8
Dường như cảnh sát không chỉ đưa Thẩm Tư đi.
Mà còn mang luôn cả thanh quản của đám fan nữ theo.
Tất cả đều im thin thít, ngoan ngoãn như đàn chim cút.
Tôi dẫn theo Trịnh Tiểu Tiểu vẫn còn chưa hiểu chuyện gì xảy ra, nghênh ngang đi ngang qua đám người đó.
Trong lòng chỉ có một cảm giác.
Sảng khoái!
Mãi đến khi đi tới một góc vắng người, Trịnh Tiểu Tiểu mới như vừa tỉnh mộng:
“Nhiễm Nhiễm... cậu lợi hại thật đấy.”
Tôi nhướng mày:
“Không đau lòng cho Thẩm Tư à?”
Tiểu Tiểu bĩu môi.
“Ai mà biết được cậu ta lại là loại người như thế.”
“Uổng công tớ thích cậu ta lâu như vậy.”
“Đồ tra nam, phụt!”
Qua lời kể của cô ấy, tôi mới biết.
Hóa ra trước đây Thẩm Tư từng giúp đỡ Tiểu Tiểu.
Đương nhiên là dưới sự chỉ dẫn của hệ thống gian lận.
Tôi nhìn Tiểu Tiểu đang tức giận bất bình.
Suy nghĩ một lúc, cuối cùng vẫn không nói cho cô ấy biết.
Rằng tất cả những thiện ý của Thẩm Tư...
Thực chất chỉ là để đánh cắp điểm số của cô ấy.
Dù sao mọi chuyện cũng sắp ngã ngũ rồi.
Biết thêm chuyện này chỉ khiến cô ấy thêm phiền lòng.
Cứ như vậy cũng tốt.
Thế là tôi chỉ nhẹ nhàng an ủi:
“Con người vốn sẽ thay đổi mà.”
Tiểu Tiểu tán đồng gật đầu.
Những ngày sau đó trôi qua khá yên bình.
Cảnh sát lần lượt đưa Trần Thuật và những “hắc mã” giả khác đi điều tra.
Đến lúc ấy, giáo viên và học sinh mới nhận ra.
Những hắc mã thi đại học được tung hô bấy lâu nay...
Thực chất chỉ là một đám gian lận chẳng lên nổi mặt bàn.
Điều duy nhất khiến tôi bất ngờ là...
Hứa Xương lại không bị bắt đi.
Nghĩ kỹ thì cũng bình thường.
Trong phòng thi đó, người duy nhất hắn quen là tôi.
Mà dù hắn muốn gian lận thế nào đi nữa cũng không thể gian lận trên đầu tôi được.
Còn những người khác?
Muốn gian lận trong phòng thi đại học?
Chỉ cần bị phát hiện là lập tức bị tố cáo ngay.
Ngày công bố điểm thi.
Trùng đúng hôm nhà máy nghỉ làm.
Tôi và Tiểu Tiểu ngồi tra điểm.
Tay ai nấy đều run lên.
Màn hình trắng xóa trong chốc lát.
Sau đó giao diện điểm số hiện ra.
Tim tôi đập thình thịch.
“665 điểm!”
Tiểu Tiểu cũng bật nhảy khỏi ghế.
Giọng run rẩy vì kích động:
“642 điểm!”
Hai chúng tôi ôm chầm lấy nhau.
Vui mừng đến phát khóc.
Bên tai tôi vang lên giọng nói của Hệ Thống Chống Gian Lận.
[Chúc mừng ký chủ!]
[Bằng chính nỗ lực và sự chăm chỉ của mình, ngài đã đạt được số điểm như mong muốn.]
[Sau khi nhiệm vụ hoàn thành, hệ thống sẽ tự động biến mất.]
[Tôi rất vui khi được đồng hành cùng ký chủ trong khoảng thời gian này.]
[Sau này cũng phải tiếp tục cố gắng nhé!]
Giọng nói của hệ thống dần dần nhỏ lại.
Tôi cảm nhận được.
Nó đã rời đi.
Vậy là...
Đi thật rồi sao?
Hệ thống đã thay đổi cuộc đời tôi, đưa mọi thứ trở về đúng quỹ đạo...
Đã thật sự rời khỏi tôi rồi sao?
Đột nhiên tôi cảm thấy tất cả như một giấc mơ.
Hình ảnh kiếp trước bị nhốt trong bệnh viện tâm thần, bị điện trị liệu vẫn còn rõ mồn một.
Những lời chế giễu của đám hắc mã giả cũng như vẫn vang bên tai.
Tất cả...
Thật không chân thực.
Trịnh Tiểu Tiểu đưa tay quơ quơ trước mặt tôi.
Cười đến cong cả mắt.
“Nghĩ gì thế, Nhiễm Nhiễm?”
“Hôm nay vui như vậy, không được nghĩ lung tung đâu nhé.”
“Đây mới chỉ là bắt đầu thôi.”
“Sau này chúng ta sẽ đến những thành phố thật lớn.”
“Trở thành những người lớn thật giỏi.”
Tôi mỉm cười gật đầu.
“Ừ!”
Cô ấy nói đúng.
Dù thế nào đi nữa.
Cuộc sống vẫn phải tiếp tục.
9
Ngày tôi và Trịnh Tiểu Tiểu quay lại trường để điền nguyện vọng.
Bầu trời xanh biếc.
Không một gợn mây.
Chủ nhiệm nhìn chúng tôi.
Vừa lấy lòng, vừa ngượng ngùng.
“Nhiễm Nhiễm, Tiểu Tiểu.”
“Không ngờ hai em mới là những người đạt điểm cao lần này!”
“Haha!”
Tôi và Tiểu Tiểu lạnh nhạt nhìn thầy.
Không phải thầy không ngờ.
Chỉ là vì tổng điểm gần tuyệt đối của Thẩm Tư và Hứa Xương trước đây đã che mờ mắt thầy.
Khiến thầy không còn nhìn thấy ai khác.
Nhưng trên đời này làm gì có nhiều thiên tài đến vậy.
Suy cho cùng.
Người bình thường mới là số đông.
Tôi và Tiểu Tiểu lịch sự nhưng xa cách chào thầy một tiếng.
Rồi trở về chỗ ngồi của mình.
Hứa Xương khác hẳn trước đây.
Hắn co rúm trong góc lớp.
Không còn ra vẻ huênh hoang nữa.
Kết quả chưa tới bốn trăm điểm của đám người đó đã trở thành trò cười của cả khối.
Những kẻ từng tung hô bọn họ.
Giờ lại là những người hăng hái nhất trong việc bôi nhọ và chế giễu.
Mọi người thậm chí còn suy đoán.
Hứa Xương không phải không gian lận.
Chỉ là chưa bị phát hiện hoặc chưa bị khai ra mà thôi.
Nhất thời.
Đi đến đâu hắn cũng bị người ta chỉ trỏ.
Nhưng tôi không hề đồng cảm.
Con người luôn phải trả giá cho những gì mình đã làm.
Buổi chiều hôm đó.
Tôi và Tiểu Tiểu chia tay nhau trên con đường nhỏ trong khuôn viên trường.
Chúng tôi đăng ký cùng một trường đại học.
Sau khi biết điểm thi của Tiểu Tiểu, người trong làng quyết định góp tiền giúp cô ấy học hết đại học.
Cô ấy phải về quê làm thủ tục.
Sau đó xuống miền Nam làm việc để kiếm tiền với mức lương tốt hơn.
Tiểu Tiểu vẫy tay với tôi.
Đôi mắt sáng lấp lánh.
“Tạm biệt nhé, Nhiễm Nhiễm!”
“Hẹn gặp lại ở đại học!”
Tôi mỉm cười nhìn cô ấy đi xa.
Sau đó cũng thong thả bước về phía con đường mình đã đến.
Đây...
Có lẽ chính là kết thúc của câu chuyện rồi nhỉ?
Thật tốt biết bao.
Tôi ngẩng đầu nhìn những vì sao lấp ló nơi chân trời.
Nhưng đúng lúc ấy.
Khóe mắt tôi bỗng bắt được một tia sáng lạnh.
Chưa kịp phản ứng.
Tôi đã bị chủ nhân của đôi mắt nóng nảy quen thuộc kia đánh ngất.
Là...
Hứa Xương.
Khi tỉnh lại.
Tôi đang ở trong một căn phòng nhỏ tối tăm và ẩm thấp.
Toàn thân bị trói chặt.
Không thể cử động.
Trong miệng còn bị nhét một miếng giẻ bẩn không biết lấy từ đâu ra.
Tôi cố vùng vẫy.
Nhưng dây thừng không hề nhúc nhích.
Miệng cũng chỉ phát ra những tiếng ú ớ vô nghĩa.
Bụp.
Đèn được bật lên.
Ánh sáng vàng cam mờ tối chiếu lên khuôn mặt Hứa Xương.
Khiến đôi mắt hắn nhuốm vài phần điên cuồng.
Hắn cười như không nhìn tôi.
Trong tay còn xoay xoay một con dao gọt hoa quả sắc bén.
Sau khi hệ thống rời đi.
Năng lực đọc suy nghĩ của tôi cũng biến mất theo.
Lúc này đối mặt với hắn.
Tôi hoàn toàn không có bất kỳ phần thắng nào.
Nghĩ tới đó.
Tôi sợ đến run người.
“Dậy rồi à?”
Hắn kéo miếng giẻ trong miệng tôi ra.
“Trần Nhiễm.”
“Cô biết đúng không?”
Tôi cố nén hoảng loạn.
Không để lộ sơ hở.
“Biết gì cơ?”
“Tôi chẳng hiểu cậu đang nói gì cả.”
Hắn tặc lưỡi.
“Đừng giả vờ nữa.”
“Hôm đó nhìn tôi mất mặt vui lắm phải không?”
“Hay là chuyện cô cá cược với Thẩm Tư rất thú vị?”
Tôi cố giữ vẻ bình tĩnh và mờ mịt.
“Mất mặt gì cơ?”
“Tôi cá cược với Thẩm Tư chỉ là để lấy lại thể diện thôi.”
“Liên quan gì tới cậu?”
Hắn lập tức mất kiên nhẫn.
Phập!
Con dao đâm mạnh xuống mặt bàn gỗ bên cạnh.
“Cô mà còn không hợp tác...”
“Lần sau con dao này sẽ c*m v** tay cô đấy.”
Tôi nhắm mắt.
Biết rằng không thể tiếp tục giả vờ nữa.
Sau vài giây cân nhắc, tôi mới mở miệng:
“Cậu muốn biết điều gì?”
Hứa Xương bật cười ngắn ngủi.
“Bắt đầu từ chuyện...”
“Cô đã làm thế nào khiến hệ thống của mọi người đồng loạt mất tác dụng.”
10
Sau khi tôi kể hết mọi chuyện, sắc mặt Hứa Xương thay đổi liên tục.
“Thì ra là vậy.”
Hắn đưa mắt đánh giá tôi từ trên xuống dưới.
“Hệ thống của cô... giờ không còn nữa rồi nhỉ?”
Tôi khựng lại, vừa định phản bác.
Hắn đã cười khẩy:
“Đừng hòng lừa ông đây!”
“Nếu cái hệ thống chống gian lận ghê gớm đó còn tồn tại, cô có thể bị tôi bắt tới đây sao?”
Tôi im lặng.
Phải nói rằng...
Hắn cũng khá có tự giác.
Tôi tự giễu trong lòng.
Hứa Xương nhìn tôi chằm chằm một lúc lâu.
Con dao nhỏ xoay giữa các ngón tay hắn, vẽ nên những đường cong đẹp mắt.
“Tôi biết trong lòng các người chắc chắn rất coi thường tôi.”
“Nhưng không ai có thể ngăn cản tôi leo lên cao.”
“Hệ thống của tôi nói rồi.”
“Chỉ cần giết cô, tất cả sẽ trở về điểm xuất phát.”
“Cô nói xem, tôi nên làm gì đây?”
Toàn thân tôi cứng đờ.
Vừa định mở miệng khuyên nhủ.
Hắn đã nhanh tay nhét miếng giẻ lại vào miệng tôi.
“Yên tâm.”
“Tôi không ngu tới mức tự tay gánh án mạng.”
Giọng hắn ngừng lại một chút, mang theo ý cười ác độc.
“Nhưng... Thẩm Tư, đại ca trường học, chắc sẽ không để ý mấy chuyện đó đâu nhỉ?”
Két…
Cánh cửa gỗ mục nát bị đẩy ra.
Ánh trăng lạnh lẽo tràn vào.
Lộ ra khuôn mặt méo mó vì căm hận của Thẩm Tư.
Đồng tử tôi co rút dữ dội.
Sao có thể?!
Chẳng phải hắn đang bị điều tra sao?
Chát!
Thẩm Tư tát mạnh vào mặt tôi.
“Con khốn!”
“Nhìn tao mất mặt vui lắm phải không?”
“Khóa hệ thống của tao, đắc ý lắm đúng không?”
Cú tát khiến đầu óc tôi ong ong.
Miếng giẻ trong miệng cũng rơi xuống.
Thẩm Tư nhận lấy con dao từ tay Hứa Xương.
Dùng thân dao vỗ nhẹ lên mặt tôi.
Hứa Xương khoanh tay dựa vào tường.
Lạnh lùng nhìn tất cả.
Trái tim tôi chìm xuống đáy vực.
Tôi biết.
Có lẽ hôm nay mình thật sự không thoát nổi.
Nhưng tôi không muốn ch/ết như thế.
Không muốn từ bỏ như thế.
Vì vậy khi Thẩm Tư cúi sát lại lần nữa.
Tôi cắn thật mạnh vào tai hắn.
Đáp lại tôi là tiếng hét đau đớn của hắn.
Và một cái tát còn mạnh hơn.
Trong miệng vừa tanh vừa nghẹn.
Thẩm Tư hoàn toàn phát điên.
Hắn bắt đầu điên cuồng xé quần áo tôi.
“Con đ* thối!”
“Vốn định cho mày ch/ết nhẹ nhàng một chút.”
“Đã không biết điều như vậy...”
“Thì đừng trách tao làm chuyện tuyệt tình!”
Bên cạnh, Hứa Xương cau mày nhắc nhở:
“Thẩm Tư, đừng quên việc chính.”
“Yên tâm.”
“Tao biết chừng mực.”
Thấy Thẩm Tư vẫn không có ý dừng lại.
Hứa Xương liếc tôi một cái.
Ném lại một câu:
“Làm nhanh lên.”
Rồi lặng lẽ đi ra ngoài.
Tôi nhìn chằm chằm Thẩm Tư.
Chậm rãi nói từng chữ:
“Thẩm Tư.”
“Cậu nên nghĩ cho kỹ.”
“Gian lận thi đại học với gi/ết người... cái nào nặng hơn?”
“Nếu cậu gi/ết người.”
“Thì không chỉ đơn giản là không được thi đại học nữa đâu.”
“Rất có thể cả đời sẽ phải ngồi tù.”
Thẩm Tư lau vệt máu trên tai.
Nhếch miệng cười điên dại.
“Không sao cả.”
“Ông đây ch/ết cũng có một học bá như mày chôn cùng.”
“Không lỗ.”
Tôi không nói được gì nữa.
Chỉ có thể trơ mắt nhìn hắn từng bước tiến lại gần.
Tôi điên cuồng vùng vẫy.
Làm ơn...
Có ai tới cứu tôi với được không?
Khi bàn tay Thẩm Tư chạm tới lưng tôi.
Khi sự tuyệt vọng trong lòng ngày càng lớn.
Tôi nghe thấy một tiếng bịch thật mạnh.
Thẩm Tư loạng choạng.
Đằng sau hắn lộ ra gương mặt vừa hoảng sợ vừa kiên định của Trịnh Tiểu Tiểu.
Trong tay cô ấy cầm một khúc gỗ.
Cú đánh vừa rồi không đủ để hạ gục Thẩm Tư.
Hắn ôm đầu.
Lảo đảo đi về phía Tiểu Tiểu.
Nhưng Tiểu Tiểu vẫn cắn răng.
Liên tục vung gậy đập thẳng vào đầu hắn.
Nhanh.
Mạnh.
Dứt khoát.
Sau ba cú liên tiếp.
Cuối cùng cũng đánh ngã được Thẩm Tư.
Đánh xong còn không quên chửi một câu:
“Phụt!”
“Đồ ngu ch/ết tiệt!”
Tôi ngây người nhìn cô ấy.
Tiểu Tiểu ngượng ngùng cười với tôi.
“Hì hì.”
“Nhiễm Nhiễm.”
“Tớ lợi hại không?”
Tôi ngơ ngác gật đầu.
Tiểu Tiểu nhanh chóng cởi dây trói cho tôi.
Kéo tôi chạy xuyên màn đêm.
Lúc ấy tôi mới phát hiện.
Đây là một nhà máy bỏ hoang đã bị khóa kín từ lâu.
Tôi hạ thấp giọng hỏi:
“Tiểu Tiểu, cậu vào bằng cách nào vậy?”
Cô ấy cũng hạ giọng:
“Phía tây nam có một cái lỗ chó.”
“Tớ chui vào từ đó.”
Chúng tôi nhanh chóng tới nơi.
Nhưng rồi phát hiện...
Hứa Xương đang đứng canh ở đó.
Hắn nhìn chằm chằm vào cái lỗ chó.
Ánh mắt sâu thẳm khó đoán.
May mà chưa phát hiện ra chúng tôi.
Tôi và Tiểu Tiểu cứng người.
Nhìn nhau một cái.
Rồi từ từ lùi lại.
Rắc!
Tôi vô tình giẫm phải một mảnh kính vỡ.
Tiếng động chói tai vang lên giữa màn đêm tĩnh lặng.
Hứa Xương lập tức ngẩng đầu.
Khẽ cười.
“Tìm thấy hai người rồi.”
11
Không ổn!
Tôi và Tiểu Tiểu dốc hết sức lực bỏ chạy.
Trong đầu chỉ còn một suy nghĩ.
Nhất định...
Nhất định không được để hắn bắt lại!
Nhưng tốc độ của chúng tôi ngày càng chậm.
Nhà máy bỏ hoang gần như không có chỗ nào để trốn.
Hứa Xương càng lúc càng gần.
Năm mét.
Ba mét.
Hai mét.
Một mét!
Tôi và Tiểu Tiểu gần như tuyệt vọng.
Đúng lúc ấy.
Bên ngoài bỗng đỏ rực ánh đèn.
Tiếng còi cảnh sát chói tai vang vọng khắp bầu trời đêm.
Sắc mặt Hứa Xương đại biến.
Hắn lập tức đổi hướng.
Theo bản năng muốn bỏ chạy.
Nhưng đã quá muộn.
Cuối cùng.
Trong ánh mắt đầy không cam lòng.
Hắn bị cảnh sát khống chế.
Cùng với Thẩm Tư đang hôn mê.
Bị áp giải lên xe.
Một người tới đồn cảnh sát.
Một người tới bệnh viện.
Mọi chuyện cuối cùng cũng kết thúc.
Tôi nhìn Tiểu Tiểu đầy nghi hoặc.
Ai đã báo cảnh sát?
Điện thoại của Tiểu Tiểu còn chưa kịp mua.
Bình thường đều dùng điện thoại của tôi.
Mà điện thoại tôi thì đã hết pin từ lâu.
Căn bản không có cơ hội gọi báo án.
Ngay lúc ấy.
Bên tai tôi vang lên một giọng nói quen thuộc.
Là hệ thống.
Nó nói:
[Ký chủ, là tôi báo cảnh sát.]
[Lần trước quên nói với ngài.]
[Chúc mừng tốt nghiệp nhé!]
[Lần này thật sự là tạm biệt rồi.]
[Sau này phải luôn cố gắng nhé!]
Lần này.
Thẩm Tư và Hứa Xương thật sự bị tống vào đồn.
Còn tôi và Trịnh Tiểu Tiểu.
Như nguyện vọng ban đầu.
Cùng đỗ vào một trường đại học.
Rất lâu sau.
Tôi mới nhớ ra hỏi cô ấy.
“Hôm đó vì sao cậu lại xuất hiện ở nhà máy bỏ hoang?”
Tiểu Tiểu đáp:
“Nhiễm Nhiễm.”
“Nói ra có lẽ cậu sẽ không tin.”
“Hôm đó trên chuyến xe về quê...”
“Tớ đã mơ một giấc mơ.”
“Tớ mơ thấy chúng ta thi đại học thất bại.”
“Cậu bị coi là kẻ điên.”
“Còn tớ bị gả cho một người chồng bạo hành.”
“Cuộc sống của cả hai đều rất thảm.”
“Không hiểu vì sao.”
“Sau khi tỉnh dậy.”
“Tớ cực kỳ muốn ôm cậu một cái.”
“Thế nên tớ quay lại.”
“Đúng lúc nhìn thấy Thẩm Tư và Hứa Xương, hai kẻ đáng lẽ đang bị điều tra lại lén lút đi cùng nhau.”
“Bọn họ còn nhắc tên cậu nữa.”
“Tớ cảm thấy có gì đó không ổn nên đi theo.”
Cô ấy cười.
Nhưng nước mắt lại tràn ra nơi khóe mắt.
“May mà... tất cả chỉ là một giấc mơ.”
“May mà tớ đã cứu được cậu.”
“May mà chúng ta còn có thể bắt đầu lại.”
Tôi ôm lấy cô ấy.
“Ừ.”
“Chúng ta đều sẽ có một khởi đầu mới.”
Ngoại truyện kiếp trước
Tôi là Hệ Thống Chống Gian Lận.
Một hệ thống được sinh ra vì công bằng và chính nghĩa.
Một ngày nọ.
Tôi phát hiện trong một thế giới nào đó xuất hiện dao động năng lượng bất thường.
Thế là tôi quyết định tới xem.
Kết quả phát hiện.
Thế giới ấy đã bị vô số hệ thống gian lận xâm chiếm đến tan hoang.
Nơi bị ảnh hưởng nặng nề nhất.
Chính là kỳ thi đại học, vốn được xem là con đường tuyển chọn nhân tài công bằng nhất.
Những hệ thống gian lận đó công khai cướp đoạt vận may, điểm số, nhan sắc, thậm chí cả sinh mệnh của người khác.
Để đổi lấy lợi ích vốn không thuộc về ký chủ của chúng.
Ký chủ của chúng bước l*n đ*nh cao cuộc đời.
Còn những người bị đánh cắp mọi thứ.
Lại có kết cục vô cùng bi thảm.
Đáng tiếc.
Tôi đã tới quá muộn.
Lứa nạn nhân đầu tiên đã xuất hiện.
Có người cả đời bị mắc kẹt trong núi sâu.
Có người bị xem là kẻ phản xã hội, là bệnh nhân hoang tưởng.
Có người không chịu nổi đả kích mà tự kết liễu cuộc đời.
Trong số đó.
Một cô gái tên Trần Nhiễm đã thu hút sự chú ý của tôi.
Sau khi biết được chân tướng.
Cô ấy không hề tìm đến những kẻ hưởng lợi để đòi tiền.
Mà lựa chọn công khai tất cả.
Dù vì thế mà trở thành mục tiêu chỉ trích.
Dù bị người đời mắng là kẻ ghen ghét đến phát điên.
Cô ấy vẫn không hối hận.
Tôi từng nghe cô ấy nói với bạn mình:
“Điều tớ muốn chỉ là sự thật.”
Tôi muốn cho cô ấy thêm một cơ hội.
Nhưng cô ấy lại ch/ết trong dòng thời gian mà tôi không thể can thiệp.
Vì thế.
Tôi quyết định khởi động lại thế giới.
Đưa mọi thứ trở về điểm xuất phát.
Thay đổi tất cả.
Đương nhiên.
Trước đó.
Những tên trộm cắp thành quả của người khác cũng phải nhận được hình phạt thích đáng.
Sau khi tôi phong tỏa hệ thống của chúng.
Gần như không cần can thiệp thêm.
Bọn chúng đã tự lộ nguyên hình.
Ở dòng thời gian kia.
Kết cục cuối cùng là:
Những kẻ từng dựa vào gian lận để đỗ Thanh Hoa, Bắc Đại.
Đến những môn học cơ bản nhất năm nhất cũng không theo nổi.
Bị nhà trường yêu cầu thi lại.
Học lại.
Rồi cuối cùng bị buộc thôi học.
Mất đi hệ thống.
Có kẻ phải vào nhà máy làm công.
Có kẻ trở thành chuột chạy qua đường.
Biến thành trò cười trong miệng thiên hạ.
Các phương tiện truyền thông đồng loạt tiếc nuối.
Liên tục đưa tin về sự sa ngã của những “thiên tài”.
Nhưng không ai biết.
Đó mới chính là số phận vốn thuộc về họ.
Nguyện cho công bằng và chính nghĩa sẽ không bao giờ vắng mặt.
Kết thúc truyện.