Chương 5 - Tống Tiểu Sương - A Ly

Tống Tiểu Sương - A Ly

11.

Đến ngày Tể tướng phủ tổ chức trận đấu mã cầu.

Thẩm Chi Khanh đã hưng phấn từ lâu, trời chưa sáng đã dậy, gọi ba năm nô tỳ tiểu tư tới hầu hạ tắm rửa, trang điểm.

Nghe nói tóc còn được chải chuốt rất nhiều lần, so với phụ nhân trong hậu trạch còn tỉ mỉ hơn.

Hắn đứng trước gương đồng đầy vẻ rạng rỡ, liên tục chỉnh sửa áo vạt, thấy ta liền hỏi: "Thế nào?"

"Anh tư bừng bừng, mau uống thuốc đi."

Ta đáp lời lấy lệ, rồi bưng bát thuốc tới trước mặt hắn, hôm nay liều thuốc mạnh đã tăng thêm chút ít.

Thẩm Chi Khanh uống một hơi cạn sạch, chép miệng: "Ta thấy không cần uống thứ này nữa rồi, ta cảm thấy mình đang tràn đầy sức sống!"

Ta gượng cười đáp lại, nhìn gương mặt đỏ ửng vì sự hưng phấn đầy h*m m**n của hắn.

Trên sân bóng, Thẩm Chi Khanh nhìn thấy Tần Diệp từ xa, nàng đang cưỡi trên một con ngựa màu đỏ thẫm, dáng vẻ khá oai phong.

Nàng liếc thấy Thẩm Chi Khanh, ngạc nhiên sững sờ.

"Huynh, huynh tại sao..."

Tần Diệp chưa từng thấy Thẩm Chi Khanh trong dáng vẻ này, nhất thời bị vẻ ngọc thụ lâm phong của hắn làm cho kinh ngạc, quên mất bộ dạng nhếch nhác của Thẩm Chi Khanh ở ngoại ô kinh thành mấy ngày trước.

"A Diệp, hôm nay có muốn lập đội cùng ta không?"

Thẩm Chi Khanh cười đầy tà mị. Tần Diệp vốn quen thói ngang ngược, im lặng chốc lát rồi ngẩng đầu.

"Thân thể huynh vốn không tốt, hiếm khi chơi bóng, nếu kỹ năng kém mà làm liên lụy tới ta, ta sẽ đổi đồng đội đấy."

Thẩm Chi Khanh vốn ghét bị đe dọa, nhưng đối diện với Tần Diệp, hắn vẫn khúm núm lấy lòng, vỗ ngực cam đoan:

"Yên tâm, đương nhiên sẽ không làm liên lụy đến nàng!"

Trên sân mã cầu, bụi mù mịt. Trước kia Thẩm Chi Khanh sợ nhất là bụi bặm, hít nhiều sẽ lên cơn hen suyễn.

Nhưng hôm nay hắn lại bình an vô sự, tuy kỹ năng kém cỏi, nhưng cũng gắng gượng cưỡi ngựa theo kịp Tần Diệp.

Thẩm Chi Khanh vung gậy hai lần, đang định trổ tài hết mình.

Thì con ngựa của hắn đột nhiên hí vang, hai chân trước chồm cao lên.

Ngồi trên lưng ngựa, Thẩm Chi Khanh lập tức hoảng loạn, hắn gào lên: "Mau, mau tới đây, con súc sinh này mất kiểm soát rồi!"

Lời chưa dứt, con ngựa đã mất kiểm soát, lồng lộn chạy khắp sân.

Tần Diệp cũng hoảng hốt: "Phu giữ ngựa đâu?"

Ai ngờ không thấy phu giữ ngựa đâu, ta lại nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc ở chỗ chuồng ngựa.

Là Tống Tiểu Long, hắn đang cúi đầu nhìn về phía sân đấu với ánh mắt đầy âm hiểm và đắc ý.

Trong tay áo còn thấp thoáng ánh bạc, chỉ đợi Thẩm Chi Khanh ngã ngựa là lao tới.

Mọi người đều đang tìm phu giữ ngựa hoặc đổ mồ hôi lo lắng cho Thẩm Chi Khanh, không ai chú ý tới Tống Tiểu Long.

Thẩm Chi Khanh cuối cùng cũng kiệt sức, hai tay không nắm chặt được dây cương, con ngựa lại hất mạnh thêm lần nữa, Thẩm Chi Khanh bị hất văng xuống đất.

Cú ngã này không hề nhẹ, mặt đất loang lổ m.á.u tươi.

Mọi người đều che miệng kêu lên, không ai dám lại gần vì sợ hắn ngã chếc tại đó.

12.

"Á, đau quá, cứu ta với..."

Thẩm Chi Khanh phát ra những tiếng kêu yếu ớt, hắn vẫn còn một hơi thở.

Nhưng chưa kịp để mọi người lại gần, Tống Tiểu Long đã lao ra.

Hắn chạy nhanh như chớp, con dao găm giấu trong tay áo lộ ra mũi nhọn, lao thẳng về phía Thẩm Chi Khanh.

Mọi người không kịp phản ứng, chỉ nghe hắn gào lên: "Thẩm Chi Khanh, ta đã bỏ không biết bao nhiêu thuốc vào ngựa, mà vẫn không ngã chếc ngươi sao? Nộp mạng đi!"

Thẩm Chi Khanh bị ngã đến choáng váng, mắt đã hoa lên.

Thấy Tống Tiểu Long cầm dao lao tới, Thẩm Chi Khanh theo bản năng giơ tay, bị một nhát dao rạch qua cánh tay, m.á.u tuôn xối xả.

Thị vệ Tể tướng phủ lúc này mới tràn vào, đè Tống Tiểu Long xuống đất, cánh tay và chân hắn đều bị thương, hành động khó khăn.

Thẩm Chi Khanh đau đến mất cảm giác, nằm trên đất thoi thóp.

Tần Diệp sợ hãi nấp sau lưng đám người, hoảng loạn nhìn cảnh tượng này.

Quản gia Tể tướng phủ vội gọi đại phu tới chẩn trị cho Thẩm Chi Khanh.
Tống Tiểu Long bị áp giải vẫn không cam lòng gào thét: "Buông ta ra, để ta giếc tên quân tử giả tạo này!"

Thấy người vây xem đông đúc, hắn lớn tiếng kêu oan: "Thẩm Chi Khanh vì muốn lấy tiểu thư Tể tướng phủ mà đuổi nguyên phối thê tử ra khỏi nhà, thật là phường bội bạc, các người đừng để hắn lừa!"

Tần Diệp đang trốn phía sau, nghe vậy liền bừng tỉnh, đẩy đám đông ra.

"Cho ta tát hắn! Dám ăn nói hồ ngôn làm nhục danh dự ta, xem ra ngươi chán sống rồi."

Thị vệ nhận lệnh, liên tiếp vả vào miệng Tống Tiểu Long.

Tần Diệp trấn tĩnh lại, vội vàng vạch rõ ranh giới với Thẩm Chi Khanh.

"Ta không hề quen biết với công tử nhà họ Thẩm, huống hồ gì chuyện cưới hỏi."

Thẩm Chi Khanh thoi thóp nghe vậy, như được hồi quang phản chiếu, ngồi bật dậy.

"A Diệp, khụ khụ, nàng... nàng nói cái gì? Ta vẫn luôn nghe theo lời nàng, nàng bảo ta đi hướng Đông, khụ khụ, ta nào dám đi hướng Tây!"

Tống Tiểu Long sưng miệng, cười ha hả hai tiếng: "Muội phu, ngươi làm c.h.ó cho người ta, người ta còn chẳng thèm kìa, ha ha ha ha ha!"

Tần Diệp tức đ.i.ê.n người, rút từ bên hông ra một cây roi, hung hăng quất thẳng lên người Tống Tiểu Long.

"Kẻ nào là thích khách, dám làm trò hại người tại hội mã cầu của Tể tướng phủ, xem ta không đánh chếc ngươi!"

Nàng quất từng roi một, đánh cho Tống Tiểu Long gào thét không ngừng.

Xung quanh không ai dám ngăn cản, dù sao Tống Tiểu Long cũng là thích khách công khai, dù có bị đánh chếc thì cũng là tội đáng chếc.

Đất cát văng lên từ cây roi bắn trúng trước mặt Thẩm Chi Khanh.

Hắn vừa rồi đã dùng hết sức bình sinh, giờ đã mặt đỏ tía tai, khó mà hô hấp nổi.

13

Tể tướng kịp thời chạy đến, ngăn cản Tần Diệp đang trút giận.

Ông ta kiểm tra Tống Tiểu Long dưới đất, hắn đã không còn hơi thở.

Tể tướng trầm giọng nói: "Lôi thích khách này xuống xử lý đi."

Nói đoạn, ông ta lại vội vàng quay sang phía Thẩm Chi Khanh.

Dẫu sao phủ họ Thẩm cũng là danh gia vọng tộc, vẫn phải cho một lời giải thích.

"Thẩm công tử thế nào rồi?"

Đại phu lau mồ hôi, lắc đầu: "Thẩm công tử vốn dĩ thân thể suy nhược, cố sức chơi mã cầu đã là vắt kiệt tâm lực.

Lại rơi từ trên ngựa xuống, chỉ e là tâm phế tổn thương nghiêm trọng, khó lòng cứu vãn!"

Thẩm Chi Khanh còn một hơi thở thoi thóp, hắn nhấc tay lên yếu ớt.

"Tìm, tìm Tống Tiểu Sương, nàng, nàng có..."

Hai chữ yêu thuật chưa kịp nói ra, tay hắn đã buông thõng xuống.

Mọi người kinh hô, vội vã khiêng hắn vào thiên điện.

Mấy gã tôi tớ nhà họ Thẩm trên sân mã cầu gào thét tên ta: "Sương nương, Sương nương, nàng ở đâu?"

Ta sớm đã nấp ở chỗ lối ra ngay khi Tống Tiểu Long xuất hiện.

Lúc này, ta đã nhân loạn mà rời khỏi sân mã cầu.

Khung cảnh hỗn loạn, chẳng ai chú ý đến ta. Hạ nhân phủ Tể tướng chỉ nghĩ ta là người nhà họ Thẩm, đang lo lắng chạy về báo tin.

Nhưng khi vừa rời đi, ta liền trốn mất tăm hơi.

Sau này nghe tin Thẩm Chi Khanh không qua khỏi, đó là điều nằm trong dự liệu.

Ngày hôm đó, dù Tống Tiểu Long không ra hành thích, Thẩm Chi Khanh cũng đã là nỏ mạnh hết đà.

Đánh xong mã cầu, hắn cũng sẽ đột tử mà thôi.

Ta cũng đã sớm lên kế hoạch đường tẩu thoát, căn nhà trước kia đương nhiên không thể quay về.

Lần này ta phải đi thật xa.

Không còn Tống Tiểu Long nữa, trong người ta còn rất nhiều tiền.

Trời cao đất rộng, sẽ chẳng còn ai tìm thấy ta nữa!

Lại tìm một chốn an ổn nuôi heo thôi!!!!

 

HẾT