Chương 100 - Trảm Trần Duyên - Di Nhiên

Trảm Trần Duyên - Di Nhiên

Gần đây, Tào Kim Hoa cảm thấy cuộc sống của mình hoàn toàn rơi vào trạng thái mất kiểm soát. Đầu tiên là con trai bị tống vào đại lao. Sau đó tới lượt con rể tương lai cũng bị bắt giam, hôn sự giữa Trần gia và Vệ gia lâm vào cảnh nguy ngập. Khó khăn lắm mới tốn tiền giải hạn để đón con trai về, kết quả là đứa con gái út bắt đầu làm loạn.

Bảo chồng đi tìm con, hắn lại chắc như đinh đóng cột nói không cần tìm, con gái sẽ tự về thôi… đúng là đứa nhỏ thì hồ đồ, đứa lớn cũng hồ đồ, chẳng có ai khiến bà yên lòng được. Nghĩ đến đây, lửa giận trong lòng Tào Kim Hoa lập tức bốc lên tận trời.

“Vợ ơi vợ à, có chuyện lớn rồi, chuyện lớn thật rồi!”.

Chồng bà vừa kêu trời vừa xông vào: “Chuyện…chuyện…”.

Tào Kim Hoa vốn đã đang tức, nghe ông nói năng cà lăm, lập tức đập bàn quát: “Nói cho ra hồn! Nói không trôi chảy thì hát cho ta nghe!”.

Hát? Ta đâu có bản lĩnh đó.

Vệ Đại gia nuốt nước miếng, nói: “Phủ của Ninh thần y đang sửa sang, muốn đến phủ ta ở nhờ bảy ngày, mỗi ngày trả ba mươi lượng bạc. Vợ xem chuyện này…”.

Chuyện thế này cũng đáng để một người đàn ông như ông kêu la om sòm sao? Tào thị nén giận vì nể mặt thần y.

“Thần y tới cửa là phúc cầu còn chẳng được, chỉ có bảy ngày thôi, nhắc gì đến bạc, nghe thật chướng tai, mau đi mời người vào”.

“Thập Nhị nói hắn cũng muốn ở trong phủ bảy ngày”.

Thập Nhị là con rể tương lai, ở trong Vệ phủ dù không hợp lễ nghi, nhưng không ngăn được tấm lòng muốn thân cận với Vệ phủ của hắn.

Tào thị nói: “Cũng là chuyện tốt, hắn vốn đã có một gian phòng trong viện của lão Đại, mọi thứ đều sẵn sàng”.

“Vợ à…”. Vệ Đại gia chu môi: “Ta muốn tĩnh tu bảy ngày trong thư phòng, nàng xem…”.

Hóa ra chuyện xấu lại do cái đồ vô tích sự này gây ra. Tào thị trừng mắt: “Ông ở thư phòng tĩnh tu cái gì?”.

Vệ Đại gia nghiêm trang đáp: “Tu cha mẹ sống lâu, tu vợ chồng hòa thuận, tu con cái hiếu thảo, tu Vệ gia bình an”.

Ý tưởng cũng hay đấy. Tào Kim Hoa cười nhạt: “Ông vẫn nên đi tìm A Quân về đã rồi hẵng nói chuyện tu hành”.

“A Quân về rồi, gặp Ninh thần y lúc trên đường về, thần y kéo nó lại nói chuyện đôi câu nên mới bị trễ”.

Kéo lại? Nghe sao giống như Ninh thần y có tâm tư không đứng đắn với A Quân nhà mình thế?

Tào Kim Hoa đập bàn cái rầm: “Nam nữ thụ thụ bất thân…”.

“Không phải, không phải!”. Vệ Đại gia vội vàng xua tay: “Là kéo A Quân lại hỏi tình hình sức khỏe của mẹ thôi. Cũng là trong lúc trò chuyện, A Quân nghe nhà thần y đang sửa sang nên mới mời người về phủ”.

Hèn gì đợi mãi không thấy nó về. Tào Kim Hoa lập tức dặn dò thị nữ thân cận: “Sắp xếp cho Ninh thần y ở viện Thính Hương, chăn đệm tất cả đều dùng đồ mới”.

“Vâng, Đại phu nhân”.

Tào Kim Hoa đứng dậy nói với chồng: “Ông theo ta đi gặp thần y”.

“Vợ à, nàng bận cả ngày đã mệt rồi, để ta lo là được”.

Vệ Đại gia ép Tào thị ngồi xuống: “Chuyện của Ninh thần y cứ để ta xử lý, đảm bảo đâu vào đấy”.

Tào Kim Hoa: “…”

Giờ biết chủ động rồi hả?

Vệ Đại gia vừa xoa chỗ này vừa bóp chỗ kia cho Tào thị, tay chân cực kỳ lanh lẹ.

“Vợ à, tối nay ta ngủ thư phòng, nàng cũng nghỉ sớm đi, mấy đêm rồi nàng chẳng ngủ ngon, cực nhọc quá rồi”.

Dứt lời, Vệ Đại gia hôn chụt lên má vợ một cái, rồi co giò chạy nhanh như một cơn gió.

Tào Kim Hoa sờ chỗ vừa bị ông hôn, định rót canh mê hồn cho ta đấy hả? Chẳng qua là muốn nhân bảy ngày này quấn lấy Ninh thần y, để hỏi mấy chuyện thần thần quỷ quỷ thôi chứ gì.

“Người đâu, đi xem Đại gia rẽ vào hướng nào?”.

“Vâng”.

Chẳng bao lâu sau, nha hoàn quay về báo: “Bẩm Đại phu nhân, lão gia đi thẳng đến viện Thính Hương”.

Cái đồ khôn lõi. Vừa nhích m.ô.n.g lên là biết ông định làm cái trò gì rồi, còn tưởng mình giấu giếm giỏi lắm ấy?

Tào Kim Hoa hít sâu một hơi: “Truyền lệnh xuống dưới, viện Thính Hương có khách quý, không được sơ suất”.

“Vâng”.

*****

Trong viện Thính Hương, đèn đuốc sáng trưng. Vài cây quế trong viện tỏa hương thoang thoảng.

Ninh Phương Sinh ngồi trước bàn tròn, nhìn mâm cơm bốn món ăn và một món canh trước mặt, vẫn chưa động đũa.

Thiên Tứ pha một bình trà dâng lên.

Ninh Phương Sinh nhấc chén trà, chậm rãi nhấp một ngụm: “Có khách tới, ngươi ra đón một chút”.

“Vâng”.

Tiểu Thiên gia nằm mơ cũng chẳng ngờ, người khách đầu tiên mình đón lại là Đại gia Vệ phủ.

Đại gia vừa bước vào lập tức lễ độ hỏi: “À thì… ta tới xem thần y còn thiếu gì không?”.

Vệ gia là chủ, bọn họ là khách. Khách tùy chủ tiện, Tiểu Thiên gia đành phải để hắn vào.

Người khách thứ hai mà viện Thính Hương đón là Trần Khí.

Trần Khí sải bước đi ngang qua mặt Thiên Tứ, bóng lưng kiêu ngạo, chiếc gáy cứng rắn như muốn nói một điều… Trong viện này, gia muốn đến thì đến, muốn đi thì đi, ngươi muốn cản cũng chẳng được.

Tiểu Thiên gia nhìn theo bóng lưng ấy, thầm phỉ nhổ, bụng nghĩ: Người nên tới thì chẳng tới, người không nên tới lại đến lộn xộn.

Lúc Vệ Đông Quân đến nơi, mắt Tiểu Thiên gia đã muốn hoa lên rồi. Đây mới là chính chủ mà gia chờ mong trong lòng.

Tiểu Thiên gia lập tức thay đổi thái độ lạnh lùng thường ngày, làm động tác mời cực kỳ cung kính đối với Vệ Đông Quân.

Vệ Đông Quân có chút không quen với sự cung kính này, giải thích: “Ta vừa mới tới thỉnh an mẹ, nên mới chậm trễ”.

“Không sao”. Tiểu Thiên gia hất cằm ra hiệu vào trong: “Chỉ là tiên sinh đã chờ lâu rồi, Tam tiểu thư mau vào đi”.

Cái thái độ này…

Vệ Đông Quân cười: “Hóa ra Tiểu Thiên gia cũng biết lễ nghĩa đấy thây”.

Tiểu Thiên gia: “…”. Mấy nữ tử các người chỉ biết mỗi ghi thù là giỏi.

Vệ Đông Quân bước vào chính đường.

Trên bàn vuông trong chính đường, ba người sáu con mắt đồng loạt nhìn nàng chằm chằm, khiến nàng nổi cả da gà, lùi ra sau nửa bước. Cũng chính nhờ nửa bước ấy mà nàng nhận ra một chuyện…

Hạ Trạm Anh muốn chặt duyên, lại cố tình không chịu nói rõ lý do. Muốn đoạn tuyệt thành công thì nhất định phải dựa vào việc vào giấc mộng của nàng. Vì thế, giờ đây nàng trở thành chiếc bánh thơm trong mắt Ninh Phương Sinh.

Đã là chiếc bánh thơm, vậy thì có thể đưa ra chút yêu cầu không?

Vệ Đông Quân tự trả lời: Có thể.

Nàng bước lên phía trước, ung dung ngồi xuống đối diện Ninh Phương Sinh. Chén trà còn chưa kịp cầm lên, chân trái, chân phải đều bị người ta đá một cái.

Vệ Đông Quân liếc trái thấy cha, liếc phải thấy Trần Khí, thầm nghĩ: gặp chuyện là chỉ biết đẩy nữ ra gánh.

“Ninh Phương Sinh”. Nàng thở dài một hơi.

“Vệ gia ta tuy sa sút, nhưng khuê nữ thế gia vẫn nên giữ quy củ. Ngoài việc tính sổ cho cửa hàng của mẹ, ngày thường ta không bước ra cửa lớn, không dẫm cửa nhỏ. Lần trước vì chuyện của Hướng Tiểu Viên, ta còn phải kéo Trần Khí theo mới miễn cưỡng tìm được cái cớ, mà cũng chỉ ở bên ngoài được bốn ngày bốn đêm”.

Ninh Phương Sinh tiếp lời: “Vậy nên, núi không tới được với ta, thì ta tới với núi”.

“Vậy vẫn chưa đủ”.

Vệ Đông Quân nói thẳng: “Người ta thường nói ‘nam nữ nên giữ khoảng cách’, dù là ta đến tìm ngươi, hay ngươi đến viện tìm ta, đều có nhiều điều bất tiện. Nhưng nếu giữa chúng ta có thêm một vị trưởng bối, thì tình hình sẽ khác”.

“Đúng, đúng, đúng!”.

Trưởng bối gật đầu như gà mổ thóc.

“Không nói đâu xa, bên mẹ A Quân, ta chắc chắn có thể giúp nàng ngăn một chút, nếu có lời đàm tiếu, ta cũng có thể đứng ra nói giúp A Quân vài câu”.

Ninh Phương Sinh chau mày: “Vậy nên…”.

“Vậy nên, cha ta nhất định phải tham gia vào”.

Con gái út vẫn là người hiểu chuyện nhất.

Vệ Đại gia lập tức tranh thủ biểu thị lòng trung thành: “Thần y cứ yên tâm, cần ta giúp gì, cần sức gì cứ việc mở miệng”.

Ở bên cửa, Tiểu Thiên gia liếc mắt nhìn cha của Tam tiểu thư. Nói ra lời đó mà không sợ trẹo lưỡi, cả kinh thành ai mà không biết ngươi là thứ gì. Còn giúp với ra sức cơ? Ngươi không gây phiền toái cho tiên sinh nhà ta, thì ta đã A Di Đà Phật rồi.