Chương 10 - Trảm Trần Duyên - Di Nhiên

Trảm Trần Duyên - Di Nhiên

Vệ Đông Quân thoáng ngẩn người.

Dưới ánh đèn dầu lẻ loi, nam tử ngồi thẳng tắp, toàn thân toát ra vẻ trầm tĩnh dị thường. Áo đen không có hoa văn trang trí gì, thậm chí còn có vẻ tầm thường, nhưng mặc trên người hắn lại rất chỉnh tề, nghiêm cẩn. Ngũ quan tuấn tú, ánh mắt bình thản, sâu lắng, như bức tranh thủy mặc treo trong thư phòng của ông nội, nhìn từ xa không rõ, chỉ khi lại gần mới thấy hết được từng đường nét. Điều ấy khiến Vệ Đông Quân không khỏi nghĩ tới một từ: quân tử như ngọc.

Là một khối ngọc đen thượng phẩm, ấm áp, nhã nhặn, mang theo vẻ lạnh lẽo, thanh cao khiến người ta khó lòng đến gần. Không sai, chính là nam tử áo đen mà nàng gặp vào hôm cúng thất của tiểu thúc.

Sau khi xác định trong lòng, Vệ Đông Quân bước qua ngưỡng cửa, đi thêm mấy bước, vừa định cười thì sau lưng vang lên một tiếng “rầm”.

Quay đầu lại. Cánh cửa đã khép. Trần Thập Nhị bị nhốt bên ngoài. Biểu cảm vốn còn giữ được bình tĩnh của Vệ Đông Quân lập tức sụp đổ, vội vàng giải thích: “Hắn tên Trần Khí, là bạn của ta, vì lo ta gặp chuyện nên mới đi theo”.

Những lời cuối cùng vì sợ hãi mà lạc cả giọng. Nàng nhìn rất rõ. Hai cánh cửa lớn và nặng nề kia, dù có hai người mỗi bên cũng rất vất vả mới đóng lại được, tuyệt đối không thể đột ngột “rầm” một tiếng khép chặt mà không hề có dấu hiệu báo trước như thế.

Càng kỳ quái hơn là… Trần Khí bị nhốt bên ngoài, với tính khí nóng nảy của hắn thì lẽ ra phải đang đập cửa thình thình rồi, không thì cũng phải gọi to tên nàng. Vậy mà khắp bốn bề lại im lặng đến rợn người. Tòa nhà này như thể cách biệt hoàn toàn với thế giới bên ngoài.

Chân Vệ Đông Quân bỗng mềm nhũn, trong lòng không khỏi nghĩ: Chẳng lẽ người này thực sự là ma quỷ?

Ngay lúc ấy, nam tử trên giường đột nhiên mở mắt ra, làm một động tác mời. Lúc này Vệ Đông Quân mới thấy ở giữa chiếc giường trúc có đặt một chiếc bàn nhỏ, phía đối diện với hắn còn có một tấm đệm thêu. Ý là muốn nàng ngồi đối diện sao? Làm ơn đi. Người và ma không thể chung đường, gốc trấn hồn chỉ trấn được hồn nàng, chứ không ngăn được ma quỷ làm hại nàng.

Không đúng, hắn có bóng. Vệ Đông Quân nhìn cái bóng người ở phía sau hắn, gan bỗng lớn lên hẳn. Ngay khoảnh khắc tiếp theo, nàng thản nhiên bước tới, vén váy ngồi xuống tấm đệm, bắt chước dáng ngồi vững vàng như nam tử kia.

Người kia nghiêng người cúi xuống, nhấc ấm nước trên lò đất đỏ, rót nước vào bình trà. Khi nước vừa được ba phần, hắn nhấc bình nhẹ nhàng lắc vài cái.

Vệ Đông Quân vốn không có tính kiên nhẫn, luôn thích đi thẳng vào vấn đề.

“Ngươi là ai? Vì sao lại dẫn ta tới đây? Dẫn ta tới là có mục đích gì? Còn nữa… ngươi có quan hệ gì với thành Uổng Tử?”.

Nàng nhớ rất rõ, sau khi thành Uổng Tử đột nhiên biến mất, nàng cũng không chạy lâu lắm, cùng lắm là nửa khắc đồng hồ. Với một kẻ sống mười tám năm theo kiểu có thể nằm thì không ngồi, có thể ngồi thì không đứng như nàng thì nửa khắc ấy cũng chỉ chạy được chừng một dặm. Nói cách khác, nam tử này sống ngay bên rìa thành Uổng Tử.

Nam tử nhướng mày, ánh mắt mang theo sự ngờ vực và dò xét lộ liễu nhìn nàng. Chính người này đã xông vào giấc mộng của hắn sao? Thú vị thật.

“Ninh, Phương, Sinh”.

Cùng lúc ba chữ ấy rơi xuống, một chén trà bốc khói nóng đã được đặt trước mặt Vệ Đông Quân. Nàng lập tức nịnh nọt: “Cái tên hay thật, vừa nghe đã thấy đầy học thức”.

Ninh Phương Sinh chăm chú quan sát Vệ Đông Quân. Không thể coi là quá xuất chúng, cùng lắm chỉ xem như thanh tú dễ nhìn. Trên mặt còn mang chút phúng phính của trẻ con, trông vẫn còn non nớt, chỉ có đôi mắt là sáng ngời, trong suốt, mang theo hồn và thần khí.

“Ngươi là Vệ Đông Quân?”.

“Phải”.

“Trong nhà ngươi là con thứ ba?”.

“Phải”.

“Tổ phụ ngươi là Vệ Quảng Hành, cha là Vệ Chấp An, mẹ ngươi họ Tào?”.

Điều tra kỹ quá vậy? Vệ Đông Quân thầm cảnh giác, cũng cố ý hỏi lại: “Vậy ngươi là con thứ mấy trong nhà? Cha là ai? Mẹ là ai? Nhà họ Ninh làm nghề gì? Làm quan hay làm thương nhân?”.

Ninh Phương Sinh không trả lời, mà đưa chén trà lên môi, ra chiều suy tư. Chẳng trách Bùi Thái y vốn nổi tiếng nguyên tắc lại chịu phá lệ, thì ra tiểu cô nương này quả thật có gan hùm, không biết sợ là gì.

“Hãy uống chén trà trước đã”.

Vệ Đông Quân nhìn chén trà sứ xanh trước mặt, tim đột nhiên đập thình thịch.

Hắn nhướng mày: “Sao? Sợ rồi à?”.