

“Ta hiểu rồi”. Vệ Đại gia đột nhiên vỗ tay một cái: “Ngươi khám bệnh nhân quả cho người ta, cũng giống như bị mở thiên nhãn, cho nên ngươi bị người bên dưới nhìn trúng, trở thành người được chọn phải không”.

Vệ Đông Quân lập tức hỏi tiếp: “Ninh Phương Sinh, người trước ngươi đâu rồi?”.

Ninh Phương Sinh: “Ta không biết”.

“Ta biết”. Vệ Đại gia: “Hoặc là tu dưỡng đủ phúc đức, công thành thân thoái, hoặc là thành người điên”.

Nhìn ba người bên kia sững sờ, Vệ Đại gia rất nghiêm túc gật đầu: “Tin ta đi, nhất định là vậy”.

Ta tin ông mới là chuyện lạ. Trần Khí nhìn Vệ Đông Quân: “Chuyện này mạo hiểm quá, chúng ta rút lui thôi”.

“Này, Trần đại nhân, ngươi không hỏi xem nếu chặt duyên thành công thì có thưởng gì sao?”. Ninh Phương Sinh hờ hững nói thêm.

Mắt Trần Khí sáng lên: “Thưởng gì?”.

“Vệ Tứ gia có thể vào giấc mơ của Vệ Đông Quân đó là Thành chủ thưởng cho nàng, không thì…”.

Ninh Phương Sinh nhìn Vệ Đông Quân, nói từng chữ một: “Vì sao ta phải đồng ý với ngươi?”.

Khoảnh khắc đó, trong phòng lặng như tờ.

Nói cách khác, chỉ cần Hạ Trạm Anh chặt duyên thành công, Vệ Đông Quân có thể đưa ra phần thưởng mình muốn với Thành chủ thành Uổng Tử.

Thành công một lần, thưởng một lần.

Lần nữa thành công, lại được thưởng.

“Mạo hiểm bao nhiêu, lợi bấy nhiêu”.

Ninh Phương Sinh đứng dậy đi ra ngoài, đến cửa thì dừng lại: “Cho các người một chén trà để thương lượng, cuối cùng đưa ta câu trả lời”.

Gió đêm thổi lời cuối cùng của hắn qua cửa, thổi vào phòng.

“Trong thành Tứ Cửu còn vài người có số mệnh toàn âm, thời gian một chén trà, ta vẫn có thể đợi”.

*****

Trong phòng, ba người nhìn nhau.

Bây giờ, Ninh Phương Sinh đã đưa vấn đề ra trước mặt: các người theo ta hay không theo?

Không theo. Thì ai đi đường nấy.

Theo...

Trần Khí và Vệ Chấp An như đã đồng thuận, cùng nhìn về phía Vệ Đông Quân.

Trần Khí nghiêm túc: “Vệ Đông Quân, việc này còn phải do ngươi tự quyết, ta không thể thay ngươi, nhưng có một điều, ngươi làm gì ta cũng ủng hộ”.

“Cha cũng nghĩ vậy”. Vệ Chấp An nghiêm nghị nói: “Bởi người chịu phạt là con, người nhận thưởng cũng là con, tùy con cân nhắc lợi hại”.

Theo kinh nghiệm đụng độ nhiều lần, những câu này thường là nói cho có lệ, nhưng không loại trừ trường hợp đặc biệt.

Vệ Đông Quân rất muốn thử xem mình có phải là trường hợp đặc biệt hay không, bèn hỏi: “Vậy thôi, chúng ta phân tích lợi hại đi”.

Trần Khí: “Hại thì chỉ có một, ngươi thành kẻ ngốc. Lợi thì ta thấy nhiều lắm”.

Vệ Chấp An: “Việc tiểu thúc của con vào mộng cũng là một cái lợi”.

Trần Khí: “Ninh Phương Sinh giàu thế kia, có thể tiền cũng là lợi”.

“Đừng chỉ nhìn tiền”. Vệ Chấp An không đồng tình với bản tính tham lam của Trần Khí.

“Có quan hệ với Thành chủ thành Uổng Tử, ngày nào đó, chúng ta cũng có thể tới đó chơi, biết đâu cũng là một lợi”.

Còn nói ta đừng chỉ nhìn tiền. Vẫn là cha ruột đó à?

Trần Khí lặng lẽ trợn mắt: “Trong thành Tứ Cửu người mắc bệnh nhân quả không chỉ có bà nội ngươi, ngươi và Ninh Phương Sinh chung số mệnh, đồng cam cộng khổ, hắn xem được bệnh nhân quả, tức là ngươi xem được bệnh nhân quả, từ giờ trở đi, ngươi có thể ngang ngược trong thành Tứ Cửu rồi”.

Lại tiền, lại ngang ngược, chẳng có mục tiêu gì cả. Thật tầm thường.

Vệ Chấp An liếc Trần Khí một cái.

“Sách nói trong Thập Điện Diêm Vương ngoài thành Uổng Tử còn có thành Thiết Vi, thành Quỷ, nếu có quan hệ với Thành chủ thành Uổng Tử cũng tương đương có quan hệ với thành chủ trong Thập điện. Sớm muộn gì cũng sẽ xuống đó, lúc đó cũng có chỗ dựa”.

“Dừng lại”. Vệ Đông Quân cười nhạt: “Vậy là toàn là lợi, còn việc ta biến thành đồ ngốc có ai quan tâm không?”.

Hai người đồng thanh: “Con có cha”.

“Ngươi có Trần Thập Nhị”.

Vệ Đông Quân: “…”

Nàng đưa tay trái lên, định gõ bàn thì cánh tay lập tức bị Trần Khí nắm lấy: “Không cứu Vệ gia nữa sao?”.

Không cứu!

Nàng đưa tay phải lên, định gõ tiếp, lại bị cha ruột giữ lấy: “Không muốn biết người có chấp niệm với Hạ Trạm Anh là ai sao?”.

Chuyện đó liên quan gì đến ta? Vệ Đông Quân rụt hai tay lại.

Trần Khí nói: “Ngươi bị ngốc ta cũng lấy ngươi”.

Cha ruột gật gù liên tục: “Không được thì ta và mẹ nuôi con cả đời”.

Vệ Đông Quân: “…”

Những nam nhân này, gặp chuyện không chỉ bắt nữ nhân đứng ra mà còn để nữ nhân mạo hiểm, thật không ra gì. Vệ Đông Quân lạnh lùng cười một tiếng với hai người, rồi quay đầu đi ra ngoài.

Bên ngoài, màn đêm u tối. Nam tử áo đen đón gió đứng đó, nghe thấy tiếng thì lặng lẽ quay người.

“Ta còn một câu hỏi”.

Ninh Phương Sinh lặng lẽ nhìn nàng: “Ngươi hỏi đi”.

Vệ Đông Quân bước lên trước, ánh mắt cháy rực như lửa: “Sau khi Hướng Tiểu Viên chặt duyên thành công, ngươi nhận được thưởng là gì?”.

Gió đêm thổi bay tà áo đen của Ninh Phương Sinh, hắn lặng im một lát: “Phần thưởng của ngươi cũng là phần thưởng của ta”.

Vệ Đông Quân giật mình, ngọn lửa trong mắt ấy vụt tắt, tắt một cách vô lực và bất đắc dĩ.

Quả nhiên Trần Khí nói đúng. Nàng và Ninh Phương Sinh cùng chung số mệnh trong mơ, đồng cam cộng khổ, chẳng phân ngôi thứ.

Lâu lắm, nàng mới hỏi: “Ngươi muốn gì, Ninh Phương Sinh?”.

Chỉ dựa vào năng lực khám bệnh nhân quả, ngươi có thể có núi vàng, núi bạc, sao còn phải mạo hiểm chặt duyên âm hồn, có đáng không?

“Thứ nhất, ta không còn lựa chọn nào khác. Thứ hai…”.

Ninh Phương Sinh quay người, ngẩng đầu nhìn bóng đêm sâu thẳm: “Cuộc đời phù du như mộng, ta chỉ muốn xem trên đời này có gì… là thật”.

Giọng hắn rất nhỏ, rất nhẹ, rất mềm, nhưng lại như cuồng phong thổi vào tim Vệ Đông Quân.

Nàng sống mười tám năm, cảm thấy mọi thứ bên cạnh đều thật. Cha mẹ thật, ngày tháng thật, vinh hoa phú quý ngày xưa và sự sa sút hiện tại của Vệ gia cũng thật.

Như thể... Không có thứ gì là giả.

Nghe theo ý hắn, cuộc sống của hắn không có thứ gì thật.

“Ninh Phương Sinh, người bi quan quá cũng không tốt, dễ bệnh, ngươi nên nghĩ tích cực hơn, đời còn nhiều điều thật”.

Nàng quyết định khuyên bảo hắn.

Hắn quay người không đáp, mà hỏi thẳng: “Thời gian một chén trà không còn nhiều, quyết định của ngươi là...?”.

“Quyết định của ta là…”. Vệ Đông Quân thoáng chốc đã có câu trả lời: “Giúp ngươi!”.

Lý do giúp như trước nay chưa từng thay đổi. Nàng muốn từ tiểu thúc đào ra sự thật toàn bộ câu chuyện.